Phần 3. · 7
Tôi ngờ rằng có rất nhiều phụ nữ muốn trở thành gái điếm. Một số coi mình như những thứ hàng hóa có giá trị cần được đem ra bán khi còn có giá. Một số khác thì cho rằng tình dục chả có ý nghĩa sâu xa gì ngoài việc giúp người ta thực sự cảm nhận được sự tồn tại của thể xác. Lại cũng có một vài phụ nữ vốn khinh miệt chính bản thân mình cũng như sự vô nghĩa và tầm thường của cuộc sống nên muốn khẳng định mình bằng cách sử dụng tình dục như một thứ vũ khí, điều khiển nó giống như đám đàn ông. Rồi cả những phụ nữ có xu hướng bạo lực hay muốn tự hủy hoại mình. Cuối cùng mới là những người muốn đem lại khoái lạc. Tôi cho rằng có rất nhiều phụ nữ đã tìm được ý nghĩa của đời mình theo những cách kể trên. Nhưng tôi thì khác. Tôi khao khát được đàn ông thèm muốn. Tôi thích làm tình. Tôi thích làm tình tới mức muốn ngủ với càng nhiều đàn ông càng tốt. Những cuộc tình một đêm là tất cả những gì tôi cần. Tôi không thích kéo dài các mối quan hệ của mình.
Tôi tự hỏi không hiểu vì lý do gì mà Kazue Sato lại trở thành gái điếm. Thật lạ lùng khi gặp cô ta đêm hôm qua, lần đầu tiên sau hai mươi năm, trên vỉa hè có nhiều khách sạn ở khu Maruyama.
Tôi phải thú nhận rằng những khi hết tiền tôi cũng phải ra đứng đường. Tôi thường đứng ở một góc đường và mời gọi tất cả những ai qua lại. Nhưng tất cả những con phố nằm dọc theo khu vực Shin - Okubo với một loạt quán bar và khách sạn đều là lãnh thổ của những gái điếm từ Trung Mỹ và Đông Nam Á. Sự cạnh tranh ở đây rất gay gắt. Khu vực này được giới hạn bởi một thứ hàng rào vô hình mà nếu bạn có vô tình lấn sân thì thế nào cũng bị ăn đòn. Còn khu vực Shinjuku thì đã bị cảnh sát thiết quân luật, tới đây rất dễ chạm mặt với cảnh sát. Đây là một giai đoạn làm ăn rất khó khăn. Tôi lại hoạt động một mình không có ai chống lưng. Đó là lý do tại sao tôi đành phải đứng ở đường Shibuya đêm qua, khu vực này tôi ít qua lại.
Tôi chọn một phố nằm ở trước mặt một dãy khách sạn gần ga Shinsen và đứng lù lù ở một góc phố trước một bức tượng của thần Jizo đợi ai đó đi qua. Đó là một đêm giá buốt với những cơn gió Bắc lạnh như cắt. Tôi túm chặt lấy chiếc cổ áo khoác da màu đỏ mặc ngoài chiếc váy màu bạc siêu ngắn. Dưới váy chỉ là một chiếc quần lót mỏng dính và tất cả chỉ có vậy. Trang phục đó khiến tôi dễ dàng tìm được khách nhưng không giúp tôi chống chọi được với giá lạnh. Tôi rít một hơi thuốc, rùng mình vì lạnh rồi tiếp tục chờ đợi.
Tôi đang mải nhìn một đám say rượu trên đường về nhà sau bữa tiệc cuối năm thì một phụ nữ gầy gò loạng choạng xuất hiện trên một con đường hẹp nằm chằng chịt giữa khách sạn rẻ tiền. Mái tóc màu đen xõa ngang lưng dài gần tới eo của cô ta đong đưa từ bên này sang bên kia theo mỗi bước chân. Cô ta siết chặt thắt lưng quanh chiếc áo khoác mỏng màu trắng. Hai chân cô ta trong chiếc quần tất màu da rẻ tiền khẳng khiu tới mức như chực gãy ra làm đôi. Nhưng nổi bật nhất vẫn là thân hình gầy gò tong teo của cô ta. Cô ta gầy tới mức trông cô ta như chỉ có một chiều không gian, một bộ da bọc xương. Cô ta trang điểm dày bự khiến tôi tưởng cô ta vừa ra khỏi một vũ hội hóa trang hay một con điên đi lang thang ngoài phố. Tôi còn nhìn thấy rõ cả lớp phấn mắt màu xanh và viền kẻ chì kẻ mắt đen sì của cô ta dưới ánh đèn nê ông. Môi của cô ta tô son đỏ đậm, óng ánh. Cô ta giơ tay vẫy tôi.
“Ai cho phép cô đứng đó?”
Tôi giật mình khi nghe cô ta hỏi tôi câu ấy.
“Đây là chỗ cấm à?” Tôi ném điếu thuốc xuống đất và lấy mũi giày dụi tàn thuốc.
“Tôi không nói đây là chỗ cấm.”
Người phụ nữ này trông thật kỳ lạ. Cô ta nói bằng cái giọng hùng hổ khiến tôi tưởng cô ta được bảo kê bởi một nhóm xã hội đen yakuza. Tôi nhìn xung quanh cho chắc chắn. Không nhìn thấy ai khác. Người phụ nữ đó vẫn nhìn tôi chằm chằm.
“Yuriko!” Cô ta nói khẽ, lí nhí như tiếng người ta chửi thề nhưng đúng là cô ta gọi tên tôi.
“Cô là ai?” tôi hỏi
Trông cô ta quen quen nhưng tôi không không thể nhớ ra là ai. Gương mặt của cô ta đặc biệt nhưng có gì đó rất vô duyên. Cô ta giống một người tôi từng biết nhưng tôi không thể nhớ ra nổi và điều đó khiến tôi vô cùng khó chịu. Tôi nhìn cô ta chòng chọc. Cả người cô ta trông nổi bật nhất là khuôn mặt hơi dài như mặt ngựa. Da cô ta khô, răng hơi vẩu. Hai tay cô ta giống như móng vuốt của một con chim nhỏ. Đó là một phụ nữ trung niên xấu xí không phải là không giống tôi.
“Cậu không nhớ sao?”
Cô ta cười đầy vẻ khoái trá. Khi cô ta cười, mùi thức ăn hầm bay phảng phất xung quanh cô ta, một thứ mùi u uất. Chúng lắng đọng giây phút trong khí lạnh mùa đông trước khi bị gió mùa phương Bắc cuốn đi.
“Chúng ta từng gặp nhau ở một hộp đêm nào đó à?”
“Tiếp tục đoán đi. Trời ơi, cậu già quá. Hãy nhìn những nếp nhăn trên mặt cậu. Và những bắp thịt nhão này. Tớ gần như không nhận ra cậu.”
Tôi vẫn cố gắng nhớ lại khuôn mặt cô ta sau những lớp trang điểm.
“Khi còn trẻ hai chúng ta như ngày và đêm. Nhưng bây giờ nhìn chúng ta mà xem, chả khác nhau là mấy. Có thể nói là cùng một giuộc, hay thậm chí cậu còn thua tớ từ một tới hai bậc. Tưởng tượng xem nếu bây giờ tớ mang cậu ra cho các bạn của cậu xem!”
Những lời phun ra từ cái miệng tô son đỏ chót của cô ta đều có vị cay đắng. Đôi mắt đen dưới lớp chì kẻ mắt lem nhem ánh lên những đốm sáng. Trông chúng giống như đôi mắt nhìn tôi một ngày xa xưa, từ rất lâu rồi. Đôi mắt là cửa sổ, nó bộc lộ ngay cả khi muốn che giấu việc chủ nhân của nó đã bị dồn tới đường cùng. Việc cô ta thở gấp và nói luôn miệng cho thấy cô ta bối rối khi gặp lại tôi. Và tôi nhận ra rằng người phụ nữ có dung nhan gớm ghiếc đang đứng trước mặt tôi là cô nữ sinh đã gồng mình quá sức trong bài thi thể dục nhịp điệu ngày nào. Dù nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ tên của cô ta: Kazue Sato. Cô ta học cùng lớp với chị tôi. Và cũng từng nuôi dưỡng một sự quan tâm lạ lùng đối với tôi, có thời kỳ cô ta đi theo tôi khắp nơi, rình rập, không rời tôi lấy một bước.
“Cậu là Kazue Sato đúng không?”
Cô ta đập mạnh vào lưng tôi. “Cậu nói trúng rồi. Cuối cùng thì cậu cũng đã nhớ ra. Giờ thì ra khỏi chỗ này. Đây là đất của tớ. Cậu không thể đón khách ở đây.”
Tôi không ngờ cô ta lại nói những câu như thế, chúng khiến tôi bật cười một cách cay đắng. “Đất của cậu?”
“Thì tớ đứng đường mà!”
Cô ta thốt ra những lời này một cách tự hào. Tôi ngạc nhiên tới mức không nói lên lời. Tôi vẫn cho rằng mình là một người đặc biệt. Kể từ khi bắt đầu biết nhận thức tôi đã thấy rằng mình thật khác biệt với mọi người. Và điều đó khiến tôi cảm thấy rằng mình có gì đó hơn người.
“Tại sao lại là cậu chứ?”
“Ừ, thế cậu thì sao?” Kazue đáp trả không chút do dự.
Tôi nhìn trân trân vào mái tóc dài của cô ta không thốt nên lời. Có thể thấy ngay đó là một mớ tóc giả rẻ tiền. Đàn ông thường không thích đi với những phụ nữ định lừa gạt họ bằng những phụ trang kệch cỡm như vậy. Kazue không thể nào kiếm được khách hàng tử tế với cái kiểu như thế. Nhưng ngay cả tôi cũng chả mấy khi có được khách hàng tử tế. Dù họ không nói gì nhưng tôi có thể nhận thấy họ không thích tôi. Thật là trái ngược so với lúc tôi còn trẻ. Lúc này chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy những người không chuyên muốn thủ vai gái điếm. Một gái điếm chuyên nghiệp như tôi hay Kazue rõ ràng chả có chút giá trị nào. Kazue nói đúng: tôi không giống tôi chút nào của hai mươi năm về trước và hai chúng tôi giờ chả khác nhau là mấy.
“Nhưng cậu biết không, Yuriko, tớ không giống cậu. Ban ngày tớ làm việc. Còn tớ cược là cậu chỉ có mỗi việc ngủ vùi.” Kazue rút từ trong túi áo ra một vật đưa cho tôi. Đó là chiếc thẻ nhận dạng của một công ty nào đó. “Ban ngày tớ làm công việc lương thiện,” cô ta nói vẻ hơi ngượng ngùng. “Tớ là một phụ nữ có sự nghiệp, làm việc tại một công ty lớn. Công việc của tớ đòi hỏi rất cao, một công việc mà cậu thậm chí chẳng bao giờ dám mơ tới.”
Thế tại sao còn đi làm gái? Tôi cố kìm chế để khỏi bật ra câu hỏi. Mà tôi cũng chẳng muốn biết. Cô ta lại thêm một lý do vào danh sách những lý do khiến phụ nữ hành nghề gái mại dâm. Và tôi cũng chả quan tâm.
“Thế đêm nào cậu cũng tới đây à?”
“Tớ thường đứng trước khách sạn vào cuối tuần. Tớ cũng muốn tới đây hằng ngày nhưng không được.”
Kazue nói năng y hệt như một gái điếm chuyên nghiệp. Mỗi lời cô ta nói đều có cái gì đó rất hoan hỷ.
“Cậu có thể cho tớ sử dụng chỗ này vào những đêm cậu không tới được không?”
Tôi cũng muốn đất của mình. Tôi đã hành nghề này từ khi mới mười lăm tuổi nhưng chưa bao giờ có lãnh thổ riêng cũng như một tay ma cô chống lưng.
“Cậu muốn tớ cho cậu sử dụng chỗ của tớ?”
“Nếu cậu không ngại?”
“Được, nhưng với một điều kiện.”
Kazue túm lấy tay tôi. Những ngón tay xương xẩu của cô ta kẹp chặt lấy tay tôi như một đôi đũa gỗ khiến tôi nổi cả da gà.
“Tớ không ngại nếu cậu đứng ở đây những hôm tớ không đến được, nhưng cậu phải ăn vận giống tớ, hiểu không?”
Tôi hiểu ý của cô ta. Một gái điếm làm việc thường xuyên ở địa điểm quen thuộc sẽ có thể tìm được khách hàng quen thuộc. Nhưng liệu tôi có thể ăn mặc xấu xí như cô ta? Chỉ nghĩ tới điều đó thôi tôi đã thấy run rẩy. Nhưng Kazue chả thèm bận tâm tới tôi, cô ta đang soi hai viên chức trên đường về nhà.
“Này, các chàng trai, có muốn đi đâu đó dùng một chén trà không?”
Hai người đàn ông nhìn tôi và Kazue rồi vội vàng bỏ đi. Kazue đuổi theo họ. Họ càng đi gấp thì cô ta chạy càng nhanh.
“Sao lại vội thế?” cô ta gọi với theo họ, giọng khàn khàn. “Chúng tôi có hai người cho hai anh. Chúng tôi lấy giá rẻ thôi và sau đó các anh còn có thể trao đổi bạn tình. Nhìn mà xem, cô ta là con lai đấy. Còn tôi là cử nhân trường đại học Q.
“Thật vớ vẩn,” một trong hai người đàn ông nói.
“Thật đấy. Tôi không nói đùa đâu,” Kazue nói và lôi chiếc thẻ nhận dạng ra cho anh ta xem. Người đàn ông không thèm nhìn và đẩy cô ta ra để đi tiếp. Ngay cả khi suýt ngã Kazue vẫn tiếp tục đuổi theo anh ta.
“Đợi tí nào, sao không đợi một tí?” Cuối cùng Kazue cũng bỏ cuộc và quay lại nhìn tôi phá ra cười. Tôi không có kinh nghiệm chạy theo đàn ông lạ mặt. Có vẻ như có khối điều tôi cần học Kazue.
Trên đường về nhà tôi dừng chân ở một siêu thị mở cửa 24 trên 24 tiếng ở Kalbuki để mua một mớ tóc giả màu đen nhánh dài ngang hông như của Kazue.
Tôi đứng trước gương, đầu đội mái tóc giả màu đen. Tôi kẻ một đường viền mắt màu xanh nhạt rồi tô son. Tôi tự hỏi không hiểu trông tôi có giống Kazue không. Ngay lập tức tôi lại ước trông đừng giống cô ta. Kazue trang điểm để trông giống gái làng chơi nhằm có thể đứng chờ khách ở một góc trước bức tượng thần Jizo, vị thần cứu rỗi những sinh linh bé nhỏ bị đày đọa và bảo hộ những đứa trẻ bị lạc lối. Tôi sẽ ăn vận y hệt cô ta và đứng ở cùng một chỗ đó.
Điện thoại reo. Có thể là một khách hàng nào đó? Tôi vui vẻ mà trả lời điện thoại. Là Johnson. Anh ấy có hẹn với tôi ngày kia nhưng gọi điện để hoãn lại. Mẹ của anh ấy ở Boston vừa mới mất.
“Anh có về dự tang lễ không?”
“Em biết là anh không thể về được. Anh không có tiền. Với lại gia đình anh đã từ anh, nhớ không. Anh sẽ để tang bà ở đây.”
Johnson nói là để tang nhưng anh chẳng làm gì đặc biệt. Khi bố anh mất anh cũng nói y như vậy.
“Anh có muốn em để tang cùng với anh không?”
“Em không cần phải làm thế. Chuyện này chả có gì liên quan tới em cả.
“Cũng đúng, đó không phải là việc của em.”
“Nói thế thì lạnh lùng quá, Yuriko”
Johnson cười, tiếng cười chất chứa phiền muộn. Máu mủ ruột rà. Sau khi Johnson gác máy, tôi liền nghĩ tới mối quan hệ của tôi với những người khác. Trước đó tôi viết rằng tôi hình dung việc mình trở thành gái điếm là do tôi không muốn có những mối quan hệ lâu dài với người khác. Ngoài ba tôi và chị tôi, những người mà tôi có liên hệ máu mủ, thì Johnson là người duy nhất mà tôi có quan hệ lâu dài. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi yêu anh ấy. Tôi chả bao giờ yêu ai cả, dù chỉ một lần. Đó là lý do tại sao tôi hoàn toàn thoải mái với việc không duy trì bất cứ mối quan hệ thân tình nào với người khác. Johnson là trường hợp ngoại lệ duy nhất và đó là bởi vì tôi đã có với anh một đứa con mười bốn năm trước. Không ai hay biết về chuyện này, kể cả ba tôi, chị gái tôi lẫn đứa bé.
Johnson một mình nuôi con: đó là một bé trai. Thằng bé hiện đang học năm thứ hai ở trung học cơ sở. Johnson có nói tên thằng bé với tôi nhưng tôi chẳng nhớ. Johnson giữ liên lạc với tôi và tới gặp tôi bốn năm lần một tháng là vì đứa trẻ, Johnson tin rằng tôi nuôi dưỡng một tình yêu thầm kín với đứa bé. Tôi thấy niềm tin của anh thật nực cười nhưng không chối từ cũng như không củng cố nó.
“Yuriko, thằng bé dường như có rất nhiều tài năng âm nhạc. Ở trường nói thế. Em không mừng sao?”
“Thằng bé đã lớn thật rồi. Nó đã cao hơn mét tám. Đúng là một anh chàng đẹp trai, sao em không chịu gặp nó ít nhất một lần?”
Tôi chả có ích gì cho một đứa trẻ có chung dòng máu. Những hối thúc về tình mẫu tử của Johnson chỉ làm tôi co rúm lại vì đau đớn. Tuy nhiên bằng ấy năm làm gái điếm mà chỉ mang thai có một lần khiến tôi tin rằng đứa con mà tôi có với Johnson hẳn có một mối liên hệ chặt chẽ với thế giới này.
Tôi rời khỏi trường trung học dành cho nữ sinh Q trước khi tròn mười tám tuổi vào đầu năm học cuối. Tất cả là vì Masami phát hiện ra chuyện giữa tôi và Johnson.
Vào quãng thời gian ấy đêm nào Johnson cũng chui vào giường tôi dù biết rằng việc đó rất nguy hiểm. Không phải chỉ vì ham muốn thể xác mà còn muốn được nghe về những người đàn ông mà Kijima giới thiệu cho tôi.
“Sau khi cậu bé trong đội bóng chày ngủ với em cậu ta nói gì?”
“Cậu ấy bảo rằng nếu em qua đêm với cậu ta lần nữa thì cậu ta sẽ đánh một cú ghi điểm trực tiếp và chạy quanh sân.”
“Đúng là thằng hâm!” Johnson vừa cười vừa nhìn thân thể trần truồng của ôi một cách ngưỡng mộ. Anh ấy rất thích thú trước bất kỳ lời khen nào về sự hoàn hảo của tôi, một thứ thuộc quyền sở hữu của anh. Nếu Johnson chỉ nghe xong chuyện rồi về giường thì đã không có chuyện gì xảy ra nhưng anh ấy thường trở nên phấn khích bởi những chi tiết mà tôi vừa kể và lại muốn làm tình với tôi lần nữa.
Và vì Masami sẽ không tài nào ngủ được nếu không uống một chén rượu nhỏ trước khi đi ngủ nên Johnson thường bí mật bỏ vào đó vài viên thuốc ngủ. Một ngày của Johnson chưa thể kết thúc nếu chưa nghe được chuyện.
Cái đêm đặc biệt ấy, Johnson hẳn trải qua một ngày khó khăn ở chỗ làm. Hôm đó mặt anh nặng như chì, đầy vẻ mệt mỏi và anh bắt tôi kể đi kể lại các câu chuyện của mình. Anh nằm cạnh tôi trên giường và tu chai rượu bourbon. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh có vẻ mất phong độ.
“Kể nữa đi!”
Tôi chả còn chuyện gì để kể nữa nên nói về chuyển sang nói về bố của Kijima.
“Thường ai đó khi quan tâm tới em, anh ta sẽ nói cho em biết. Nhưng có một người không bao giờ tiếp cận em chỉ vì quan tâm tới em và đó là Kijima, giáo sư Kijima. Thầy giáo dạy môn sinh học.”
“Ông ấy là một thầy giáo như thế nào?”
Thường mỗi khi nhìn Johnson tôi thấy đôi mắt anh giống như mắt của một con chim săn mồi, một con diều hâu hay một con kền kền. Nhưng đêm đó đôi mắt anh đục ngầu và đờ đẫn.