Phần 3. · 8
Johnson hoàn toàn chẳng quan tâm tới việc học hành của tôi tí nào. Điểm số, kinh nghiệm của tôi trong đội hoạt náo viên hay thậm chí những cuộc chạm trán đầu tiên của tôi với Mokku. Nhưng thỉnh thoảng anh lại vào phòng tôi và muốn tôi mặc bộ đồng phục hoạt náo viên cho anh xem. Anh đưa tay sờ lên những nếp gấp màu xanh và màu vàng của chiếc váy ngắn và cười một cách ngạo nghễ. Trường em chỉ toàn bắt chước câu lạc bộ hoạt náo viên của Mỹ. Rặt một đám theo đuôi. Johnson không thích gái Nhật. Có lẽ anh ấy ghét cả tôi và cả nước Nhật.
Sự tồn tại của tôi thật khó mà định nghĩa. Chả phải con gái của Johnson, càng không phải vợ. Nói trắng ra, tôi chả khác gì con của một người quen ở đây chỉ để cho anh ấy vui thú tình dục nên anh ấy không cảm thấy phải đóng vai phụ mẫu. Về điểm đó chắc chắn Johnson chả lấy gì làm đạo đức. Rõ ràng anh ấy mong tôi phục vụ giường chiếu để đổi lại số tiền học phí mà anh trả cho tôi.
“Kể cho anh về giáo sư Kijima đi,” anh nói.
Tôi rất mệt và chỉ muốn đi ngủ. Nhưng Johnson đang say, mắt mờ đi vì nhục dục. Tôi nghĩ chắc anh tưởng câu chuyện về giáo sư Kijima sẽ hứa hẹn một khám phá tình dục mới mẻ, vả lại tôi cũng có lợi nếu hằng đêm có thể giúp Johnson giải trí bằng những câu chuyện ly kỳ giống như nàng Scheherazade xinh đẹp trong Nghìn lẻ một đêm Ả rập. Nhưng tôi không biết phần nào trong chuyện sẽ khiến Johnson phấn khích nên tôi đành kể hết. Tôi nằm ngửa ra và bắt đầu câu chuyện của mình một cách chậm rãi, từ tốn.
“Ông ấy là người đã nhận em vào trường Q. Cái hôm phỏng vấn nhập học, khi bước vào lớp, em nhìn thấy một con rùa lớn màu nâu được nuôi trong bể kính. Em vừa mới bay từ Thụy Sĩ sang và sắp chết vì mệt. Hơn nữa điểm số của em trong bài thi đầu vào rất tệ. Em biết thừa là mình sẽ không qua được nên suy sụp. Và rồi em nhìn thấy con rùa. Trong bể kính còn có một con ốc sên đang bò rất chậm chạp. Con rùa thò đầu ra khỏi mai và ngoạm lấy con ốc sên ngay trước mặt em. Giáo sư Kijima hỏi em đấy là loại rùa gì. Em bảo ông ấy là rùa đất, rõ ràng là một câu trả lời đúng. Vì giáo sư Kijima dạy sinh học nên điều đó khiến ông ấy hài lòng và ông ấy cho em qua.
Johnson phì cười, rượu rớt cả ra ngoài miệng.
“Haha, nếu em có gọi đó là con rùa đất hay con rùa nước ngọt thì cũng chả sao. ‘Thế cái vật hình vuông này là gì?’ Kijima hẳn sẽ hỏi tiếp. ‘Ôi đấy là một cái bàn ạ,’ em sẽ trả lời vậy và ông ấy sẽ lại để em qua.”
Johnson cho rằng tôi chỉ ham mê nhục dục và quá ngốc không thể biết làm bài tập. Giống hệt như Kijima con. Giống hệt như chị gái tôi. Thường tôi chả bao giờ bực mình khi mọi người chế nhạo tôi nhưng hôm đó không hiểu vì sao tôi lại muốn thách thức Johnson. Anh làm đổ rượu lên ga giường thành những vệt ố màu nâu. Masami sẽ lại điên tiết lên cho mà xem, mà tất nhiên người chịu trận không phải Johnson mà là tôi.
“Em lấy tên anh đặt cho con rùa đó, Mark”, tôi bảo anh.
Johnson nhún vai và nói với vẻ phóng đại. “Anh thà làm con ốc sên. Hãy gọi con rùa đó là Yuriko, theo tên của một người đàn bà sống nhờ ăn thịt đàn ông. Anh cá là cái ông Kijima đó cũng muốn bò vào trong bể kính đó để Yuriko chén. Vì sao mà em cho rằng ông Kijima đó không muốn thử chuyện ấy với em? Ông ta có nghĩ là em sẽ bán mình cho một giáo viên không nhỉ, em thấy sao?”
“Không, vì quản lý của em là con trai của giáo sư Kijima.”
Johnson cười lăn lộn trên giường, phải lấy tay bịt miệng để khỏi gây tiếng ồn. “Vậy đó là lý do tại sao. Ôi giời ơi, cứ như là phim truyền hình nhiều tập.”
Nhưng chuyện đó chả buồn cười chút nào. Sau khi lên một lớp và chuyển vào trường trung học nữ sinh Q thỉnh thoảng tôi có chạm trán giáo sư Kijima. Mỗi lần nhìn thấy tôi ông thường chào hỏi rất cứng nhắc, vẻ mặt khó hiểu. Nhưng dưới cái vẻ nghiêm túc quá mức ấy tôi cảm thấy một sự e dè.
Chuyện xảy ra vào cuối năm học thứ hai của tôi ở trường trung học. Nhìn thấy tôi, giáo sư Kijima vẫy tôi lại gần vẻ rất muốn hỏi han gì đó. Ông vẫn vận chiếc áo sơ mi trắng tinh hằng ngày. Những ngón tay dài giữ chặt lấy giáo án bám đầy bụi phấn.
“Thầy có nghe được vài chuyện muốn được em xác minh. Thầy hy vọng em sẽ bảo rằng chuyện đó là không đúng.”
“Tại sao ạ?”
“Vì chuyện này có liên quan tới danh dự của em,” giáo sư Kijima nói với vẻ chua xót. “Thầy nghe người ta đồn rằng em có những hành vi không đứng đắn, rằng em tự bôi nhọ mình. Thầy không thể tin vào những gì mà mình nghe thấy được.”
“Tin đồn gì cơ ạ?”
Giáo sư Kijima nhìn đi chỗ khác và cắn môi. Việc tỏ ra khinh bỉ người khác thật không hợp với tính cách của một người có bản chất tốt đẹp như thầy. Trong nháy mát thầy biến thành một người đàn ông hoàn toàn khác, một người đàn ông rất gợi tình. Tôi chợt thấy thầy vô cùng quyến rũ.
“Họ nói rằng em ngủ với các học sinh khác để kiếm tiền. Nếu chuyện đó có thật thì em sẽ bị trục xuất khỏi trường. Trước khi nhà trường tiến hành điều tra, thầy muốn đích thân hỏi em. Chuyện đó không có thật, đúng không?”
Tôi trở nên bối rối. Nếu nói rằng chuyện đó không có thật thì tôi có thể sẽ không bị đuổi học. Nhưng tôi đã phát ngán cái đội hoạt náo viên và cái lớp học toàn con gái. Bị đuổi học cũng tốt.
“Đúng đấy ạ. Em chỉ đi theo con đường riêng của mình, làm những gì mà em muốn. Em chỉ kiếm chút tiền tiêu vặt. Thầy không thể phớt lờ chuyện đó được sao?”
“Phớt lờ? Nhưng em đnag làm ô uế chính mình, tâm hồn sẽ bị vẩn đục. Em không thể làm việc đó được.”
“Tâm hồn em không thể bị hủy hoại bởi cái thứ gọi là bán dâm.”
Nghe thấy hai chữ bán dâm thầy Kijima trở nên giận dữ tới mức giọng thầy run bần bật.
“Có thể em không biết nhưng em đang bị vẩn đục đấy thôi. Tâm hồn em đang bị vẩn đục.”
“Vâng thưa giáo sư, thế còn quyết định dạy thêm của thầy để kiếm năm mười nghìn yen hai tiếng cho chuyến nghỉ mát của gia đình ở Hawaii thì sao? Điều đó không đáng xấu hổ hay sao? Không phải là thầy đã làm ô uế gia đình mình đấy thôi.?”
Thầy Kijima nhìn tôi ngỡ ngàng. Chắc thầy đang tự hỏi làm sao mà tôi biết được chuyện đó. Nhưng rõ ràng thầy không có câu trả lời.
“Đúng đó là một chuyện không hay ho gì cho lắm. Nhưng tâm tôi vẫn trong sạch.”
“Sao ạ?”
“Tôi nói thế vì nó giống như một phần thưởng cho sự nỗ lực của mình. Tôi làm việc cần mẫn. Nhưng tôi không bán mình, và em cũng không nên làm thế. Đó là việc sai trái. Em là một người phụ nữ xinh đẹp và điều đó không do em lựa chọn hay do em tích cực phấn đấu mà có được. Sinh ra là một người có nhan sắc là em đã may mắn lắm rồi. Nhưng sống nhờ vào việc bóc lột cơ thể mình sẽ hủy hoại chính con người của em.”
“Em không bóc lột bản thân. Cũng giống như việc dạy thêm của thầy thôi.”
“Làm sao mà giống nhau được. Làm chuyện đó em sẽ làm những người quan tâm tới em đau khổ. Họ sẽ không yêu em nữa. Họ sẽ không thể yêu em được nữa.”
Một ý nghĩ mới mẻ chợt nảy ra trong đầu tôi. Cơ thể tôi là của riêng tôi, sao những người khác có thể nghĩ rằng họ sở hữu nó? Tại sao một người khi yêu tôi lại cho rằng anh ta có quyền kiểm soát cơ thể của tôi? Nếu tình yêu là một sự cấm đoán như vậy thì tôi thà sống mà không có tình yêu.
“Em chả cần tình yêu của ai sất.”
“Một phát biểu mới ngạo mạn làm sao! Em là cái loại người gì vậy?”
Thầy Kijima nhìn những ngón tay lem phấn của mình một cách tuyệt vọng. Trán ông hằn sâu những nếp nhăn và vài lọn tóc mềm khẽ rủ xuống. Điều khiến tôi kinh ngạc là thầy Kijima không muốn thân xác tôi mà muốn con người tôi. Ông ấy muốn biết trong lòng tôi nghĩ gì. Tâm trí của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người muốn biết tìm hiểu về một thứ mà tôi chưa bao giờ cho ai xem cả.
“Giáo sư, có phải là thầy muốn mua em không?”
Thầy Kijima im lặng trong giây lát không biết trả lời thế nào trước khi ngẩng đầu lên và nói đơn giản, “Không, tôi là một thầy giáo và em là học sinh của tôi.”
Nhưng thầy biết em là một đứa đại ngốc, sao thầy lại nhận em vào trường? Tôi định hỏi vậy nhưng rồi dừng lại được và giật mình khi hiểu rằng đây là người đàn ông muốn có được một thứ mà những người đàn ông khác từ trước đến nay không hề nghĩ tới: ông ấy muốn biết được nội tâm của một người phụ nữ có vẻ ngoài búp bê như tôi. Karl chả quan tâm gì đến tôi, Johnson cũng vậy. Nhưng bố của Kijima lại yêu quý tôi ở chính con người tôi. Sự nhận biết đó khiến tôi tê dại. Tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Nhưng xúc động không đồng nghĩa với kao khát. Mà tôi không thể sống được nếu không khao khát. Nếu tôi không sống được, thì còn gì để nói nữa?
“Giáo sư, nếu thầy không mua em thì em cũng chả muốn thầy.”
Thầy Kijima nhìn tôi trân trân cho tới khi gương mặt đỏ lựng của thầy trắng bệch ra.
“Với lại, con trai của thầy chính là người dẫn khách cho em. Thầy có biết chuyện đó không?”
Thầy Kijima đắm chìm trong im lặng một lúc lâu rồi hít một hơi dài.
“Không. Tôi không biết. Tôi rất lấy làm tiếc.”
Thầy Kijima cúi đầu xin lỗi rồi quay lưng bỏ đi. Tôi nhìn theo lưng thầy cho tới khi thầy đi khỏi. Tôi biết rằng thầy sẽ phải đuổi cả tôi và con trai của mình ra khỏi trường. Nhưng tôi không kể cho Johnson chi tiết này.
Vào tháng Năm, một tháng sau khi bắt đầu năm học cuối cùng ở trường trung học, tôi gặp Kijima con ở ngoài cổng trường. Chiếc áo khoác đồng phục màu hải quân của cậu ta mở phanh để lộ một chiếc sơ mi lụa màu đỏ tươi. Cậu ta đeo một sợi dây chuyền vàng quanh cổ và lái một chiếc xe Peugeot màu đen. Tất cả những thứ đó đều mua bằng phần chia chác từ số tiền mà tôi kiếm được. Kijima sinh vào tháng Tư nên vừa đủ tuổi để nhận được bằng lái.
“Yuriko, lên xe đi.”
Tôi trườn vào chỗ ngồi hẹp bên cạnh cậu ta. Bon con gái trên đường tan trường nhìn chúng tôi đầy vẻ ghen tị. Họ không ghen tị với chiếc xe ô tô hay trang phục sành điệu của Kijima. Họ ghen tị vì Kijima và tôi có thể tận hưởng cuộc sống một cách tự do tự tại kể cả ở trong hay ngoài trường học. Và đứng đầu danh sách những kẻ ghen tị chính là Kazue Sato.
Kijima giận dữ châm một điếu thuốc và hít môt hơi dài trước khi quay sang tôi và nói, “Cậu nói cái quái gì với bố tôi thế. Cậu đúng là đồ chó chết. Chúng ta có thể sẽ bị đuổi học, cậu biết không. Họ sẽ thảo luận chuyện đó trong kỳ nghỉ và quyết định xử lý chúng ta thế nào. Bố tôi vừa bảo tôi đêm qua.”
“Bố cậu cũng sẽ xin thôi việc à?”
“Có thể,” Kijima nói và quay đi với một vẻ ghê tởm. Biểu hiện của cậu ta như muốn khạc nhổ lên hình ảnh của cha mình. “Thế cậu định làm gì bây giờ?”
“Thì tôi có thể kiếm một công việc người mẫu. Hôm gì có một thằng cha săn người mẫu cho tôi danh thiếp. Và tất nhiên sẽ luôn luôn kiêm thêm cả việc bán dâm.”
“Vậy tôi có thể tiếp tục àm cho cậu được không?”
“Chắc chắn rồi,” tôi gật đầu và nhìn lũ con gái đang đi qua đầu xe. Một đứa trong bọn họ quay lại nhìn tôi. Đó chính là chị gái tôi. Chó cái. Chị ấy chu mồm ra để phát âm ra từ đó nhưng không thành tiếng. Chó cái. Chó cái. Chó cái.
Tự dưng Johnson bất ngờ nhảy lên người tôi và bắt đầu bóp cổ tôi. Dừng lại! Tôi la lên và giãy dụa để cố thoát ra khỏi sức nặng của anh. Nhưng anh đè tay và chân của tôi xuống giường rồi ghé miệng vào tai tôi và hét lên, “Giáo sư Kijima thích Yuriko!
“Có thể.”
“Ông ấy hẳn điên mới muốn dây vào một đứa con gái như Yuriko. Một con ngốc nặng.”
“Anh nói đúng. Nhưng đã quá muộn. Giáo sư Kijima đã khiến bọn em bị đuổi ra khỏi trường.”
“Cái quái gì cơ?” Johnson nói và thả tôi ra.
“Bọn em bị phát hiện. Em và con trai giáo sư Kijima. Chúng em phải nghỉ học. Và có vẻ như giáo sư Kijima cũng sẽ xin thôi việc.”
“Em định làm bẽ mặt tôi và Masami hả Yuriko?”
Mặt Johnson đỏ bừng lên, không chỉ vì rượu mà còn vì tức giận. Tôi cứ nằm đó để anh muốn làm gì thì làm. Nếu anh ấy muốn giết tôi cũng kệ. Vì sao mà một người đàn ông ham muốn xác thịt tới nhường ấy lại không có khả năng nhìn thấu trái tim? Johnson đã mất hết tự chủ. Anh làm đổ chai rượu ra giường và tôi nhìn lớp chất lỏng đó thấm xuống lớp ga trải giường thành môt vệt ố lan rộng. Không chỉ ga trải giường mà tôi đoán rằng rượu còn ngấm cả xuống đệm. Sợ bị Masami mắng, tôi giật lấy chai rượu nhưng nó rơi bịch xuống đất.
“Cô đúng là một con điếm vô tình. Bẩn thỉu rẻ tiền. Cô làm tôi phát ốm.”
Johnson lại ném tôi xuống giường và trèo lên người tôi một cách điên cuồng, miệng không ngớt lầu bầu những lời sỉ vả. Đây có phải một trò chơi mới của anh ta? Tôi không biết nữa. Tôi cứ nằm đó mắt nhìn lên trần nhà. Tôi chẳng có cảm giác gì. Từ khi trở thành đàn bà ở tuổi mười lăm tôi đã chẳng còn cảm giác gì nữa nhưng kể từ cái đêm hôm ấy, tôi hoàn toàn trở nên lãnh cảm, ở tuổi mười bảy.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập.
“Yuriko ơi? Cháu không sao chứ? Ai ở trong đó vậy?”
Trước khi tôi kịp lên tiếng thì cánh cửa bật mở và Masami lao vào với một cây gậy đánh gôn trên tay. Cô ta hét lên khi nhìn thấy tôi lõa thể trên giường, một người đàn ông đang cưỡi lên người tôi một cách hoang dại. Khi nhận ra người đàn ông đó chính là chồng mình thì cô ta ngã khuỵu xuống sàn.
“Hai người đang làm gì thế này?”
“Như em thấy đấy, em yêu!”
Johnson và Masami đứng cạnh giường sỉ vả nhau trong khi tôi nằm đó, mắt nhìn lên trần nhà, không một mảnh vải che thân.
Tôi vừa bước vào năm học cuối ở trường trung học và sống ở nhà Johnson được hai năm rưỡi thì phải bỏ học. Kijima cũng vậy. Giáo sư Kijima sau khi nhận hết trách nhiệm về sự lơ là của mình đối với con trai cũng đã đệ đơn xin thôi việc. Nghe nói ông nhận làm quản lý nhà ở cho một công ty nào đó ở Karuizawa. Tôi nghĩ là ông sẽ có nhiều thời gian hơn để sưu tầm tất cả các loại côn trùng khác nhau. Nhưng tôi không thể khẳng định vì tôi không bao giờ gặp lại ông nữa.
Sau khi Kijima và tôi thôi học, chúng tôi vẫn gặp nhau tại quán cà phê quen thuộc ở Shibuya. Kijima sẽ vẫy tôi lại gần nơi cậu ấy ngồi trong một góc tối của quán. Cậu ta luôn một tay cầm thuốc lá, một tay cầm tờ báo thể thao. Cậu ta không bao giờ có cái vẻ của một học sinh trung học. Trông cậu ta giống như một gã giang hồ trẻ tuổi vừa bị lạc mất băng nhóm. Kijima gập xoẹt tờ báo lại và quay sang nhìn tôi nói.
“Tôi sẽ chuyển sang một trường khác. Đàn ông thời này mà không tốt nghiệp được trung học thì hỏng. Thế còn cậu thì sao? Johnson nói gì?”
“Anh ấy bảo tôi muốn làm gì thì làm.”
Và thế là tôi bắt đầu sống nhờ việc bán mình mà không có ai giúp đỡ. Giống như bây giờ. Chả có gì thay đổi.