Phần 4. · 1
Giờ xin hãy nghe phần chuyện của tôi. Tôi không thể bỏ mặc những lời gian dối của Yuriko mà không phản bác. Như thế thật không công bằng. Bạn không đồng ý ư? Nhật ký của Yuriko thật quá dơ dáy khiến tôi không dừng được. Xét cho cùng thì tôi còn có công việc đàng hoàng ở văn phòng thị chính của quận. Bạn phải để tôi giải thích.
Chắc chắn là có người giả danh Yuriko để viết cuốn nhật ký đó. Tôi đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng Yuriko không đủ thông minh để sắp xếp tư duy môt cách logic hay viết bất cứ một đoạn văn dài nào. Bài vở ở trường của con bé luôn be bét. Tôi vẫn giữ một bài luận của nó viết hồi học lớp bốn. Để tôi cho bạn đọc:
Hôm qua tôi và chị gái đi mua một con cá vàng màu đỏ, nhưng cửa hàng cá đóng cửa ngày Chủ nhật nên tôi không thể mua được một con cá vàng và điều đó làm tôi buồn nên tôi đã khóc.
Đó là tất cả những gì nó có thể viết được ở lớp bốn. Nhìn vào chữ viết thì giống như của người lớn, đúng không? Chắc bạn nghĩ rằng chính tôi đã viết đoạn văn nói trên và đổ cho Yuriko? Không phải vậy. Tôi vừa tìm thấy nó hôm trước trong tủ của ông ngoại khi dọn dẹp căn hộ. Tôi thường phải chữa lại tất cả các bài tập làm văn tệ hại của Yuriko, viết lại từng từ. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để che đậy sự thật về đứa em gái ngu ngốc và suy đồi của mình. Giờ thì bạn đã hiểu rồi chứ?
Và rồi tôi có nên kể thêm cho các bạn về Kazue ở trường trung học không nhỉ? Vì Yuriko có nhắc tới cô ta trong nhật ký nên thiết nghĩ tôi cũng nên kể thêm. Yuriko được nhận vào trường cấp hai thì đám con gái bên trường trung học cũng phát điên hết cả lên. Sự phấn khích của họ âu cũng là tự nhiên nhưng điều đó cũng gây cho tôi không ít khó khăn trong vai trò là chị gái của Yuriko. Tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một.
Mitsuru là người đầu tiên hỏi tôi về con bé. Cô ấy tới bên bàn của tôi trong bữa ăn trưa với một quyển sách tham khảo to đùng. Tôi vừa mới dùng bữa trưa do chính tay tôi chuẩn bị gồm có củ cải hầm và đậu rán. Đó cũng là thứ mà tôi nấu cho ông ngoại tối hôm trước. Làm sao tôi có thể nhớ rõ từng chi tiết như vậy? Tôi nhớ là vì tôi vô tình làm đổ hộp cơm khiến nước xốt dây ra quyển vở tiếng Anh của tôi. Mitsuru nhìn tôi cuống cuồng lau quyển vở bằng một chiếc khăn mùi soa ướt với vẻ thông cảm.
“Tớ nghe nói em gái bạn vừa vào nhập học ở trường cấp hai.”
“Thì có vẻ như thế,” tôi nói mà không ngẩng đầu lên. Mitsuru nghiêng đầu sang một bên, có vẻ sửng sốt vì câu trả lời lạnh lùng của tôi. Cô ấy mở to mắt nhìn tôi đầy vẻ sốt sắng. Mitsuru thật đúng là nhanh như sóc! Tôi rất quý cô ấy nhưng đồng thời cũng thấy thói lanh chanh của cô ấy đôi khi thật lố bịch.
“Thì có vẻ như thế? Một câu trả lời kiểu gì vậy?” Chẳng lẽ bạn không mảy may quan tâm tới con bé tẹo nào? Nó là em gái bạn mà.” Mitsuru nở một nụ cười khích lệ để hở những chiếc răng cửa to sụ.
Tôi không ngừng chùi quyển vở và bảo, “Không, thật tình là tớ chả quan tâm tí nào.”
Mắt Mitsuru càng mở to hơn. “Nhưng tại sao? Tớ nghe nói là con bé rất xinh đẹp cơ mà!”
“Ai bảo bạn thế?” tôi vặc lại. “Mà ai thèm quan tâm tới chuyện đấy!”
“Tớ nghe giáo sư Kijima nói thế. Rõ ràng em gái bạn ở trong lớp của thầy ấy.”
Mitsuru vẫy vẫy quyển sách ra trước mặt tôi. Đó là một quyển sách tham khảo môn sinh học do giáo sư Takakuni Kijima viết. Ngoài việc làm giáo viên phụ trách khối cấp hai, giáo sư Kijima còn là giáo viên sinh học của chúng tôi. Đó là một kiểu người hay lo lắng, chữ viết trên bảng lúc nào cũng vuông thành sắc cạnh một cách hoàn hảo. Tôi ghét ông ta.
“Và tớ thực sự rất kính trọng thầy,” Mitsuru nói chả thèm đợi xem tôi trả lời thế nào. “Thầy rất là giỏi và thực sự quan tâm tới học sinh. Tớ nghĩ đó là một giáo viên cực tốt. Thầy cũng chính là người đưa chúng tớ đi thực địa trong chuyến cắm trại qua đêm hồi cấp hai.”
“Thế thầy nói gì về em tớ?”
“Thầy hỏi trong lớp mình ai có em vừa vào lớp cấp hai không? Khi tớ bảo tớ không biết thì thầy nói thầy cũng không chắc lắm. Nhưng khi tớ hỏi thêm vài chi tiết thì tớ đoán ra thầy đang nói về bạn. Đúng là ngạc nhiên nhỉ.”
“Sao? Vì thật khó tin à?”
“Thì tớ thậm chí còn không biết là bạn có một đứa em gái.”
Mitsuru quá thông minh không đời nào nói thẳng ra rằng việc tôi có một đứa em gái không giống mình chút nào thật là khó tin, nhất là một đứa em gái đẹp tới mức liêu trai. Thế rồi chúng tôi nghe tiếng rung chuyển ầm ầm trong hành lang. Nhìn ra thì thấy một đám đông học sinh đang đứng chen chúc trong hành lang nhìn vào lớp học nơi chúng tôi đang ngồi. Bọn họ rõ ràng là học sinh cấp hai. Thậm chí còn có cả vài cậu con trai đứng ở phía sau trông có vẻ hơi ngượng nghịu.
“Không hiểu có chuyện gì xảy ra thế này?”
Nhưng khi tôi quay ra phía cửa thì một sự im lặng bao trùm lên đám đông. Một cô gái cao lớn với những lọn tóc xoăn nhuộm màu nâu đỏ rẽ đám đông và bước vào trong lớp học. Cô ta rõ ràng là kẻ cầm đầu. Từ cái vẻ tự tin rất hách dịch của cô ta cho thấy cô ta là một người thuộc nhóm nội kỳ và một học sinh cũ ở lớp tôi gọi cô ta với vẻ thân thiện. “Mokku, cậu làm gì ở đây vậy?” Cô gái đó, Mokku, không thèm trả lời, thản nhiên đi vào lớp và tiến thẳng tới bàn tôi.
“Có phải chị là chị gái của Yuriko không?”
“Đúng thế.”
Tôi không muốn bụi rơi vào hộp cơm nên đóng nắp lại. Mitsuru thì ôm chặt lấy quyển sách sinh học trước ngực vẻ căng thẳng. Mokku nhìn vết ố trên quyển vở tiếng Anh của tôi.
“Trưa nay chị ăn gì thế?”
“Củ cải hầm và đậu rán.” Cô bạn ngồi bên cạnh tôi trả lời. Cô ta là thành viên của câu lạc bộ khiêu vũ hiện đại và đúng là một con phù thủy. Hằng ngày cô ta nhìn qua vai tôi xem tôi ăn gì rồi làm bộ nhăn mặt cười khẩy. Mokku phớt lờ, chả thèm để ý tới cô ta.
“Chị với Yuriko là hai chị em thật á?”
“Đúng thế, chúng tôi là chị em ruột.”
“Xin lỗi nhưng tôi không tin chị.”
“Cô tin hay không tôi cũng chả quan tâm.”
Tôi chả hứng thù trò chuyện với một đứa ngạo mạn như thế. Tôi đứng lên và nhìn thẳng vào mắt Mokku. Cô ta khẽ chớp mắt và lùi lại mấy bước. Tôi có thể nghe thấy cái mông bự của cô ta đập bốp vào chiếc bàn đối diện với tôi. Tất cả mọi người trong phòng theo dõi chúng tôi. Mitsuru đứng chưa tới vai Mokku, tóm lấy tay cô ta và nói giọng khá lạnh, “Đừng có chõ mũi vào chuyện của người khác nữa và trở về lớp của em đi.”
Mokku quay người đi ra, tay vẫn bị Mitsuru kẹp chặt. Rồi cô ta nhún vai một cách hết sức khoa trương trước khi bỏ đi hẳn. Tôi có thể nghe thấy đám đông theo sau cô ta đồng loạt thở dài đầy thất vọng.
Thật là một cảm giác khoan khoái. Ngay từ khi còn bé không có gì khiến tôi sung sướng bằng việc làm bẽ mặt Yuriko. Khi người ngoài nhìn thấy một phụ nữ xinh đẹp họ thường mong đợi rằng cô ta là một cái gì đó hoàn hảo, vượt xa tầm tay của họ. Như vậy sự ngưỡng mộ mới bền lâu. Nhưng khi phát hiện ra rằng cô ta thô lỗ và tục tằn, sự ngưỡng mộ của họ dần biến thành sự khinh bỉ và sự ghen tị sẽ trở thành thù ghét. Có lẽ tôi sinh ra trên đời này chỉ là để làm giảm giá trị của Yuriko.
“Ôi, tớ thật không thể tin là cậu ta cũng xuất hiện ở đây.” Tôi giật mình khi nghe thấy tiếng của Mitsuru.
“Ai cơ?”
“Takashi Kijima. Cậu ấy là con trai của giáo sư Kijima và cũng là học sinh lớp thầy ấy chủ nhiệm.”
Một cậu con trai vẫn còn nán lại ở hành lang sau khi đám đông đã đi khỏi. Cậu ta đứng cạnh cửa lớp nhìn tôi. Trông cậu ta giống y hệt bố: cùng một kiểu mặt mũi gọn gàng, dáng thanh thanh. Những đường nét của cậu ta vô cùng cân đối và phải nói là đẹp. Nhưng trông cậu ta chẳng có chút sức mạnh nào. Đôi mắt sắc của cậu ta nhìn như xoáy vào tôi. Tôi cũng nhìn lại cho tới khi cậu ta phải nhìn đi chỗ khác.
“Nghe nói cậu ta là một đứa trẻ có vấn đề,” Mitsuru nói. Cô ấy vẫn ôm khư khư quyển sách sinh học trước ngực, tay mân mê gáy sách nơi đề tên Takakuni Kijima. Có thể thấy là cô ấy đang yêu. Tôi những muốn nói cái gì đó thật khó nghe để mang cô ấy trở lại với thực tế.
“Ừ, thế bạn còn muốn gì ở một kẻ lập dị như thế?”
“Sao bạn biết là cậu ta là một kẻ lập dị?”
“Tớ là người có mắt mà, không phải sao?”
Kijima con và tôi có một điểm giống nhau. Cậu ta là vết ố đối với tên tuổi của cha mình giống như tôi đối với sắc đẹp của Yuriko. Cả hai chúng tôi đều là những con số không to tướng. Cậu ta tới nhìn mặt tôi là vì cậu ta đã âm thầm nghi ngờ cái nhan sắc ma quái của Yuriko. Khi đã nhìn thấy tôi rồi cậu ta có thể trở nên khinh thường con bé. Nhưng dù sao cậu ta cũng là giống đực nên rất có thể không tránh khỏi việc trở nên thông cảm với một đứa con gái như Yuriko, một đứa con gái mà sắc đẹp và sự ngu ngốc ở cùng một tần số. Tôi phát ngán vì luôn bị đặt vào những tình huống khó khăn như thế. Tôi vẫn phải tiếp tục đi học ở cái trường này và sự hiện diện của Yuriko sẽ làm cho mọi thứ trở nên rối rắm. Tôi không muốn kết thúc thời gian của tôi ở đây giống như một kẻ bỏ đi, giống như Kijima con. Kể từ ngày hôm đó tôi rắp tâm tìm cách rũ bỏ Yuriko.
“Này, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?” Tôi nghe thấy ai đó nói với một giọng thân mật quá mức. Tôi quay lại và nhìn thấy Kazue Sato đặt tay lên vai Mitsuru ra vẻ thân thiết. Kazue vẫn luôn cố làm thân với Mitsuru và thường cố bắt chuyện với cô ấy. Hôm nay Kazue vận một chiếc váy ngắn cũn cỡn càng để lộ đôi chân lẻo khẻo của cô ta. Người Kazue gày trơ, toàn góc với cạnh, sờ vào chỉ thấy xương. Tóc thì rễ tre. Lại còn thêm cái logo màu đỏ ngu ngốc ấy nữa chứ. Tôi hình dung cô ta cặm cụi ngồi khâu cái logo Ralph Lauren lên tất của mình trong căn phòng nghèo nàn tối om.
“Chúng tôi đang nói chuyện về em gái của bạn ấy,” Mitsuru nói và thản nhiên gạt tay Kazue ra khỏi vai mình. Kazue tái mặt đi trong giây lát, hơi tự ái nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh với một vẻ thờ ơ giả tạo.
“Em bạn ấy làm sao?”
“Con bé vừa vào trường cấp hai trong lớp thầy Kijima.”
Vẻ lo lắng xuất hiện trên gương mặt Kazue. Tôi lập tức nghĩ tới em gái của cô ta, một bản sao nham nhở của Kazue nhưng không nói gì.
“Tuyệt quá rồi! Con bé hẳn rất thông minh.”
“Không hẳn. Con bé được nhận vào trường dưới dạng kikokushijo. Cậu biết đấy, là trường hợp những học sinh ở nước ngoài về.”
“Thế ra ở nước ngoài có lợi thật? Đúng là người ta có thể vào được một trường khó như thế này mà không cần phải học hành tử tế, chỉ cần có thời gian sống ở nước ngoài thôi phải không?” Kazue thở dài, “Ước gì bố tớ được chuyển công tác ra nước ngoài.”
“Nhưng không phải chỉ có vậy đâu, Kazue. Phải thừa nhận hơn hết là con bé xinh tuyệt.”
Tôi dám chắc là Mitsuru ghét Kazue. Cô ấy tiếp túc gõ tay vào chiếc răng cửa lớn của mình trong khi nói chuyện với Kazue. Với tôi thì khác, cô ấy chỉ thỉnh thoảng làm vậy một cách tình cờ.
“Xinh tuyệt? Bạn định nói gì cơ?” Kazue cắm cảu nhìn tôi. Cô ta chắc định bảo, làm sao mà em gái cậu lại xinh tuyệt vời được trong khi cậu thì xấu thế kia.
“Tớ định nói là tất cả mọi người đều bảo con bé xinh chết đi được. Chỉ vài phút trước tất cả bọn cấp hai chạy tới đây để xem mặt chị gái của con bé đấy.”
Kazue nhìn xuống tay mình với ánh mắt trống rỗng như thể vừa nhận ra rằng cô ta không có thứ vũ khí gì để đối đáp lại.
“Em gái tớ cũng có ý định vào trường này.”
“Bảo nó đừng phí công,” tôi gắt gỏng. Mặt Kazue đỏ bừng lên, cô ta định đáp trả gì đó nhưng rồi lại cắn môi im lặng.
“Ý tớ là đám học sinh cũ rất gớm, họ không để bạn tham dự những câu lạc bộ mà bạn thích đúng không?”
Kazue hắng giọng để tránh phải trả lời câu hỏi mỉa của tôi.
Cô ta vừa gia nhập câu lạc bộ trượt băng. Nhưng nghe nói cô ta gặp nhiều khó khăn trong việc trả lệ phí. Câu lạc bộ này phải thu rất nhiều tiền để trả cho huấn luyện viên tầm cỡ vận động viên Olimpic và phí thuê sân băng. Vì vậy họ nhận bất cứ học sinh nào muốn tham dự. Cô ta không biết trượt băng cũng chả sao, chỉ cần đủ sức đóng góp trang trải lệ phí là được. Đám học sinh cũ ở cái trường này hoàn toàn thản nhiên trước việc bắt người khác chịu đựng để phục vụ sở thích của chúng.
“Ừ thì bạn biết đấy, tớ vừa tham gia câu lạc bộ trượt băng. Đây là ưu tiên thứ hai của tớ sau câu lạc bộ hoạt náo viên nên tớ rất hài lòng là đã làm được.”
“Thế họ đã để bạn trượt băng lần nào chưa?”
Kazue liếm môi vài lần, rõ ràng đang cố tìm ra câu trả lời thích hợp.
“Là đám học sinh cũ giàu có độc chiếm sân băng chứ gì?” tôi nói tiếp. “Hay những đứa con gái xinh đẹp quyến rũ trong bộ đồ trượt băng đắt tiền. Mà đằng nào thì huấn luyện viên cũng đã kèm riêng họ trước rồi nên họ có thu hết sự chú ý cũng phải thôi. Rằng không có sự phân biệt đối xử. Rằng cách duy nhất để nổi bật là phải có tài năng. Rặt những thứ ngớ ngẩn. Mà ngay việc lũ học sinh trung học kia cứ làm như mình sẽ trở thành vận động viên trượt băng cũng là một trò hề nốt. Chỉ là một thú tiêu khiển của các công chúa nhỏ mà thôi.”
Nghe vậy, mắt Kazue sáng lên, miệng cười ngoác cả ra. À mà phải. Kazue chẳng là một đứa đầy tham vọng là gì. Tất cả những gì cô ta muốn, hơn bất kỳ ai, là trở thành một “cô công chúa nhỏ” đầy tài năng trong lớp học cũng như trên sân băng. Đó cũng là mơ ước cháy bỏng nhất của bố cô ta.
“Tớ cá là họ chỉ để bạn dọn sân và giữ giày cho họ chứ gì. Họ sẽ bảo đó là rèn luyện thể lực nhưng chỉ là bắt nạt thì đúng hơn. Lần trước chẳng hạn, bạn phải chạy bao nhiêu lần xung quanh sân dưới nhiệt độ 35 độ C như thế. Trông bạn như sắp chết đến nơi! Như thế có giống như thú tiêu khiển của một cô công chúa không vậy?”
“Không phải là bắt nạt như những gì bạn nghĩ!” Kazue cuối cùng cũng có thể thốt nên lời. “Bạn phải rèn luyện như thế để có được thể lực căn bản.”
“Thế có được thể lực căn bản rồi thì sao? Sẽ thử đi thi Olympic à?”
Tôi phải nói ra bằng được. Không chỉ vì ác ý. Cái con bé ngu ngốc này một mực tin rằng chỉ cần cố gắng là sẽ làm được mọi thứ. Tôi muốn làm cho cô ta tỉnh lại. Cô ta chả biết gì về cái thế giới thực này cả và tôi chỉ muốn giải thích cho cô ta cách vận hành thực của nó. Nhưng hơn thế nữa, tôi còn muốn trả thù bố cô ta về việc đã tiêm nhiễm vào đầu óc con gái mình những ý tưởng ngu xuẩn như thế.
Khi nhìn lên thì tôi thấy Mitsuru đã đi tới bên cửa sổ nơi một nhóm bạn khác đang tán gẫu. Họ chào đón cô ấy và nhanh chóng cười đùa vui vẻ. Mitsuru và tôi trao đổi một cái nhìn. Cô ấy khẽ nhún vai không nói gì nhưng ý muốn bảo, ôi giải thích với cô ta làm gì cho mất thời gian.
“Tớ không định thử đi thi Olympic. Nhưng giờ tớ mới mười sáu tuổi. Nếu thực sự thích và quyết tâm tập luyện như không có ngày mai thì không có lý do gì mà tớ không thể tham dự Olympic.”
Tôi gần như không tin vào tai mình nữa.
“Ôi trời, bạn đúng là một đứa ngốc. Thế bạn tưởng nếu học tennis và luyện tập điên cuồng là bạn có thể đi thi đấu ở Wimbledon à? Hay nếu quyết định sẽ trở nên xinh đẹp và dốc sức vào làm việc đó thì bạn sẽ đoạt vương miện Hoa hậu hoàn vũ? Hay bạn cho rằng nếu lao đầu vào học như không có ngày mai thì bạn sẽ đứng đầu lớp vào cuối năm học? Bạn nghĩ là bạn có thể đánh bại Mitsuru sao? Bạn ấy liên tục đứng đầu lớp kể từ năm đầu tiên cấp hai và chưa bao giờ mất vị trí của mình. Bạn biết sao không? Vì bạn ấy là một thiên tài. Bạn cho rằng tất cả những gì bạn cần là cố gắng? Bạn có thể thử cho tới khi không còn chút sức lực nào, nhưng mọi chuyện đều có giới hạn của nó, bạn biết đấy. Bạn có thể dành cả đời cố gắng như điên, cố gắng cho tới khi chỉ còn nắm xương khô thì bạn cũng vẫn không bao giờ trở thành thiên tài được.”
Giờ ăn trưa đã hết nhưng tôi mới chỉ bắt đầu. Có lẽ là do tôi vẫn bực vì trở thành trò cười của bọn nhóc cấp hai. Kazue mới là đứa đáng bị đem ra bêu riếu chứ không phải tôi. Cô ta vẫn thường dấn thân vào những chỗ không thuộc về mình, làm đủ những thứ trò ngu xuẩn mà không thèm để ý tới xung quanh. Nhưng dù sao thì Kazue cũng có gan, tôi phải thừa nhận điều đó.
Cô ta quay sang tôi nói, giọng nhún nhường, “Tớ ngồi đây kiên nhẫn nghe bạn nói và tớ nghĩ rằng bạn có thái độ của một kẻ thua cuộc. Bạn nói như một kẻ chưa bao giờ cố gắng để đạt được một cái gì đó. Còn tớ sẽ tiếp tục nỗ lực. Tất nhiên nghĩ rằng có thể tham dự được giải Wimbledon thì hơi ngốc thật nhưng cố gắng để đứng đầu lớp vào cuối năm học cũng không phải là quá sức. Bạn có thể nghĩ rằng Mitsuru là một thiên tài, nhưng tớ thì không. Cô ta chỉ chăm chỉ mà thôi.”
Tôi nhớ lại cái trật tự gia đình trị dựa trên bảng điểm ở trường học của Kazue và bật cười đầy vẻ mỉa mai.
“Bạn đã bao giờ nhìn thấy yêu quái chưa?”
Kazue nhướn mày nhìn tôi vẻ hồ nghi. “Yêu quái?”
“Ừ, một người mà không phải là người.”
“Bạn định nói về các vĩ nhân?”
Tôi dừng lại giây lát. Vĩ nhân không phải là từ xác đáng, nó vẫn chưa diễn tả được hết. Vì yêu quái là một người mà sự quái gở diễn ra ở bên trong rồi lớn dần lên cho tới khi bộc phát ra bên ngoài. Tôi lặng lẽ nhìn về phía Mitsuru. Chỉ một vài phút trước cô ấy còn cười đùa với bạn vè nhưng lúc này cô ấy đã trở về bàn của mình để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Cô ấy bị bao bọc trong một thứ không khí đơn độc kỳ lạ. Mitsuru thường trở nên rất lạ mỗi khi một tiết học mới bắt đầu.
“Tớ sẽ đứng đầu lớp nhờ cố gắng hết sức mình,” Kazue tuyên bố.
“Như bạn muốn thôi.”
“Bạn chỉ toàn nói những thứ đáng ghét!” Kazue không biết tìm từ nào phù hợp để thách thức tôi. “Bố tớ bảo rằng bạn là một đứa kỳ quặc không hành xử như một đứa con gái bình thường. Có lẽ bạn là một kẻ lập dị. Có thể bạn có một đứa em gái xinh đẹp. Có thể bạn thông minh. Nhưng tớ có một gia đình bình thường với một ông bố có công việc tốt, làm việc chăm chỉ.”
Nói xong, Kazue trở về bàn mình. Cô ta có thể lải nhải về ý kiến của bố cô ta cả ngày tôi cũng chả quan tâm. Nhìn cô ta đi về chỗ của mình tôi quyết định sẽ để mắt tới những nỗ lực cố gắng của cô ta.
Lớp học trở nên im lăng, Tôi liếc nhìn đồng hồ và phát hiện ra rằng đã tới giờ lên lớp. Tôi vớ vội hộp đựng đồ ăn trưa trên bàn đút vào cặp. Cửa lớp bật mở và thầy Kijima bước vào trong chiếc áo choàng mặc trong phòng thí nghiệm màu trắng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Tôi hoàn toàn quên mất hôm nay chúng tôi có giờ sinh học. Đầu tiên là Yuriko, tên Kijima đáng ghét, giờ lại thêm đích thân giáo sư Kijima nữa chứ. Làm sao mà cả ba ngôi sao quả tạ này lại cùng rơi vào một ngày thế này? Tôi vội vàng lục tìm quyển sách sinh học để lên bàn. Luống cuống, tôi làm rơi quyển vở ghi chép xuống dưới đất kêu cái bịch. Thầy Kijima khẽ nhíu mày lại.
Thầy Kijima đặt hai tay lên bục giảng và chậm rãi nhìn xung quanh lớp. Tôi biết là ông ta đang tìm tôi, hẳn là thế. Tôi cúi đầu xuống. Nhưng chẳng bao lâu tôi cảm thấy mắt ông ta dừng lại ở bàn tôi. Đúng rồi đấy! Chính là tôi đây, đứa chị gái xấu xí của Yuriko xinh đẹp, vết nhọ trong đời Yuriko. Nhưng ông cũng có một vết nhọ tương tự, không phải vậy sao? Là đứa con trai của ông đấy. Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào ông ta.
Giống con trai mình, Kijima có vầng trán rộng, sống mũi thanh tú và đôi mắt sắc như dao. Cặp kính gọng vàng càng làm tăng thêm vẻ trí thức của ông ta. Tuy nhiên ở ông ta vẫn có cái gì đó không ổn. Một vệt râu mờ bị cạo sót, những lọn tóc rơi xuống trán hay những vết ố trên chiếc áo choàng trắng của ông ta? Những dấu hiệu bất ổn nho nhỏ đó toát lên một điều: ông ta có một đứa con trai không đáp ứng được mong đợi của ông ta. Tuy hai cha con họ trông rất giống nhau nhưng ánh mắt lại hoàn toàn khác, Kijima nhìn thẳng trực diện còn con trai ông ta nhìn xiên. Cái nhìn của ông ta không bao giờ găm chặt vào đối tượng mà dò xét xung quanh, xem xét từng chi tiết nên ông ta nhìn là biết ngay. Lúc này ông ta đang quan sát tôi, mặt mũi, các đường nét, mà không nói gì. Thế ông có phát hiện ra bằng chứng sinh học nào liên kết tôi với Yuriko không vậy? Đừng có nhìn tôi như thể tôi là một loại côn trùng kỳ dị thế chứ! Tôi sắp phát rồ vì phải ngồi im làm đối tượng nghiên cứu của ông ta. Cuối cùng ông ta cũng rời mắt khỏi tôi và bắt đầu nói một cách chậm rãi, thận trọng.
“Chúng ta đã tìm hiểu về sự kết thúc của kỷ nguyên khủng long có đúng không nào? Chúng ra đã thảo luận về việc khủng long ăn các loại tùng bách và các giống hạt trần. Các em vẫn nhớ cả chứ? Càng ngày thì cổ của khủng long càng dài để có thể với tới những cây cao nhất. Chúng ta cũng đã nói đến sự phát triển của thực vật nhằm thích nghi với môi trường. Đây là một vấn đề rất thú vị, đúng không? Các cây hạt trần có tên như vậy là vì hạt giống của chúng không được hình thành trong một nhụy hoa kín. Các cây hạt kín trái lại sản xuất hạt giống trong một cơ quan tái sinh sản đặc biệt gọi là hoa với các nhụy hoa hay lá noẵn khép kín, chính vì vậy các cây hạt kín còn được gọi là cây có hoa. Và chính vì sự sinh sản của các cây hạt trần hoàn toàn phụ thuộc vào sự phát tán của gió nên cuối cùng chúng đã bị diệt chủng. Còn các cây hạt kín thì sống sót vì chùng còn có đối tác là nhiều loại côn trùng khác nhau. Có ai hỏi gì không?”
Mắt Mitsuru không rời khỏi Kijima mặc dù cô ấy ngồi im không động đậy. Tôi nhận ra ngay lập tức luồng điện phát ra trong không khí giữa hai người họ. Trước đây tôi đã ngờ là Mitsuru thầm yêu thầy Kijima. Thế nhưng tôi vẫn không tin nổi vào mắt mình khi nhìn thấy làn sóng đam mê dâng lên cuồn cuộn trong làn không khí giữa hai người.
Trước đây tôi có nói là tôi ấp ủ một mối cảm tình với Mitsuru, nhưng có lẽ nó không thực sự chính xác. Mitsuru và tôi giống như một hồ nước trên núi được tạo nên bởi các dòng chảy ngầm. Núi thì cao và đơn độc, hồ trên núi thì hiu quạnh. Không người qua lại. Nhưng trong lòng đất, sâu dưới bề mặt, những dòng nước ngầm vẫn chảy và chuyển động hài hòa. Nếu tôi lặn xuống dưới, Mitsuru cũng vậy, nếu tôi nổi lên, cô ấy cũng thế. Đối với Mitsuru, thầy Kijima hẳn đại diện cho một thế giới hoàn toàn khác còn đối với tôi ông ta chỉ là một chướng ngại.
Tuy nhiên cũng không nghi ngờ gì về việc Kijima bị Yuriko hút hồn. Và lý do duy nhất khiến ông ta chú ý đến tôi là bởi vì ông ta quan tâm tới con bé. Bạn có nghĩ là tôi đã lầm? Xin nhấn mạnh là tôi chưa từng yêu ai bao giờ. Nhưng nếu một người yêu một người, không phải là anh ta sẽ muốn biết tất cả về người yêu của anh ta hay sao? Và đừng quên Kijima là một thầy giáo sinh học. Không phải là ông ta cũng quan tâm tới Yuriko và tôi trên khía cạnh thuần túy khoa học hay sao? Kijima quay lên bảng và viết Hoa và động vật có vú - một đối tác mới ra đời.
“Các em hãy giở sách giáo khoa trang bảy mươi tám. Chuột ăn cây hạt kín hay những cây có hoa và gieo hạt trong quá trình thải phân của chúng.”
Cả lớp lập tức ghi chép, tiếng bút chì xoèn xoẹt trên giấy nghe cứ như một dàn đồng ca. Tôi không viết gì vào vở mà tiếp tục nghĩ ngợi lung tung. Yuriko hẳn là một cây có hoa còn tôi là một cây hạt trần. Cây có hoa thu hút côn trùng và động vật với những chùm hoa lộng lẫy và bầu mật ngọt. Vậy thì thầy Kijima hẳn cũng là một con thú. Nhưng là con gì nhỉ? Đúng lúc đó thầy Kijima quay lại nhìn chằm chằm vào tôi.
“Giờ thì ôn lại một chút nhé. Em kia, em có nhớ tại sao khủng long lại tuyệt chủng không?”
Kijima chỉ vào tôi. Đang chìm đắm trong suy nghĩ và hoàn toàn bất ngờ, tôi ngồi đờ đẫn tại chỗ, mặt sưng sỉa.
“Đứng dậy!” Thầy Kijima cao giọng.
Tôi lúng túng kéo ghế đứng dậy, tạo nên một tiếng rít trên sàn lớp, bàn học thì kêu cọt kẹt khiến Mitsuru phải quay lại nhìn tôi.
“Có phải là do những tảng thiên thạch khổng lồ không ạ?”
“Là một phần. Thế còn mối liên hệ với các loài thực vật?”
“Em không nhớ ạ.”
“Thế còn em thì sao?”
Mitsuru đứng phắt dậy không gây ra một tiếng động và trả lời một cách dễ dàng.
“Khi nguồn cung cấp thức ăn cạn kiệt ở nơi cư trú hiện tại, chúng sẽ di cư tới một địa điểm khác cho tới khi cây cối ở chỗ đó cũng bị ăn hết. Dần dần tất cả những khu rừng mà khủng long lấy làm nguồn sống đều cạn kiệt. Từ ví dụ này có thể ghi chú lại rằng mối quan hệ giữa cây cối và động vật là mối quan hệ đối ứng. Việc thiết lập một mối quan hệ đối tác cùng có lợi giữa hai bên là vô cùng quan trọng.”
“Chính xác,” Kijima gật đầu rồi quay lên bảng viết lại chính xác từng từ mà Mitsuru vừa nói. Kazue quay sang nhìn tôi đầy hả hê. Từ giây phút đó trở đi trong lòng tôi nuôi dưỡng một sự căm ghét không biên giới đối với Kazue, Mitsuru và Kijima.
Sau giờ sinh học là giờ thể dục. Giờ thực hành thể dục nhịp điệu. Chúng tôi phải thay quần áo thể thao và tập trung ở bên ngoài nhưng tôi cứ nhẩn nha. Tôi vẫn chưa lấy lại bình tĩnh sau lần mất mặt vừa rồi. Tôi dám chắc rằng Kijima đã cố tình hạ nhục tôi trước mặt cả lớp chỉ vì tôi là chị gái của Yuriko. Không, bởi vì tôi là chị gái của Yuriko xinh đẹp mới đúng. Cứ như thể người ta không thể tha thứ cho tôi vì tôi có dính dáng máu mủ tới con bé. Ngoại trừ một trường hợp ngoại lệ, Kazue.
Thể dục nhịp điệu, như bạn biết đấy, là một môn học bắt buộc đối với các nữ sinh trường Q. Họ bảo rằng việc giơ chân và tay theo các hướng khác nhau vào cùng một lúc sẽ giúp rèn luyện não bộ, một bài thể dục giúp kéo dài tuổi thọ. Nhưng vì chẳng bao giờ thèm tập thêm ở nhà nên tôi không có được kết quả tốt cho lắm. Dĩ nhiên nếu bạn là người đầu tiên phạm lỗi thì sẽ gây chú ý. Thế nên tôi thường cố trụ lại cho tới khi những học sinh khác cũng bắt đầu tập lung tung và bị loại ra trước. Tôi vừa bị loại ra đúng lúc Yuriko xuất hiện với Kijima con. Tôi để ý thấy hai đứa đang quan sát lớp chúng tôi.
Tôi đã không gặp Yuriko một thời gian, con bé trông ngày càng đẹp hơn. Ngực con bé phổng phao đầy đặn như muốn nhú ra khỏi lớp áo sơ mi đồng phục màu trắng bất cứ lúc nào. Hông cao và tròn trịa, nổi bật trong chiếc váy tartan kẻ ô ngắn. Chân con bé dài, thẳng tắp, thon thả tới hoàn hảo. Và rồi khuôn mặt của con bé: làn da trắng mịn, đôi mắt màu nâu với một vẻ dịu dàng vô cùng xinh đẹp, trông lúc nào cũng háo hức như muốn đặt câu hỏi cho người khác. Ngay cả một con búp bê hoàn hảo cũng không thể đáng yêu bằng.
Quá ngạc nhiên trước sự phổng phao của Yuriko, tôi bị mất tập trung và lỡ mất một nhịp. Những người phạm lỗi sẽ phải rời khỏi vòng tròn. Hôm nay tôi đã phải bỏ cuộc sớm hơn dự định, tất cả chỉ vì Yuriko. Tôi ghét cái cách con bé đi rình mò tôi như thế. Tôi ghét nó quá đi mất. Biến khỏi đây ngay! Tôi chỉ muốn hét lên như vậy. Rồi tôi nghe thấy các bạn trong lớp cười ầm lên.
“Nhìn Kazue Sato kìa, y như một con bạch tuộc bị giật dây!”
Kazue đang cố hết sức để nhảy theo nhạc. Cô ta không muốn bị thua Mitsuru. Ngoài ra cô ta còn phải chứng minh rằng tôi đã sai, sự cố gắng sẽ được đền bù. Mặt cô ta nhăn nhó vì căng thẳng trong khi Mitsuru rất bình tĩnh và tự tin, tay và chân cô ấy cứ chuyển động một cách nhịp nhàng từ trái sang phải. Cô ấy thực hiện các động tác một cách duyên dáng tới mức trông giống như đang múa ba lê chứ không phải tập thể dục. Rồi Kazue nhìn thấy Yuriko và đứng chết trân vẻ sững sờ. Cuối cùng thì cô ta cũng đã nhìn thấy một con yêu quái. Thấy vẻ choáng váng của Kazue, tôi không tài nào nhịn được cười.
“Xin lỗi vì lúc trước nhé.” Kazue nói. Cô ta đuổi theo tôi ngay sau khi giờ học kết thúc. “Chúng ta có thể làm lành, chuyện gì đã qua thì cho qua luôn được không?”
Tôi không trả lời. Việc Kazue đột ngột thay đổi thái độ khiến tôi lo lắng.
“Em gái bạn…” Mồ hôi túa ra trên trán Kazue nhưng cô ta cũng chẳng thèm nghĩ tới chuyện chùi chúng đi. “Tên nó là gì ấy nhỉ?”
“Yuriko.”
Tôi không đoán ra được là Kazue đang cảm thấy ghen tức, ngưỡng mộ hay chua xót nữa. Giọng cô ta trở nên phấn khích một cách kỳ lạ.
“Ôi giời ơi, thậm chí tên của con bé cũng đẹp, không phải vậy sao. Tớ thật không tin nổi rằng con bé thuộc cùng một chủng với bọn mình.”
Thế rồi cô ta cứ nhắc đi nhắc lại những từ đó với một vẻ đầy kích động trong khi mồ hôi trên người cô ta tỏa ra một thứ mùi rất nặng. Đúng là rất nặng, giống như mức độ cảm xúc mà cô ta dành cho Yuriko. Tôi cúi đầu xuống mà không nghĩ ngợi gì. Rõ ràng là thế giới của Kazue đang thay đổi sau khi cô ta nhìn thấy bóng dáng của một con yêu quái.
Yuriko vừa bỏ đi khỏi với Kijima con. Nhìn cái tên Kijima con lập dị ấy bám theo sau Yuriko là tôi đã ngờ hắn có âm mưu gì đây, Tôi muốn phục thù việc bị làm bẽ mặt ở tiết trước. Ngay lúc đó, tại chỗ đó tôi quyết định sẽ tìm cách tống cổ hai bố con nhà Kijima ra khỏi trường cùng với Yuriko, ngay khi có cơ hội.
Vài hôm sau, lúc tan trường, tôi nghe thấy Kazue chạy đuổi theo phía sau. Cô ta dúi vào tay tôi một phong bì nhỏ. Trên tàu, tôi mở nó ra xem. Bức thư của cô ta được viết trên hai trang giấy ghi chép của con gái in hình hoa violet. Chữ của Kazue đẹp nhưng không có gì đặc biệt.
Xin hãy thứ lỗi cho sự đường đột của lá thư này.
Cả bạn và tớ đều là kẻ ngoài cuộc ở trường trung học nữ sinh Q. Bạn đã tới nhà tớ, đã gặp bố mẹ tớ nên có lẽ bạn là người mà tớ muốn kết bạn nhất. Bố tớ bảo tớ không nên giao thiệp với bạn vì hoàn cảnh gia đình bạn không giống gia đình tớ. Nhưng nếu chúng mình liên lạc qua thư thì chắc ông ấy sẽ không biết. Chúng ta có thể thỉnh thoảng viết thư cho nhau như thế này? Chúng ta có thể tâm sự với nhau và thảo luận về chuyện học hành.
Tớ nghĩ là có thể tớ đã hiểu lầm bạn. Mặc dù cũng là một người ngoài cuộc như tớ nhưng lúc nào trông bạn cũng bình thản cứ như bạn đã học ở đây từ lâu lắm rồi. Và rồi lúc nào bạn cũng nói chuyện với Mitsuru khiến tớ khó mà tiếp cận, rồi lại tới lượt tớ giữ khoảng cách với bạn.
Tớ không biết các học sinh khác ở trường nữ sinh Q nghĩ gì (nhất là những học sinh cũ) và tớ cảm thấy rất lạc lõng. Nhưng tớ không xấu hổ vì bản thân mình. Tớ quyết tâm vào được trường Q ngay từ lớp một và đã làm được điều đó nhờ chính nỗ lực của mình chứ không phải bất cứ thứ gì khác. Nên tớ rất tự tin vào bản thân. Tại sao lại không chứ? Tớ tin rằng tớ sẽ đạt được các mục tiêu của mình. Mọi thứ sẽ diễn ra một cách tốt đẹp với tớ và tớ sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và thành đạt.
Nhưng có những lúc tớ không biết chắc mình phải làm gì và có thể tâm sự với ai. Thế nên tớ viết lá thư này cho bạn mà không đắn đo gì nhiều. Có một chuyện làm tớ rất khó nghĩ. Tớ có thể thảo luận với bạn về chuyện đó được không?
Kazue Sato
Những câu như Xin hãy thứ lỗi cho sự đường đột của lá thư này hẳn là do cô ta chép từ những quyển thư tín dành cho người lớn. Nghĩ tới việc cô ta ngồi cặm cụi chép chúng ra giấy tôi thấy thật buồn cười. Tôi cũng không có ý định thảo luận với Kazue về những vấn đề của cô ta. Nhưng tôi lại tò mò muốn biết cô ta đang có vấn đề gì và chuyện gì diễn ra trong đầu cô ta. Có lẽ chả có gì thú vị hơn việc khám phá những rắc rối của người khác.
Tối hôm đó, vừa làm bài tập tiếng Anh tôi vừa lơ đễnh suy nghĩ tới những chuyện đó. Ông ngoại đang chuẩn bị bữa tối thò đầu ra khỏi bếp hỏi tôi, “Có phải cháu nói là quán bar Blue River là của gia đình một người bạn ở lớp cháu đúng không?”
“Vâng ạ. Tên bạn ấy là Mitsuru và mẹ bạn ấy làm việc ở đó.”
“Ngạc nhiên chưa! Ông cứ nghĩ chúng ta là người duy nhất ở chỗ này có con học ở trường nữ sinh Q. Thế nhưng hôm nọ ông gặp anh chàng làm bảo vệ ở quán bar Blue River ở trước cửa ga. Cậu ấy bảo cậu ấy học cùng trường với người bảo vệ ở đây. Có vẻ như họ là bạn tốt vì thấy chú bảo vệ ở đây tới nhà cậu ta suốt. Họ gọi ông tới vì họ có mấy cây bonsai có vấn đề và thế là ông mới biết con gái của má mì ở quán cũng học ở trường Q và có vẻ như cùng lớp với cháu. Nên ông nghĩ có lẽ ông sẽ tới đó uống nước vì là chỗ quen biết. Chính những sự trùng hợp như vậy làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa.”
“Vâng, sao ông không đến ạ? Mẹ Mitsuru bảo cháu nói với ông thi thoảng ghé qua.”
“Bà ấy bảo thế thật à? Ông chỉ sợ làm phiền người ta, một ông già như ông.”
“Không sao đâu ông ạ. Nếu ông tới như một khách hàng thì tốt chứ sao? Cháu cũng kể với bà ấy rằng ông rất thích bonsai nên cháu nghĩ rằng bà ấy sẽ rất vui nếu ông ghé qua.”
Tôi chỉ định làm cho ông ngoại vui. Nhưng có vẻ như ông lại ghi tâm những lời tôi nói. Tôi nghe thấy tiếng ông vo gạo và thái rau một cách vui vẻ.
“Ông cá là quán Blue River khá đắt. Các tiếp viên đều rất trẻ nên không biết ông có được giảm giá một chút không.”
“Ông đừng lo,” tôi trả lời. Tôi đang nghĩ tới lá thư của Kazue. Tôi lôi nó ra đặt lên trên quyển sách tiếng Anh và đọc lại lần nữa. Tôi quyết định ngày mai sẽ nói chuyện với cô ta.
“Tớ đã đọc thư của bạn rồi. Thế chuyện làm bạn khó nghĩ là chuyện gì?”
“Hãy nói chuyện này khi không ai có thể nghe thấy chúng ta được không?”
Giống như sắp sửa tiết lộ một chuyện tuyệt mật, Kazue dẫn tôi tới một lớp học không có người. “Đây là một chuyện rất khó nói với người khác,” cô ta nói.
“Nhưng chính bạn muốn nói với tớ, không phải vậy sao?”
“Thôi được. Tớ nói.”
Kazue ôm lấy hai má vẻ ngượng ngùng. Cô ta mở miệng định nói mấy lần rồi lại thôi vì chưa tìm được từ thích hợp.
“Được rồi. Chuyện là như thế này. Bạn thấy đấy, tớ rất thích con trai của giáo sư Kijima, Takashi Kijima, nên tớ muốn được biết chuyện gì đang xảy ra giữa cậu ấy và Yuriko. Nhìn thấy Kijima với Yuriko khiến tớ rất buồn, không tài nào ngủ được.”
“Cậu ta đúng là có một khuôn mặt đẹp, đúng không?” Khi nói những lời này tôi nghĩ tới cái dáng bò sát và đôi mắt đâm lê của Kijima.
“Tớ thực sự thích khuôn mặt kiểu đó,” Kazue nói. “Cậu ấy quá xinh giai và thanh tú, cao ráo, điềm đạm… tớ phát điên lên vì cậu ấy. Lần đầu tiên tớ gặp cậu ấy ở hiệu sách trước cổng trường học và tớ đã ngay lập tức thấy cậu ấy dễ thương. Tớ vô cùng sửng sốt khi được biết cậu ấy là con trai thầy Kijima. Tớ có tìm hiểu một chút về gia đình họ và được biết họ sống ở khu Denenchofu giàu có. Giáo sư Kijima cũng là cựu sinh viên trường Q và em trai của Kijima cũng đang học tiểu học ở đây. Tớ cũng nghe nói là giáo sư Kijima lúc nào cũng mang cả gia đình đi nghỉ hè và để các con giúp đỡ ông sưu tầm các loại côn trùng.”
Tôi thở hắt ra. Giờ thì tôi mới biết tại sao Kazue lại bị lỡ nhịp trong bài thi thể dục với Mitsuru. Tôi vẫn biết Kazue là một cây hạt trần nhưng giờ cô ta lại đang muốn tìm côn trùng và động vật làm đối tác. Trên đời này có phụ nữ nào mù quáng hơn Kazue? Mà không phải với ai khác mà lại chính là tên Kijima có đôi mắt giảo hoạt nữa chứ! Thật đúng là một sự mỉa mai nực cười. Tôi cố nhịn để không cười vào mặt Kazue.
“Thật vậy sao? Tớ hi vọng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ với bạn.”
“Bạn có nghĩ là bạn có thể hỏi Yuriko về Kijima cho tớ không? Ý tớ là con bé quá xinh đẹp, Kijima hẳn thích nó. Nhưng cứ chỉ nghĩ đến điều đó là tớ phát điên lên, không tài nào ngủ được. Nhưng tớ nghĩ có lẽ tớ vẫn còn chút hy vọng. Hôm trước cậu ấy còn cười với tớ mà!”
Ôi tôi chả nghĩ đó là một nụ cười tử tế. Chúng ta đang nói về Kijima cơ mà. Chắc chắn là một nụ cười mỉa để chế giễu sự ngu ngốc của Kazue. Nhưng thông tin này đúng là trời cho. Tôi bắt đầu mơ màng về một kế hoạch nhằm thoát khỏi bố con nhà Kijima và cả Yuriko. Tôi bắt đầu toan tính..
“Tớ sẽ xem có thể moi được từ Yuriko những gì. Tớ sẽ tìm hiểu mối quan hệ giữa con bé với Kijima và sẽ tìm hiểu xem Kijima thích loại con gái như thế nào được không?”
Kazue nín thở gật đầu.
Tôi nhìn vẻ lo lắng của cô ta và nói thêm, “Tớ có thể nói với con bé là bạn thích Kijima được không?”
Nghe thế Kazue lắc đầu quầy quậy vẻ khiếp hãi. “Không, không, không! Xin bạn đừng nói cho con bé. Tớ không muốn ai biết chuyện này cả. Có thể tớ sẽ nói với con bé sau.”
“Hiểu rồi.”
“Nhưng có một chuyện nữa tớ muốn bạn tìm hiểu nếu không lộ liễu quá.” Kazue kéo đôi tất màu xanh hải quân lúc này đã tụt xuống gần mắt cá chân lên rồi nói tiếp. “Xem cậu ấy có quan tâm tới một cô gái lớn hơn cậu ấy một tuổi không.”
“Hơn một tuổi thì có gì khác biệt. Chúng ta đang nói tới con trai của giáo sư Kijima. Tớ đảm bảo rằng cậu ấy quan tâm tới đầu óc của một cô gái hơn là tuổi của cô ta.”
Cô ta khẽ rú lên sung sướng, chưa bao giờ tôi thấy đôi mắt ti hí của cô ta mở to như thế.
“Bạn nói đúng. Mà giáo sư Kijima cũng rất đẹp trai. Tớ rất thích tiết sinh học của thầy ấy.”
“Thôi được rồi. Tớ sẽ gọi Yuriko tối nay xem con bé nói gì.”
Tôi nói dối. Tôi thậm chí còn không biết số điện thoại nhà Johnson. Kazue cúi đầu vẻ lo lắng.
“Xin hãy cẩn thận. Em gái bạn không phải là đứa đưa chuyện chứ?”
“Ồ không, cả hai chị em tớ đều rất kín miệng. Đứng bận tâm tới chuyện đó.”
“Thật thế à? Tớ thấy nhẹ cả người.” Kazue liếc nhìn đồng hồ. “Thôi, đến lúc tớ phải trình diện ở đội trượt băng.”
“Thế họ đã để bạn trượt băng chưa?”
Kazue gật đầu đầy vẻ thiếu chắc chắn rồi nhặt chiếc túi thể thao màu xanh hải quân giống như các thành viên khác trong câu lạc bộ.
“Họ bảo tớ chuẩn bị một bộ đồ tập rồi sẽ để tớ ra sân. Nên tớ đã may một bộ.”
“Tớ có thể xem được không?”
Cô ta miễn cưỡng lôi bộ đồ trượt băng ra khỏi túi. Màu xanh và vàng giống như màu truyền thống của trường Q. Bộ đồ được thiết kế và cắt y chang bộ đồ của câu lạc bộ hoạt náo viên.
“Tự tay tớ đã thêu kim tuyến đấy!” cô ta nói và giơ nó ra trước ngực.
“Trông nó giống y như đồng phục của hoạt náo viên,” tôi nói.
“Vậy sao?” Trong giây lát trông Kazue có vẻ bối rối. “Bạn nghĩ là tớ may nó giống đồng phục hoạt náo viên vì tớ không được tham gia câu lạc bộ đó đúng không?”
“Không. Tớ thì không nhưng người khác thì sẽ nghĩ vậy.”
Mặt Kazue tối sầm lại khi nghe câu trả lời thẳng thắn của tôi nhưng rồi cô ta lẩm bẩm, như thể nói một mình, “Dù sao thì cũng đã quá muộn. Tớ đã may nó rồi. Tớ may nó như thế vì tớ thích màu truyền thống của trường Q, chỉ có vậy thôi.”
Kazue rất giỏi trong việc tự lừa dối mình, tôi phải thừa nhận thế. Cô ta có thể bóp méo thực tế cho phù hợp với nhu cầu của mình. Tôi thực sự ghét cái thói ấy.
“Bạn nghĩ Kijima thích loại con gái gì? Ý tớ là ở câu lạc bộ nào? Tớ sẽ phải làm gì nếu cậy ấy ghét bọn con gái trong câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật? Hay cậu ấy là loại đàn ông phù phiếm chỉ thích các cô gái trong đội hoạt náo viên? Nếu vậy thì tớ biết phải làm sao?”
“Đừng lo. Các cô gái ở đội trượt băng cũng chẳng thua kém gì các hoạt náo viên. Cậu ta hẳn sẽ thích các cô gái như vậy. Ít nhất thì cũng khá hơn câu lạc bộ bóng rổ. Và tớ cược là cậu ấy thích tất cả những cô gái học khá ở trường.”
“Thật thế à? Bạn cũng nghĩ vậy sao? Kể từ khi tớ đem lòng yêu Kijima tớ cũng trở nên thích học hơn.”
Kazue nói với vẻ hoan hỷ rồi trải bộ đồ trượt băng ra bàn để cuộn lại và nhét vào trong túi. Cô ta thật quá vụng về nên chẳng thể làm mọi thứ một cách ngăn nắp.
“Ôi trời, tớ phải chạy thôi. Nếu đi muộn thì tớ sẽ phải đánh bóng giày trượt của các thành viên cũ. Hẹn gặp bạn sau nhé.”
Kazue xách túi lao khỏi phòng học. Sau khi cô ta đi khỏi tôi ngồi lại đó một lúc. Giờ đang là mùa thu nên trời tối rất nhanh. Chả bao lâu nữa sẽ tối om. Mông tôi bắt đầu ê ẩm. Tôi nhìn thấy một dòng chữ trên mép bàn tôi đang ngồi. Ai đó viết mấy chữ Love… love… tôi yêu Junji! bằng bút dạ. Love… love… tôi yêu Takashi! Love… love… tôi yêu Kijima… Tôi vô tình nghĩ tới các dòng chữ tương tự và nhớ lại làn sóng đam mê bao trùm lấy Mitsuru và Kijima. Tôi chợt thở dài.
Cả đời mình tôi chưa hề yêu một người đàn ông nào. Đúng tôi là một người sống cả đời chả cần tới cái nguồn cảm xúc đam mê cuồng nhiệt ấy. Mà cũng chẳng hề hối tiếc. Kazue cũng chả khác tôi là mấy nhưng sao cô ta lại không thể hiểu điều đó nhỉ?
Lúc đó là khoảng chín giờ tối. Tôi vừa tắm xong và đang di ra phòng khách để xem phim thì cửa trước bật mở và ông ngoại bước vào. Ông vừa đi uống rượu bên ngoài về. Ông như sắp hết hơi, mặt vẫn còn đỏ lựng.
“Ông về muộn quá đấy, cháu ăn trước rồi.”
Tôi chỉ cho ông ngoại phần thức ăn tôi để dành cho ông trên cái bàn trà nhỏ gồm có cá thu hầm xúp miso, rau luộc và dưa muối. Ông ngoại đã chuẩn bị chúng trước khi ra ngoài. Ông ngoại thở phào không nói gì. Ông vận một bộ vest mà tôi chưa từng thấy bao giờ, trông rất sặc sỡ với những kẻ sọc màu đen trên nền xanh lá cây, áo sơ mi cộc tay màu vàng nhạt, cà vạt kiểu Texas màu đen với một chiếc kẹp cà vạt men sứ kỳ quặc. Ông ngoại có đôi bàn tay rất nhỏ, vừa tháo nút cà vạt ông vừa cười khúc khích như nhớ lại chuyện gì. Chắc chắn là ông vừa ở quán Blue River về.
“Ông vừa tới quán của mẹ Mitsuru đấy à?”
“Ừ.”
“Mẹ của Mitsuru có ở đấy không ạ?”
“Có.”
Sự dè dặt của ông ngoại thật trái ngược với tính thích ba hoa của ông.
“Thế ông thấy sao?”
“Thật là một con người tuyệt vời!” ông ngoại lẩm bẩm như nói một mình hơn là trả lời tôi. Ông quay ra nhìn cây bonsai mà ông đặt ở bên ngoài và bước ra ban công, rõ ràng không muốn nói chuyện với tôi nữa. Ông không bao giờ để bonsai ngoài trời sương nên tôi thấy hành động của ông ngoại hôm đó thật khác thường.
Đêm đó, tôi có một giấc mơ rất kỳ lạ. Tôi và ông ngoại trôi nổi vô định trên biển thời cổ đại. Tất cả mọi người đều ở đó: người mẹ đã chết của tôi, ba tôi, người hiện đang sống với cô vợ người Thổ Nhĩ Kỳ. Người thì ngồi trên những mỏm đá màu đen nằm rải rác trên biển, người thì nằm dài trên những bãi cát màu xám. Tôi mặc chiếc váy xếp ly màu xanh lá cây ưa thích hồi nhỏ. Tôi nhớ mình cọ tay lên các ly váy và thấy nó gợi cho tôi bao cảm giác hoài cổ. Ông ngoại thì ăn vận giống như khi tới quán Blue River. Cái đuôi cà vạt của ông bập bềnh trên nước. Ba mẹ tôi thì mặc những thứ họ vẫn thường vận ở nhà. Họ trông vẫn giống y như lúc trước. Giống như khi tôi còn là một đứa trẻ.
Thế rồi mặt biển bỗng nhiên đầy ắp các sinh vật trôi nổi nhìn y như những bông tuyết xoáy. Khi tôi nhìn lên trên mặt nước tôi có thể thấy bầu trời sáng và trong trẻo trên cao nhưng vì lý do gì đó mà gia đình tôi và tôi vẫn vui vẻ sống cuộc đời tăm tối dưới đáy đại dương. Thật là một giấc mơ êm ái và kỳ lạ. Và phải nói thế nào về việc Yuriko không hề có ở đó. Không có con bé tôi hoàn toàn thư thái và bình yên nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được một sự căng thẳng do lo sợ con bé sẽ xuất hiện.
Thế rồi Kazue bơi đến trong bộ đồng phục hoạt náo viên của cô ta với mái tóc đen nhánh và đôi mắt ánh đầy quyết tâm. Cô ta mặc quần tất màu da chân khiến tôi nhận rằng cô ta đang mặc bộ đồ trượt băng chứ không phải đồng phục hoạt náo viên. Kazue chuyển động với một sự tập trung cao độ theo điệu nhạc thể dục nhịp điệu nhưng vì đang ở dưới nước nên các động tác của cô ta trở nên uể oải chậm chạp. Tôi bắt đầu phá lên cười. Tôi đang tự hỏi không hiểu Mitsuru có lảng vảng đâu đây không và nhìn quanh tìm bóng dáng cô ấy. Mitsuru đang nhốt mình trong một xác tàu đắm dưới đáy đại dương miệt mài nghiên cứu. Johnson và Masami thì ngồi trên cầu tàu. Tôi nghĩ tôi đang bơi về hướng đó thì đột nhiên mọi thứ xung quanh trở nên tối sầm. Bóng của một sinh vật khổng lồ đổ xuống mặt nước che hết ánh sáng mặt trời. Tôi sửng sốt nhìn lên.
Yuriko cuối cùng cũng xuất hiện. Tôi vẫn ở trong hình dạng một đứa trẻ con nhưng Yuriko lại có khuôn mặt và dáng dấp của một người lớn trong chiếc váy màu trắng dập dềnh của nữ thần biển cả. Bộ ngực đồ sộ lấp ló sau lớp váy. Yuriko bơi hết tốc lực về phía chúng tôi, một nụ cười rạng rõ nở trên khuôn mặt xinh đẹp của nó. Đôi mắt của Yuriko làm tôi khiếp hãi khi nó nhìn xuống dưới nước. Đôi mắt nó tối đen không có chút ánh sáng nào. Tôi trốn sau một tảng đá nhưng Yuriko thò cánh tay tuyệt hảo của nó ra và kéo tôi lại gần.
Tôi choàng tỉnh năm phút trước khi đồng hồ báo thức đổ chuông. Tôi nằm im trên giường nghĩ tới giấc mơ đó. Kể từ khi Yuriko xuất hiện, Mitsuru, Kazue và ông ngoại tôi đều thay đổi một cách đột ngột. Love…love…tất cả mọi người đều bị cuốn vào cơn xoáy ái tình. Mitsuru thì yêu thầy Kijima, Kazue thì yêu Kijima con còn ông ngoại thì với mẹ của Mitsuru. Dĩ nhiên khi nói tới ái tình thì tôi hoàn toàn không biết loại phản ứng hóa học nào sẽ dẫn tới trái tim vì tôi không có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này. Tôi chỉ biết là tôi phải làm cái gì đó để ít nhất thì sự quan tâm của Mitsuru và ông ngoại sẽ quay lại với tôi. Tôi có thể đánh bại Yuriko hay không không quan trọng vì tôi chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Giờ ăn trưa, Kazue thơ thẩn đi tới bên bàn tôi mặt đầy tự tin. Cô ta đặt hộp đựng đồ ăn trưa lên một chiếc ghế trống và kéo nó kẽo kẹt lại gần bàn tôi.
“Tớ ăn với bạn được chứ?”
Cô ta ngồi xuống trước khi lên tiếng hỏi. Đặc kiểu Kazue. Tôi ném cho cô ta một cái nhìn lạnh băng. Kinh dị! Thời trang quái đản! Đúng là đồ điên. Trông cô ta hôm nay gớm ghiếc còn hơn thường lệ, gớm ghiếc tới mức tôi chỉ muốn hét những lời miệt thị vào mặt cô ta. Cô ta cố uốn cho tóc xoăn lên. Thường thì chúng trùm lên đầu cô ta như cái mũ sắt nhưng hôm nay thì tóc chìa ra tứ tung như mũ rộng vành. Người ta có thể nhìn thấy đường lô cuốn hằn trên tóc cô ta. Tệ hơn nữa khi hôm nay cô ta lại còn dán cái gì đó trên đôi mắt ti hí của mình để trông giống hai mí.
“Bạn làm gì với mắt của bạn thế?”
Kazue từ từ đưa tay lên sờ vào mí mắt.
“À đấy gọi là kiểu mí Elizabeth.”
Thì ra cô ta sử dụng một thứ mỹ phẩm mà phụ nữ Nhật thời đó hay dùng để dán vào mí mắt cho chúng có độ dày giống mắt người phương Tây. Kazue rình rập theo dõi một học sinh cũ dán mí trong buồng tắm để bắt chước. Hình dung ra cảnh Kazue cầm cái que nhựa hai ngạnh ấn vào mắt để dán mí khiến tôi nổi hết cả gai ốc lên. Rồi lại thêm chiếc váy ngắn cũn cỡn để hở gần nửa cặp đùi lẻo khẻo của cô ta nữa chứ. Cô ta cố hết sức để trở nên quyến rũ nhưng cuối cùng lại tự biến mình thành một kẻ vô cùng lố bịch.
Những cô gái khác ở trong lớp véo vào sườn nhau khi thấy Kazue và cười cô ta ra mặt. Tôi phát bệnh khi nghĩ rằng những người khác đều cho rằng chúng tôi là bạn. Nếu cô ta chỉ là một đứa con gái xấu tự cho rằng mình cái gì cũng biết thì tôi cũng chẳng bận tâm. Nhưng cái sự thay đổi mới mẻ này (nhờ Yuriko) đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ.
“Sato, tớ có một chuyện muốn nhờ bạn.” Hai học sinh trong lớp ở cùng đội trượt băng với Kazue đi tới bên cạnh cô ta. Cả hai đều là học sinh cũ nhưng rõ ràng một người yếu thế hơn. Hai bọn họ rất thân nhau và đều có bố làm cho đại sứ quán Nhật ở nước ngoài. Tùy thuộc vào chức vụ và tầm quan trọng của các quốc gia mà vị thế của các nhân viên sứ quán cũng khác nhau. Hai cô gái này cũng đối xử với nhau theo cấp bậc của cha họ ở đại sứ quán.
“Có chuyện gì vậy?” Kazue hỏi và quay lại nhìn họ vẻ hớn hở. Khi thấy đôi mí mắt kiểu Elizabeth của cô ta họ cố không bật cười. Tuy nhiên Kazue không để ý tới điều đó. Ngược lại cô ta còn đưa tay khều khều mấy lọn tóc như hàm ý nói rằng hãy nhìn mái tóc mới của tôi này. Khi họ nhìn đến mái tóc của Kazue thì cả hai không nhịn được nữa, phá lên cười. Kazue nhìn họ không có biểu hiện gì.
“Câu lạc bộ vừa thành lập một ủy ban đánh giá giữa kỳ và chúng tớ đã được bầu. Tớ rất ghét phải hỏi bạn thế này nhưng liệu bạn có thể cho chúng tớ chép bài tiếng Anh và văn học cổ điển được không? Trong câu lạc bộ bạn là người giỏi nhất.”
“Dĩ nhiên rồi,” Kazue nói đầy vẻ tự hào.
“Nếu thế thì bạn không ngại cho bọn tớ chép luôn bài nghiên cứu xã hội và địa lý chứ? Tất cả mọi người sẽ rất cảm kích.”
“Không vấn đề gì.”
Thế rồi họ nhanh chóng đi khỏi. Tôi dám chắc là họ đang cười như điên trong hành lang.
“Bạn đúng là một đứa ngốc!” tôi nói. “Làm gì có cái gọi là ủy ban đánh giá giữa kỳ.”
Tôi biết đó không phải là việc của tôi nhưng tôi không kìm chế nổi. Mà cũng chẳng sao vì Kazue vẫn còn đang ngây ngất vì được gọi là người học giỏi nhất nhóm.
“Tất cả chúng ta đều cần phải giúp đỡ lẫn nhau.”
“Nghe tuyệt thật. Thế họ thì giúp gì bạn?”
“Thì tớ không biết trượt băng nên họ sẽ dạy tớ những gì tớ muốn biết.”
“Chờ chút. Bạn tham gia câu lạc bộ trượt băng nhưng bạn lại không biết trượt băng?”
Kazue bắt đầu mở chiếc khăn gói hộp ăn trưa với vẻ chán nản. Cô ta lôi ra một nắm cơm và một miếng cà chua. Chỉ vậy thôi. Tôi mang theo chỗ cá thu mà ông ngoại không dùng hết và ăn rất ngon miệng. Nhưng khi nhìn thấy phần ăn quá đạm bạc của Kazue thì tôi sửng sốt tới mức không nói lên lời. Kazue bắt đầu ăn cơm với vẻ trệu trạo. Đó chỉ là một nắm cơm trắng thêm chút muối không có nhân gì ở trong.
“Không phải là tớ không biết trượt tí nào. Tớ đã nhiều lần trượt băng với bố tớ ở công viên Korakuen.”
“Thế còn bộ đồ trượt băng của bạn thì sao? Họ có đồng ý cho bạn ra sân không?”
“Đó không phải là việc của bạn.”
Kazue nói vậy và quay mặt đi chỗ khác.
“Tiền quần áo và lệ phí thuê sân có vẻ rất cao. Bố bạn có phàn nàn gì không?” Tôi không chịu bỏ cuộc.
“Sao ông ấy phải phàn nàn?” Kazue cắn môi một cách giận dữ. “Nhà tớ có tiền mà.”
Chắc chắn là họ không có tiền. Tôi mỉa mai nhớ lại vẻ tồi tàn trong căn nhà của Kazue và việc bố cô ta lừa lấy tiền điện thoại quốc tế của tôi.
“Đừng nói về câu lạc bộ của tớ nữa. Tớ muốn nghe chuyện về Yuriko hơn. Thế bạn hỏi nó chưa?”
“Tớ gọi cho nó ngay. Nghe này, bạn không có gì phải lo lắng. Yuriko nói Kijima chỉ dẫn con bé đi giới thiệu trường học. Nó cũng bảo hình như Kijima chưa có bạn gái.”
“Tuyệt vời,” Kazue vỗ tay vui mừng. Tôi cũng không ngờ việc nói dối lại làm tôi thích thú đến vậy.
“À mà còn chuyện này nữa. Chỉ là ý kiến của Yuriko thôi nhé, có lẽ không có gì quan trọng, nhưng hình như là Kijima rất thích các nữ diễn viên lớn tuổi.”
“Như ai cơ? Ai cơ?”
“Như Reiko Ohara chẳng hạn.”
Tôi đã chót leo lên lưng cọp rồi nên đành phải theo tới cùng. Vào thời điểm đó, Reiko Ohara là một trong những nữ diễn viên được ngưỡng mộ nhất thì phải. “Reiko Ohara!” Kazue nói ỉu xìu, mắt nhìn xa xăm đầy thất vọng. Làm sao mà mình có thể thay thế được Reiko Ohara cơ chứ? Có vẻ như cô ta đang nghĩ vậy. Trong giây lát tôi nhớ lại sự vui thú mỗi lần đánh lừa được Yuriko với những lời nói dối của mình khi hai chúng tôi còn nhỏ. Nhưng Yuriko không bao giờ tin tưởng tôi một cách tuyệt đối. Một phần nào đó trong con bé luôn luôn cố cưỡng lại. Một đứa trẻ khi biết rằng mình không được thông minh cho lắm thường hay tỏ ra ngờ vực. Nhưng Kazue thì không. Cô ta nuốt lấy từng lời nói dối của tôi không chút nghi ngờ.
“Ôi không, bạn nghĩ sao? Làm sao mà tớ có thể cạnh tranh với cô ấy được chứ?”
Kazue nhìn tôi vẻ mong đợi. Nhưng rốt cuộc cái tôi của cô ta cũng chiến thắng. Kazue nhanh chóng lấy lại tự tin.
“Thì bạn học khá, đầu tiên là thế đã và bạn biết Kijima thích các cô gái thông minh. Nhưng rồi cậu ta lại nhắc đến Mitsuru. Có thể cậu ta quan tâm tới cô ấy.”
Tôi nói tiếp vẻ thuyết phục.
“Mitsuru á?” Kazue quay lại để nhìn về chỗ Mitsuru lúc này đang ngồi đọc sách. Bìa cuốn sách đã được bọc lại nên tôi không biết là sách gì nhưng có vẻ như là một cuốn tiểu thuyết bằng tiếng Anh. Trong khi Kazue săm soi Mitsuru tôi có thể cảm thấy sự ghen tức hừng hực trên mặt cô ta.
Mitsuru hẳn nhìn thấy cái nhìn của Kazue nên quay lại nhìn chúng tôi nhưng không tỏ thái độ gì. Tôi đang lấy làm lạ vì không thấy Mitsuru nhắc gì tới chuyến thăm của ông ngoại tôi tới quán bar của mẹ cô ta hôm qua. Chắc mẹ cô ta không nói gì.
“Này, này!” Kazue bắt đầu làm tôi khó chịu. “Thế con bé có nói gì về kiểu người con gái mà Kijima thích không?”
“À, chúng ta có thể đoán là cậu ta thích một cô gái xinh đẹp, dù sao thì cậu ta cũng là đàn ông mà.”
“Một cô gái xinh đẹp, đúng rồi…”
Kazue nhai thêm vài miếng cơm rồi thở dài nói, “Ước gì trông tớ giống như Yuriko! Nếu tớ sinh ra với một khuôn mặt như thế… thật không thể tưởng tượng nổi đời tớ sẽ sướng như thế nào. Cả một thế giới mới sẽ mở ra trước mắt tớ. Thật đấy, có được một khuôn mặt như thế và một bộ não thì còn gì hơn nữa?”
“Chỉ vì nó đúng là một con yêu quái.”
“Cứ cho là thế. Nhưng nếu tớ có thể đạt được những gì mà con bé hiện có mà không cần phải học thì có trở thành yêu quái tớ cũng vui lòng.”
Kazue rõ ràng đang nói một cách nghiêm túc. Và cuối cùng cô ta cũng trở thành một con yêu quái thực thụ. Dĩ nhiên vào giây phút đó tôi không thể nào tưởng tượng được kết cục của mọi chuyện sau này. Sao cơ? Bạn nghĩ rằng việc Kazue bị như ngày hôm nay là do những gì tôi đã làm đối với cô ta ngày trước? Rằng tôi là người có trách nhiệm đối với việc cô ta trở nên dở người như hôm nay? Tôi chẳng tin. Không, tôi không tin. Tôi cho rằng trong mỗi con người đều ẩn chứa một cái gì đó tác động tới việc xây dựng tính cách và quyết định những hành động của cá nhân đó. Có một cái gì đó bên trong Kazue đã khiến cô ta quyết định thay đổi vẻ ngoài của mình. Chắc chắn là như vậy.
“Bạn ăn cứ như chim ấy. Chắc bữa sáng ăn nhiều quá chứ gì?”
Kazue lắc đầu quầy quậy. “Không hề. Tớ chỉ uống đúng một chai sữa”.
“Thật không đấy? Lần trước tới nhà thấy bạn ăn hết sạch sành sanh, còn húp cạn cả xốt nữa.”
Kazue nhìn tôi vẻ phật ý. “Tớ không làm vậy nữa. Giờ tớ sẽ theo dõi việc ăn uống của mình. Vì tớ muốn trông giống người mẫu.”
Tôi lập tức có một ý tưởng vô cùng độc ác. Nếu cô ta gầy thêm chút nữa thì cô ta hẳn sẽ dị dạng tới mức không ai có thể thương được.
“Đúng, bạn hoàn toàn có lý. Bạn chỉ cần giảm cân một tẹo nữa thôi là hoàn hảo.”
“Tớ biết. Tớ cũng nghĩ vậy.” Kazue ngập ngừng kéo váy của mình lên và bảo. “Chân tớ quá to. Tại buổi tập họ bảo người càng gầy thì càng nhẹ càng dễ trượt băng.”
“Tất cả những gì bạn phải làm là giảm thêm một ít cân nữa thôi. Kijima cũng gầy, bạn thấy đấy.”
Kazue gật đầu thừa nhận những gì tôi vừa nói. Rồi cô ta lạc quan kết luận, “Nếu như tớ gầy hơn thì sẽ xinh hơn, Kijima với tớ trông càng đẹp đôi.”
Cô ta nói rồi cuộn hộp ăn trưa đã hết vào trong chiếc khăn bị dây cà chua. Mitsuru từ đâu xuất hiện, một quyển sách kẹp nách. Cô ấy vỗ vỗ vào vai tôi và bảo, “Yuriko đang ở đây. Con bé bảo có chuyện muốn nói với bạn.”
Yuriko? Đã bao nhiêu lần tôi bảo nó đừng có bao giờ vác mặt tới tìm tôi cơ mà? Ngạc nhiên, tôi quay ra hành lang. Con bé đang đứng trước cửa lớp với Kijima con, nhìn tôi. Kazue vẫn chưa nhìn thấy họ nên tôi huých cô ta và bảo, “Kijima kìa.”
Má Kazue đỏ rực lên và cô ta trở nên luống cuống. Tôi phải làm gì? Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi vẫn chưa sẵn sàng cho cậu ấy gặp mặt? Tôi sẽ phải làm gì bây giờ? Có thể đọc được những chữ này rành rành trên nét mặt cô ta.
Tôi đứng dậy bảo, “Đừng lo. Họ tới để gặp tớ.”
“Nhưng bạn đã bảo với Yuriko là tớ thích Kijima đúng không?”
“Tớ có nói gì đâu.”
Tôi để mặc cô ta lúng túng ở đó và tiến về chỗ hai vị khách không mời mà đến.
Yuriko nhìn tôi chằm chằm khi tôi lại gần. Con bé đứng thẳng như chào cờ và cao hơn tôi gần mười phân. Hai cánh tay dài, mảnh mai tuyệt đẹp trong chiếc áo sơ mi cộc tay. Ngay cả những ngón tay của con bé cũng hoàn hảo.
“Mày muốn gì?”
Tôi thấy Kijima giật mình sửng sốt trước sự cục cằn của tôi.
“Giáo sư Kijima là thầy chủ nhiệm của em. Em chắc chị cũng biết. Thầy muốn em điền một tờ khai các thông tin về gia đình nhưng em không biết phải viết gì. Em nghĩ sẽ hơi kỳ cục nếu chị em mình không khai giống nhau.”
“Sao mày không điền các thông tin về Johnson và Masami ấy?”
“Nhưng họ không phải gia đình thực của em. Chỉ trừ phi chú ấy còn quan trọng hơn gia đình?”
Kijima mỉm cười ranh mãnh và quay sang nhìn Yuriko. Tôi thấy Yuriko có vẻ ngượng. Một tia sáng le lói trong mắt con bé. Giận dữ sinh ra quyết tâm và tôi nhìn thấy một sự quyết tâm le lói trong đôi mắt của Yuriko. Đó vốn không phải là tính cách của con bé. Tôi phải tiêu diệt từ trong trứng nước cái gì có thể khiến cho con bé trở nên quyết đoán.
“Em đã điền vào những chỗ trống liên quan tới ba và chị. Nhưng nếu giáo sư Kijima hỏi thêm thì em sẽ nói thầy hỏi thẳng chị.”
“Được thôi.”
Tôi nhìn Kijima con. “Không phải cậu là con trai của giáo sư Kijima sao?”
“Ừ, thì có liên quan gì tới chị?” Cậu ta lừ mắt lại tôi. Rõ ràng cậu ta ghét nhất là bị hỏi về bố mình.
“Chỉ vì giáo sư Kijima là một thầy giáo tuyệt vời vậy thôi.”
“Ừ, ở nhà ông ấy cũng là một người cha tuyệt vời,” Kijima mỉa mai.
“Cậu và Yuriko lúc nào cũng đi với nhau. Hai người hẳn là bạn tốt.”
“Thì bởi vì tôi là quản lý của cô ấy,” Takashi nói giỡn rồi đút hai tay vào túi quần và nhún vai. Hai đứa này hẳn có âm mưu gì. Tôi quá mò mò không nhịn được liền hỏi. “Quản lý gì cơ chứ?”
“Một vài việc vặt vãnh này nọ. À nhân thể, Yuriko vừa quyết định gia nhập đội hoạt náo viên.”
Thật mai mỉa làm sao, tôi nghĩ và quay ra nhìn Kazue. Cô ta đang nhìn xuống đất giả vẻ không chút hứng thú nhưng tôi biết mọi tế bào trên người cô ta đều căng ta để theo dõi chúng tôi.
“Kijima, cậu nghĩ gì về cô gái phía đằng kia?”
Kijima nhìn về phía Kazue và nhún vai một cách lạnh lùng, Yuriko trông có vẻ lo lắng túm lấy tay cậu ta.
“Kijima, đi thôi.”
Khi Yuriko quay người bỏ đi thì tôi chợt bừng tỉnh nhận ra con bé không còn là đứa con gái nhỏ bám theo tôi trên con đường đầy tuyết đêm hôm đó. Chỉ sáu tháng trước khi tới Thụy Sĩ con bé gần như không bao giờ mở miệng nhưng bây giờ từ khi không ở cạnh tôi nó có vẻ đã tự tin hơn nhiều.
“Yuriko?” Tôi tóm lấy tay nó và bảo. “Chuyện gì đã xảy ra với mày ở Thụy Sĩ?”
Nhiệt độ cơ thể của con bé thấp hay sao mà tay nó lạnh cóng. Ý tôi muốn hỏi gì? Thật rõ ràng và rất không nên hỏi nhưng tôi muốn lừa cho chính con bé nói ra điều mà tôi đã nghi ngờ - rằng nó đã ngủ với đàn ông. Nó không còn là trinh nữ.
Nhưng câu trả lời của Yuriko làm tôi ngạc nhiên.
“Vì em mất đi người mà em yêu thương nhất.”
“Ai cơ?”
“Đừng nói với em là chị đã quên rồi.” Ánh sáng le lói trong mắt Yuriko chợt bùng lên trong giây lát như một ngọn đuốc. “Dĩ nhiên là mẹ chúng ta rồi.”
Con bé nhìn tôi vẻ khinh bỉ. Mặt Yuriko nhăn lại, ánh sáng trong mắt nó hơi lóe lên, trông con bé đầy vẻ ưu phiền. Tôi chỉ muốn làm cho khuôn mặt của nó biến đổi xấu xí hơn nữa nên tôi nói, “Một người mẹ mà mày chả giống tẹo nào.”
“Giống hay không chả có ý nghĩa gì hết,” Yuriko đáp trả rồi đặt tay lên vai Takashi xoay cậu ta lại. “Kijima, tớ nói đủ rồi. Ra khỏi đây thôi!”
Kijima chưa kịp xoay người lại thì đã bị Yuriko kéo đi. Tuy nhiên cậu ta cũng đủ thời gian để ném cho tôi một cái nhìn đầy hiếu kỳ. Đúng vậy, tôi luôn bị ám ảnh bởi việc chúng tôi giống ba mẹ hay không? Trước đây, bây giờ và sau này cũng vậy. Vì sao, tôi cũng không biết nữa.
Trước khi tôi kịp trở về chỗ ngồi của mình. Kazue đã sán đến hỏi dò,
“Này, bạn nói chuyện gì với họ mà lâu thế?”
“À rất nhiều chuyện, nhưng không có nhắc tới bạn.”
Kazue hạ thấp đôi mi mắt giả rất không tự nhiên của mình xuống như thể suy nghĩ trước khi trả lời. “Tớ sẽ phải làm gì để Kijima để ý?”
“Sao bạn không viết cho cậu ấy một lá thư?”
Mặt Kazue tươi lên với gợi ý của tôi. “Thật là một ý kiến hay! Tớ sẽ viết một lá thư. Nhưng tớ có thể cho bạn xem trước khi gửi được không? Như thế tớ sẽ có một ý kiến khách quan.”
Khách quan? Miệng tôi khẽ nhệch ra một nụ cười, y như kiểu của Yuriko vài phút trước đó.