Phần 4. · 2
Bạn có thể đoán tôi đã làm gì tối hôm ấy? Tôi quanh quẩn trong suy nghĩ về sự giống nhau di truyền. Tôi quyết định gây áp lực với ông ngoại để có thêm câu trả lời. Tôi chỉ muốn biết ai mới thực sự là cha tôi. Dĩ nhiên tôi biết mình là con lai. Điều này không thể chối cãi. Tôi cũng biết mẹ tôi là người Nhật và ba tôi là người nước ngoài. Nhìn da tôi thì biết ngay, đó không phải là làn da châu Á màu vàng, đúng không? Không phải vậy sao?
Nhưng tôi hoàn toàn chắc chắn rằng ba tôi không thể nào cùng là một người đàn ông Thụy Sĩ đã sinh ra Yuriko được. Tại sao? Trước hết chúng tôi trông không giống nhau một tẹo nào. Thứ hai là làm sao một kẻ xoàng xĩnh như ông lại có được một đứa con gái sáng dạ như tôi. Thật không giống lắm. Bên cạnh đó cái cách ông đối xử với tôi thật không thể tha thứ được. Ông luôn giữ một khoảng cách với tôi và dù ông không làm gì khiến tôi đau lòng nhưng ông cũng không bao giờ tỏ ra yêu thương tôi.
Kể từ khi còn nhỏ, Yuriko đã thường hay chế tạo tôi vì việc chúng tôi trông không giống nhau tẹo nào. Ôi, bạn không tưởng tượng ra là Yuriko lại có thể chế nhạo tôi đúng không? Tại sao lại không? Chỉ vì nó xinh đẹp? Vẻ ngoài có thể lừa dối tất cả. Yuriko độc ác và đáng khinh bỉ gấp mười lần tôi. Nó chả bao giờ thương tiếc khi ghim những từ như thế này vào tim tôi. “Không biết ba chị đang ở đâu?” Và xoáy thêm vào nỗi đau của tôi khi nói tiếp, “Vì trông chị chẳng giống ba em tí nào.” Đó chính là vũ khí tối thượng của nó.
Tôi nhận ra rằng người bố Thụy Sĩ của tôi không phải là cha đẻ của tôi khi ý thức được sự hiện diện của Yuriko trên đời này. Đúng là Yuriko trông cũng chả giống ai nhưng rõ ràng con bé có cả nét Âu và Á. Và thực tế là sự tối dạ của nó càng cho thấy nó là khuôn đúc của ba mẹ tôi. Tôi cũng không giống ai cả nhưng mặt tôi có nhiều nét châu Á hơn. Và tôi lại là một đứa thông minh. Vậy tôi từ đâu đến? Từ khi đủ lớn để nhận biết mọi chuyện, tôi đã luôn hoài nghi về ba mẹ mình. Ai là cha đẻ của tôi?
Một lần trong tiết khoa học tự nhiên, tôi tưởng tôi đã tìm được câu trả lời: Tôi là kết quả của một sự đột biến gen. Nhưng sự sung sướng của tôi nhanh chóng bốc hơi. Vì nói thế thì chính Yuriko xinh đẹp mới là gen đột biến. Sau khi lý thuyết này tan thành mây khói tôi trở lại với điểm xuất phát: rối bời và thất vọng. Việc không tìm được câu trả lời chính xác tiếp tục hành hạ tôi. Cho đến giờ tôi vẫn chưa tìm ra. Và rồi việc Yuriko trở về Nhật Bản lại lại khiến mối nghi ngờ này trỗi dậy.
Hình như ông ngoại đi chơi buổi tối vì không thấy ông ở nhà. Ông cũng chẳng nấu nướng gì cho bữa tối. Không còn sự lựa chọn nào khác, tôi đành đi vo gạo. Tôi lấy đậu phụ trong tủ lạnh ra nấu xúp miso. Trong nhà chẳng còn gì ăn nên tôi đoán ông ngoại ra ngoài đi chợ, thành thử tôi đành đợi ông về. Trời tối dần. Tôi đợi mãi mà không thấy ông ngoại đâu. Gần mười giờ tôi mới nghe thấy tiếng cửa mở ra.
“Ông về muộn thế?”
“Ừ,” ông ngoại lẩm bẩm. Tôi ra hành lang và thấy ông ngoại đang đứng, đầu cúi xuống vẻ nhận lỗi cứ như một đứa trẻ bị mắng. Hmmm, ông ngoại cao hơn thì phải, tôi thầm nghĩ. Ông ngoại tụt chân ra khỏi một đôi giày màu nâu bó sát mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Ngồi xuống bậu cửa nhìn kỹ thì tôi mới thấy chúng có gót cao như giày của phụ nữ vậy.
“Giày của ông kiểu gì vậy?”
“Người ta gọi là giày tuyệt mật.”
“Thế quái nào mà người ta có thể bán những đôi giày như thế này chứ?”
“Có vấn đề gì đâu?” Ông ngoại gãi đầu bẽn lẽn. Mùi dầu bôi tóc của ông sực nức. Ông ngoại rất chú ý tới vẻ bề ngoài và không bao giờ đi đâu mà không có dầu bôi tóc nhưng hôm nay ông phải bôi gấp đôi bình thường. Tôi bịt mũi lại và soi ông ngoại từ đầu tới chân. Bộ vest màu nâu của ông mà tôi cũng nhìn thấy lần đầu tiên không vừa vặn lắm, chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển thì ông mượn của người bạn làm bảo vệ tòa nhà. Tôi nhận ra vì tôi nhớ một lần thấy người bảo vệ mặc chiếc áo này vẻ rất hãnh diện. Với lại có thể thấy rõ là ông mặc một chiếc áo đi mượn vì tay áo quá dài, thò ra cả ngoài tay áo vest. Cuối cùng là một chiếc cà vạt màu bạc trước cổ.
“Ông xin lỗi. Cháu hẳn đói bụng lắm rồi,” ông nói và đưa tôi một gói giấy nhỏ. Ông có vẻ đang vui. Tôi ngửi thấy mùi lươn nướng xộc lên khiến tôi tưởng mình sắp ngất tới nơi. Gói thức ăn bị dây xốt ra ngoài nhưng vẫn còn âm ấm. Tôi lấy hai tay ra đỡ và đứng sững ở đó một lúc không nói gì. Ông ngoại trông rất lạ. Hay là ông đã chán cây bonsai. Nhưng không hiểu ông lấy tiền ở đâu ra để mua giày và quần áo mới?
“Ông ngoại có vest mới ạ?”
“Ông mua nó ở Nakaya trước cửa ga,” ông trả lời và đưa tay vuốt ve lớp vải mới. “Nó hơi rộng một tí nhưng ông nghĩ trông càng giống tay chơi hơn. Cháu biết ông rồi đấy, ông chết vì hàng hiệu. Họ tư vấn cho ông cái cà vạt này vì màu bạc sẽ làm nổi bật bộ vest. Nếu nhìn kỹ cháu sẽ thấy trên vải có các motif giống như da rắn, đúng không? Khi gặp ánh sáng thì nó sẽ lóng lánh. Còn đôi giày thì ông mua ở cửa hàng Kitamura phía bên kia ga. Ông hơi thấp, cháu biết đấy và việc người khác cứ nhìn xuống khiến ông rất khó chịu. Thế nên ông lên cơn mua sắm hoang phí một tí. Chiếc áo sơ mi này là thứ duy nhất ông không mua vì ông cũng thấy hơi có lỗi trong việc tiêu quá nhiều tiền cho quần áo. Thế nên ông mượn tạm chiếc áo này của ông bạn trên gác. Nhưng cháu thấy màu của nó cũng hợp với bộ vest đúng không? Lý tưởng nhất là một chiếc áo có cổ tay kép kiểu Pháp. Nếu tìm được một cái sơ mi đẹp có cổ tay kép kiểu Pháp ông sẽ mua ngay. Đó sẽ là món tiếp theo.”
Ông ngoại nhìn chiếc tay áo sơ mi của mình vẻ luyến tiếc. Chúng tụt xuống gần tới ngón tay của ông ngoại. Tôi chỉ vào gói đồ ăn và hỏi, “Thế còn món lươn nướng này thì sao? Ai cho ông à?”
“Ừ. Ăn nhanh đi. Ông nghĩ cháu có thể dành nó cho bữa trưa mai nữa nên ông mua thêm.”
“Cháu đang hỏi xem có phải ai cho ông không cơ mà?”
“Còn ông bảo là ông mua mà,” ông ngoại càu nhàu. “Ông có ít tiền lẻ nên mua cho cháu.” Lúc này ông mới nhận thấy là tôi đang giận.
“Có phải ông lại tới quán của mẹ Mitsuru không?”
“Đúng vậy. Cháu có gì không vừa lòng?”
“Ông vừa tới đó tối hôm qua. Ông đúng là có thừa tiền để đốt.”
Ông ngoại mở cửa ban công kêu kẹt một cái và nhìn ra ngoài. Tôi đột nhiên có linh cảm không lành liền chạy ra xem. Hai hay ba cây bonsai đã không còn ở đó.
“Ông đã bán cây bonsai đấy à?”
Ông ngoại không nói gì. Ông bê chậu cây thông đen lên và khẽ cọ má vào những búp thông một cách trìu mến.
“Ông định mai sẽ bán nốt nó sao?”
“Không. Tà thà chết chứ không bao giờ bán cái cây này. Kể cả Vườn Thọ có trả cho ta ba mươi triệu yên cũng mặc.”
Nếu tôi để mặc ông ngoại muốn làm gì thì làm hẳn chẳng bao lâu ông sẽ bán hết các cây bonsai của mình. Lợi lộc gì thì Vườn Thọ và quán Blue River sẽ hưởng hết. Chúng tôi sẽ chẳng còn gì.
“Mẹ của Mitsuru có ở đấy không ạ?”
“Cô ấy có ở đó.”
“Thế hai người nói chuyện gì với nhau?”
“Cô ấy rất bận, cháu biết đấy. Cô ấy không thể ngồi đó và hầu chuyện ta suốt buổi.”
Cô ấy. Có cái gì đó trong cách ông nói về bà ấy rất trìu mến. Từ ông ngoại toát ra một thứ quyền lực nào đó mà tôi chưa thấy bao giờ, vừa mạnh mẽ vừa mềm mại. Tôi có thể nhận thấy ảnh hưởng của Yuriko ở đây, sự hiện diện của nó thay đổi mọi người xung quanh. Tôi muốn bịt tai và mắt mình lại. Ông ngoại quay lại nhìn tôi, mặt có vẻ sợ hãi. Chắc ông nhận ra rằng tôi đang thấy chướng tai gai mắt với thứ tình yêu mới của ông.
“Thế ông và mẹ Mitsuru nói chuyện gì với nhau?”
“Ông đã bảo cháu là chúng ta không có thời gian để nói chuyện tử tế. Dù sao thì cô ấy cũng là chủ quán bar, nói thế thì phải hiểu chứ.”
“Nhưng rồi hai người cùng đi ra ngoài và ăn lươn với nhau ở đâu đó còn gì.”
“Đúng vậy. Cô ấy bảo cô ấy có thể trốn khỏi các cô gái khác trong phút chốc và muốn ông đi cùng. Cô ấy dẫn ông tới một quán ăn sang trọng phía bên kia sông. Ông hơi lo vì chưa tới một quán lươn sang như thế bao giờ. Đây cũng là lần đầu tiên ông uống nước canh gan. Cũng khá ngon. Ông bảo với cô ấy là giá như cháu cũng được nếm thử vì khổ thân cháu ở nhà một mình nên cô ấy gọi mang về cho cháu một suất. Cô ấy nói là cô ấy rất buồn vì cháu mất mẹ quá sớm nhưng cháu đã rất can đảm đối diện với thực tế một cách đầy bản lĩnh. Cô ấy đúng là một người tử tế.”
Vì sao, tôi tự hỏi, vì sao mà bà ấy lại nói với ông ngoại cứ như một thánh nữ? Ngay cả Mitsuru còn chê mẹ mình cơ mà!
Nhớ lại buổi sáng hôm đó trong xe ô tô khiến tôi thấy ghét mẹ Mitsuru tới ngạt thở, người tôi chỉ chực nổ tung ra.
“Vậy hóa ra món lươn là quà tặng?”
“Ừ, thì cháu buộc ông phải thú nhận rồi đấy thôi.”
Trong khi ông ngoại cố gắng kết thúc câu chuyện thì tôi mới sẵn sàng vào cuộc. “Nếu cháu bảo với mẹ Mitsuru là ông đã từng đi tù thì sao nào? Cháu cá là bà ấy hẳn sẽ rất sốc.”
Ông ngoại cởi áo vest ra không nói một lời. Khoảng trống giữa hai lông mày của ông trũng xuống. Tôi chọc tức ông ngoại chỉ vì tôi muốn giữ mọi thứ ở nguyên chỗ cũ, chỉ có hai chúng tôi sống hạnh phúc giữa những cây bonsai. Vì giờ đây ông ngoại đang đe dọa sẽ hủy hoại tất cả để dấn thân vào vương quốc tình ái gớm ghiếc, y hệt như Yuriko. Đồ phản bội!
“Nếu có ai đó nói với cô ấy về chuyện đó thì người đó sẽ là ông,” ông ngoại nói với một tiếng thở dài não nề. Vừa nói xong thì ông ngoại bị trượt chân và giẫm lên ống quần một lúc mới lấy lại được thăng bằng. Không có đôi giày tuyệt mật, chiếc quần trở nên quá dài và kéo lê phía sau ông như đuôi áo samurai lúc hầu triều. Tôi không nhịn nổi lăn ra cười. Đầu tiên là Kazue với đôi mí mắt giả và giờ là ông ngoại. Vì tình yêu mà con người ta có thể trở nên ngu muội. Tôi giận tới phát điên lên.
“Ông ngoại, thế bà ấy thì có phải là một nguồn cảm hứng không?”
Ông ngoại nhìn tôi ngạc nhiên. Thất vọng, tôi hỏi lại, giọng run lên vì giận dữ. “Mẹ của Mitsuru ấy. Cháu hỏi thế bà ấy thì có phải là một nguồn cảm hứng không?”
“À. Chính thế. Cô ấy chính là một nguồn cảm hứng!”
Tôi tràn trề thất vọng. Làm sao mà ông ngoại, một người cả ngày chăm chút các cây bonsai và nhắc đi nhắc lại những từ như điên rồ và cảm hứng, lại có thể gọi một phụ nữ trung niên ăn mặc lôi thôi là nguồn cảm hứng? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Trước đây ông ngoại có nói Yuriko quá xinh đẹp để có thể trở thành nguồn cảm hứng, giờ ông lại thay đổi ba trăm sáu mươi độ. Tôi cảm thấy tình cảm của tôi dành cho ông ngoại bắt đầu lung lay. “Thôi được. Giờ cháu có chuyện muốn nói với ông đây.”
Ông ngoại treo chiếc áo vét gọn ghẽ lên mắc và quay ra nhìn tôi. “Chuyện gì nữa đây?” “Ba cháu là ai? Ông ấy hiện ở đâu?”
“Ba cháu là ai? Cháu có nghiêm túc không đấy? Cháu biết ba cháu chính là cái tên người Thụy Sĩ khốn kiếp ấy còn gì.” Ông ngoại tháo thắt lưng quần ra, giọng khó chịu, “Chả còn nó thì còn ai vào đây?”
“Đó là một sự lừa dối. Ông ta không phải ba cháu.”
“Chúng ta có thực sự phải lôi chuyện đó ra nói bây giờ không?”
Ông ngoại nhấc chân ra khỏi chiếc quần dài và ngồi xuống chiếu, đột nhiên trông ông vô cùng mệt mỏi. “Cháu đang nằm mơ à? Mẹ cháu là con gái ta. Ba cháu là cái tên người Thụy Sĩ đó. Ta lúc nào cũng phản đối cuộc hôn nhân đó nhưng mẹ cháu không chịu nghe và lấy nó bằng mọi cách. Thế đấy, cháu nghĩ lung tung rồi.”
“Nhưng trông cháu chẳng giống ai trong bọn họ, mà cũng chả giống bất cứ ai cả.”
Ông ngoại tôi nhìn vẻ hoang mang như thể ông không hiểu tại sao mà tôi quá phiền muộn vì chuyện ấy. Tôi quá thất vọng và quẫn trí tới mức chỉ muốn ném quách cái gói lươn nướng xuống sàn. Nhưng chưa kịp hành động tôi chợt có một ý nghĩ đáng sợ. Nếu mẹ tôi đã đem tất cả bí mật xuống mồ mà không muốn cho ai biết?
“Cứ kiểm tra sổ gia đình mà xem. Tất cả đều có ghi ở đó,” ông ngoại vừa nói vừa lôi chiếc cà vạt ra khỏi cổ và cặm cụi vuốt lại cho phẳng phiu. Nhưng tôi biết làm thế cũng chẳng ích gì. Ba tôi hẳn là một người da trắng đẹp trai và thông minh, có lẽ là người Pháp hay người Anh gì đấy. Ông ấy chắc đã bỏ rơi mẹ để đi chu du một mình. Có thể ông ấy đã chết. Nếu vậy thì tôi sẽ không bao giờ có thể liên lạc với ông ấy. Hay ông ấy đang đợi tôi lớn lên để có thể liên lạc với tôi.
Tôi luôn có một cảm giác kỳ lạ về khoảng cách với ba tôi, một khoảng cách mà tôi không tài nào vượt qua được. Tất cả những gì có thể nói về mối quan hệ của chúng tôi là chúng tôi không hợp nhau. Ông nói chuyện rất tự nhiên với Yuriko. Nhưng với tôi lúc nào ông cũng căng thẳng. Tôi có thể nhận thấy ngay lập tức môi ông mím lại, cứ đối mặt với nhau là hai chúng tôi không biết nói gì, ông thường mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ xem phải bắt đầu như thế nào.
Đôi khi có những hôm vừa đi làm về tới nhà là ba tôi tra khảo tôi dồn dập. Mỗi lần như thế là tôi biết ba đang không vui và tôi phải dè chừng. Nhưng ngược lại, tôi cũng cảm thấy một thôi thúc được phản loạn, được dồn ép ba tôi vào một cuộc đối khẩu.
Nhưng ba mẹ tôi cãi nhau thì thật kinh khủng. Yuriko vẫn sẽ ngồi xem ti vi một cách dửng dưng. Nhưng nếu tôi và ba tôi cãi nhau thì con bé sẽ bỏ đi chỗ khác. Không biết là do nó đại ngốc hay nó không chịu được khi nhìn tôi và ba tôi xung đột?
Khi ba mẹ tôi cãi nhau thì chủ yếu là về chi phí sinh hoạt trong gia đình. Trong gia đình tôi ba là người cầm tiền. Hằng ngay ba đưa tiền cho mẹ đi chợ mua đồ ăn. Tôi đã nói từ trước rằng ba tôi là một kẻ keo kiệt, tính toán chi li đến khó tin.
“Hôm qua bà đã mua rau chân vịt rồi, không có lý gì hôm nay lại mua nữa.”
Mẹ tôi cố cãi một cách vô ích. “Thế ông có biết rau chân vịt sau khi luộc thì nó còn lại bao nhiêu không?” bà nói, một tay chụm thành nắm nhỏ rồi thả vào lòng bàn tay còn lại để diễn tả sự ngót lại của rau sau khi luộc.
Ba tôi cũng chụm một tay rồi xòe ra để chứng tỏ ngược lại.
“Đúng là ông không nấu ăn bao giờ,” mẹ tôi sẽ nói vậy. “Vì ông chả hiểu mình nói gì. Rau nó ngót lại. Nếu bốn người ăn thì chỉ đủ cho một ngày. Thế nên ngày nào phải mua ngày nấy. Nếu luộc rau và làm salad thì ăn nhoắng cái là hết. Còn nếu thái ra và xào với cà rốt và thịt thì cũng được nhưng không hợp với món chính. Tôi chỉ cố rau dưa phù hợp với những món mà ông muốn ăn ở cái nhà này. Ông chả biết gì cả.”
Và bà cứ tiếp tục lải nhải như vậy một cách vô ích.
Còn ba tôi thì lúc nào cũng chỉ nghĩ là mình đúng nên hễ ai cãi lại là ông điên tiết. Sau Yuriko, tôi ghét ông ta nhất. Tóm lại, tôi có một tuổi thơ vô cùng đơn độc và lớn lên trong sự ghét bỏ các thành viên khác trong gia đình. Thật đáng thương hại, không phải vậy sao? Đó là lý do tại sao tôi lấy làm lạ trước việc Kazue Sato có thể chấp nhận các giá trị của cha cô ta một cách vô điều kiện. Tôi thật không hiểu nổi sao người ta lại trở thành con gái rượu của bố mình trong hoàn cảnh đó. Tôi càng cảm thấy khinh ghét cô ta hơn.
Mối quan hệ giữa tôi và cha tôi thì như tôi vừa kể. Ngoài ra tôi cũng chưa bao giờ yêu hay quan hệ xác thịt với bất cứ người đàn ông nào. Tôi không phải một kẻ cuồng dâm như Yuriko.
Tôi không thể tưởng tượng ra một sinh vật nào ghê tởm hơn đàn ông với đám xương xẩu và cơ bắp cứng đờ, da thịt nhễ nhại mồ hôi và lông lá đầy người, lại thêm những chiếc đầu gối củ lạc. Tôi ghét đàn ông giọng trầm, cơ thể bốc ra một mùi như mỡ động vật, đàn ông hành xử lỗ mãng và không bao giờ chải đầu. Kể ra những điều gớm ghiếc về đàn ông thì thật không bao giờ hết. Tôi thật may mắn vì xin được việc ở tòa thị chính quận nên không phải đi làm hằng ngày bằng phương tiện giao thông công cộng trên những toa tàu chật ních người. Tôi không nghĩ là mình có thể chịu được nổi việc bị nhồi nhét trong một toa tàu với đám viên chức nam bốc mùi.
Nhưng tôi cũng không phải là người đồng tính nữ. Tôi chẳng bao giờ có những hành động nhơ nhuốc như vậy. Đúng là tôi có hơi phải lòng Mitsuru một tí hồi trung học. Nhưng nó giống như sự nể phục thì hơn, vả lại nó cũng rất ngắn ngủi. Khi tôi để ý thấy Mitsuru sử dụng trí tuệ như một thứ vũ khí thì tôi cảm thấy rất ngưỡng mộ cô ấy. Nhưng một chuyện đã xảy ra khiến giữa tôi và Mitsuru xảy ra xung đột.
Nhiều tuần đã trôi qua kể từ khi ông ngoại bắt đầu năng lui tới quán Blue River. Ông kiếm tiền cho các cuộc phiêu lưu của mình bằng cách bán dần đám cây bonsai. Mỗi lần nhìn ra ngoài ban công trống rỗng tôi lại thấy buồn, lòng tràn ngập một cảm giác cay đắng và một cái gì đó còn hơn cả tuyệt vọng. Và thế rồi cái gì đến đã phải đến, cái ngày tôi chìm đắm trong cảm giác bị bỏ rơi.
Tôi vừa kết thúc lớp nghệ thuật học. Tôi chọn môn thư họa. Thầy giáo hướng dẫn bảo chúng tôi viết bất cứ từ gì mà chúng tôi thích nên tôi đã phác ra từ Cảm hứng một cách hoành tráng. Khi quay về lớp, tôi thấy Mitsuru vừa hết giờ âm nhạc đang giở bản nhạc ra vẫy vẫy tôi lại gần. Tôi đang sẵn bực mình vì trót làm dây mực lên áo sơ mi. Cái giọng hớn hở của Mitsuru càng làm tôi khó chịu. Cô ấy hẳn đang bù đầu vào sách vở để chuẩn bị cho bài kiểm tra giữa kỳ sắp tới, mắt cô ấy đỏ ngầy vì thiếu ngủ.
“Tớ có chuyện muốn nói với bạn. Bây giờ được không?”
Tôi nhìn những mạch máu màu đỏ tạo thành một hình dạng kỳ lạ trong lòng trắng ở mắt Mitsuru và gật đầu.
“Mẹ tớ muốn ăn tối với bạn, ông ngoại bạn và tớ. Bốn người chúng ta. Bạn nghĩ sao?”
“Vì sao?”
Tôi giả vờ không biết gì. Mitsuru gõ tay lên những chiếc răng cửa và nghiêng đầu sang một bên.
“Thì có vẻ như là mẹ tớ rất quan tâm tới bạn. Bạn cũng ở gần đó nên bà ấy muốn có cơ hội thỉnh thoảng gặp nhau chuyện trò cho vui. Nếu được thì chúng ta sẽ tới nhà tớ hoặc ra ăn ngoài, nhà tớ mời.”
“Sao tớ với bạn phải đi? Không phải sẽ hợp lý hơn nếu mẹ bạn và ông ngoại tớ tự đi ra ngoài mà ăn với nhau sao?”
Mitsuru rất ghét những thứ vô lý. Tôi thấy mắt cô ta lóe lên như thể đang cố giải một câu đố.
“Ý bạn là gì?”
“Bạn nên hỏi mẹ bạn ấy. Tớ không phải là người nên giải thích.”
Lần đầu tiên tôi thấy Mitsuru nổi giận. Mặt cô ấy đỏ bừng lên và mắt cô ấy cứ như chực phóng ra dao nhọn.
“Bạn không được thô lỗ như thế. Nếu bạn muốn nói gì thì cứ nói ra. Tớ không thích đùa giỡn.”
Khi nghe giọng cô ấy như chực khóc tôi biết là mình đã làm cô ấy tổn thương. Mitsuru rất dễ xúc động mỗi khi có chuyện gì liên quan tới mẹ cô ấy. Nhưng tôi vẫn phải nói cho cô ấy biết là tôi nghĩ gì.
“Thôi được. Ông ngoại tớ phát điên lên vì mẹ bạn. Chuyện đó bản thân nó không có gì sai và cũng chả liên quan gì với tớ. Nhưng tớ không muốn bị kéo vào trong chuyện ấy. Tớ từ chối làm con tốt trong ván cờ tình yêu của họ.”
“Bạn muốn ám chỉ gì?”
Mặt Mitsuru chuyển từ đỏ sang tái dần.
“Ông ngoại tớ đã trở thành một khách hàng thường xuyên tại quán bar của mẹ bạn. Vì không có tiền nên ông đã phải bán hết các cây bonsai của mình. Chuyện đó cũng không ảnh hưởng gì tới tớ. Nhưng tại sao mẹ bạn lại muốn dây dưa với một người như ông ngoại tớ? Tớ thấy rất lạ. Ý tớ là ông ngoại tớ đã gần sáu mươi bảy tuổi còn mẹ bạn vẫn chưa tới năm mươi có đúng không? Dĩ nhiên khi người ta thực sự yêu nhau thì tuổi tác không quan trọng. Tớ chỉ thực sự khó chịu khi thấy sự ham muốn chứ không phải tình yêu hủy hoại mọi thứ. Có lẽ tất cả là do em gái tớ nhưng bạn, gần đây bạn cũng thay đổi. Và giờ là tới ông ngoại tớ hành xử kỳ quặc. Từ khi Yuriko quay lại, mọi thứ cứ rối tung cả lên và tớ không thể chịu được nữa. Bạn có hiểu không?”
“Không. Tớ không hiểu.” Mitsuru trả lời với vẻ bình tĩnh. Cô ấy chậm rãi lắc đầu và nói, “Bạn nói chả đâu vào đâu cả. Nhưng tớ hiểu một điều là bạn không cho phép ông ngoại bạn tiếp xúc với mẹ tớ.”
Đó không phải là vấn đề cho phép, mà còn tệ hơn thế. Là vì tôi vốn ghét những người đang yêu vì họ phản bội tôi. Thấy tôi im lặng không nói gì, Mitsuru tiếp tục.
“Bạn đúng là rất trẻ con. Tớ chả quan tâm tới việc của mẹ tớ. Nhưng bạn làm như thể hành vi của mẹ tớ rất đáng hổ thẹn và tớ không muốn nghe bất cứ lời nào nữa của bạn. Tớ sẽ không bao giờ nói chuyện với bạn hay tiếp xúc với bạn nữa. Bạn hài lòng chưa?”
“Tớ cho rằng tớ cũng chả có sự lựa chọn nào khác.”
Tôi nhún vai trả lời. Và gần nửa năm tiếp theo tôi không liên lạc gì với Mitsuru nữa.