Phần 4. · 3
Tôi nghĩ chúng ta nên quay câu chuyện trở lại với Kazue Sato, không phải vậy sao? Sao lại thế? Tôi có thể tin rằng bạn không muốn nghe thêm bất cứ chi tiết nào liên quan tới câu chuyện tình yêu gớm ghiếc của ông ngoại tôi và mẹ Mitsuru. Nhưng đúng là ngay sau đó có xảy ra một chuyện hết sức thú vị. Như bạn biết đấy, Mitsuru đã trúng tuyển vào trường Đại học Y Tokyo như dự định. Tôi biết được điều đó vì cô ấy đã liên lạc với tôi ngay sau khi tôi nhập học tại khoa tiếng Đức của trường đại học Q. Rất nhiều chuyện đã xảy ra vào lúc này. Không có gì liên quan tới Yuriko và Kazue nhưng tôi vẫn muốn kể.
Những hành động kỳ quặc của Kazue Sato bắt đầu trở nên lộ liễu từ khi nào? Có lẽ là vào năm thứ hai ở trường trung học. Yuriko đang ở năm thứ nhất và nghe đồn là Kazue bắt đầu đi theo con bé ở khắp mọi nơi. Theo từ ngữ bây giờ có thể gọi cô ta là kẻ chuyên rình rập. Thật điên rồ. Kazue theo dõi lớp học của Yuriko. Nếu Yuriko có giờ thể dục thì Kazue sẽ âm thầm quan sát, nếu Yuriko tham dự một trận đấu với đội hoạt náo viên thì thế nào Kazue cũng sẽ xuất hiện. Cô ta giống hệt một con chó theo đuôi chủ. Cô ta có thể còn rình mò xung quanh nhà Johnson cũng nên. Mỗi lần chạm trán với Yuriko là mắt cô ta không rời con bé, dán chặt vào con bé như thể cô ta đang bị bùa phép. Điều gì đã khiến cho Kazue cứ đi theo rình rập Yuriko như vậy? Ngay cả tôi cũng không đoán ra nổi.
Yuriko xuất hiện ở đâu là rầm rĩ ở đó. Từ khi Kijima con chuyển lên trường trung họ nam sinh Q ở đầu kia thành phố thì Mokku, con gái tổng giám đốc công ty nước tương thế chỗ cậu ta và đi theo Yuriko như một cái đuôi.
Mokku là quản lý đội hoạt náo viên. Thực chất cũng chính là vệ sĩ của Yuriko nên Yuriko đi đâu thì cô ta đi đó, bảo vệ con bé khỏi những người hâm mộ cũng như chính những người thèm muốn và ghen tị với vị trí của con bé. Yuriko chính là “linh vật” của cả đội. Thì chính là như thế chứ còn gì? Không thể hy vọng một đứa đầu rỗng như Yuriko làm chủ những động tác phức tạp trong các bài trình diễn của đội hoạt náo viên. Tất cả những gì nó phải là là đứng phơi mặt ra đó như một biển quảng cáo để chứng tỏ với cả thế giới rằng nhan sắc của các hoạt náo viên trường Q đã được nâng cấp nhiều lắm rồi.
Khi Yuriko đẹp như bức tượng bước trong sân trường với Mokku không ai có thể rời mắt khỏi con bé, sự xuất hiện của nó giống như bom tấn. Tôi ngỡ ngàng khi thấy con bé trông mới cao ngạo làm sao. Nó bước đi đằng trước Mokku, mặt không để lộ chút cảm xúc nào giống như một bà hoàng. Mokku đi theo sau như một gia nhân. Và cuối cùng là Kazue vừa đi vừa cố gắng đuổi kịp bọn họ. Thật đúng là một cảnh tượng khôi hài.
Đôi khi tôi để ý thấy ngay sau bữa trưa, Kazue sẽ lập tức chạy vào nhà vệ sinh để nôn hết ra. Nói là bữa trưa nhưng chẳng nhiều nhặn gì cho cam, chỉ là một nắm cơm nhỏ và một miếng cà chua hay hoa quả gì đó. Kazue thường mang theo một loại bánh rẻ tiền làm từ bột đậu. Nhưng ngay khi ăn bánh xong là cô ta lại cảm thấy hối hận và chạy ngay vào toa lét để móc họng ra. Cả lớp đều biết chuyện đó nên mỗi khi Kazue bắt đầu thò tay vào túi bánh là các học sinh khác lại huých tay nhau và cười nhạo. Đúng là Kazue có vấn đề về rối loạn ăn uống. Dĩ nhiên vào thời điểm ấy chúng tôi không biết rằng đó cũng là một thứ bệnh. Chúng tôi chỉ thấy khó chịu với Kazue vì chế độ ăn uống không cân bằng và thói quen nôn mửa sau bữa ăn của cô ta.
Nghe nói tai tiếng của cô ta ở câu lạc bộ trượt băng cũng rất tệ. Mặc dù bị nhắc nhở rất nhiều lần, chẳng bao giờ cô ta chịu đóng lệ phí thuê sân. Cô ta mặc bộ đồ thi đấu cả trong những giờ tập bình thường và lượn lờ trên sân, đầu óc cư như trên mây. Có vẻ như sớm hay muộn người ta cũng sẽ yêu cầu cô ta rời khỏi đội, thế nhưng ngạc nhiên thay, chuyện đó đã không bao giờ xảy ra. Bởi vì Kazue tỏ ra hữu dụng khi các thành viên khác muốn chép vở chuẩn bị cho thi cử của cô ta. Kazue cho các thành viên trong câu lạc bộ chép bài miễn phí nhưng các bạn học khác thì phải trả tiền, một trăm yen cho bài vở một ngày trên lớp. Phần lớn bạn học gầm gừ sau lưng cô ta vì sự bủn xỉn đó.
Kazue hoàn toàn thay đổi ở học kỳ hai năm thứ nhất. Lúc đầu cô ta cố gắng hết sức để hòa nhập với môi trường thượng lưu của trường Q. Nhưng tới mùa đông thì cô ta đột ngột thay đổi. Sau đó ở trường đại học tôi có nghe ai đó nói rằng cuộc đời cô ta ngoặt sang một hướng khác kể từ khi cha cô ta qua đời nhưng tôi thì thấy rằng cô ta đã bắt đầu thay đổi diện mạo ở đầu năm học thứ hai.
Tôi cũng để ý thấy Kazue bắt đầu tra tấn giáo viên bằng một chuỗi lải nhải những câu hỏi linh tinh. Các giáo viên trở nên mất kiên nhẫn. “Thôi được rồi, hãy chuyển sang câu hỏi tiếp theo,” họ thường nói và nhìn đồng hồ chỉ để Kazue lại có dịp than thở, giọng đầy nước mắt, “Nhưng thưa giáo sư, em vẫn chưa hiểu.” Cả lớp có trợn mắt lên phản đối thì cô ta cũng chẳng quan tâm. Tôi nghĩ Kazue chẳng bao giờ để ý tới nhận thức về hiện thực quanh mình. Mỗi khi giáo viên hỏi gì mà Kazue biết thì cô ta sẽ là người đầu tiên giơ tay lên, mặt mũi tưng bừng. Và khi chép lại các câu trả lời cô ta sẽ lấy tay che vở lại y như học sinh tiểu học đang phải cạnh tranh lấy một chỗ ở trường cấp hai. Cô ta đúng là một kẻ lập dị mà không ai muốn dây.
Nhưng tôi vẫn giao du với cô ta. Bạn hiểu vì sao, đúng không nào? Kazue đã trông đợi vào một mối quan hệ vô vọng và hoàn toàn vỡ mộng. Dĩ nhiên là tôi đang nói về chuyện của cô ta với Takashi Kijima. Tôi muốn biết tôi có thể làm gì để khiến cho tình yêu mà Kazue ấp ủ với Kijima phồng lên như bong bóng. Kazue đã nghe theo lời khuyên của tôi và viết cho Kijima một loạt thư. Cô ta luôn đưa tôi đọc trước. Tôi sẽ sửa chữa vài chỗ và gửi lại cho cô ta. Rồi cô ta sẽ tiếp tục viết đi viết lại nhiều lần. Bạn có muốn đọc không? Tôi sẽ cho các bạn xem. Tại sao tôi có được những bức thư đó? Vì tôi đã chép lại từng bức trước khi gửi lại cho cô ta.
Xin hãy thứ lỗi cho sự đường đột của lá thư này. Tớ biết rằng hẳn không được tế nhị cho lắm khi đột ngột viết thư cho cậu như thế này. Lần nữa, xin hãy bỏ qua cho tớ.
Nếu có thể, tớ xin bắt đầu bằng việc tự giới thiệu về mình. Tên tớ là Kazue Sato, học sinh nhóm B năm thứ nhất trường trung học. Mục tiêu của tớ là trúng tuyển vào khoa kinh tế trường đại học và nghiên cứu về kinh tế. Vì lý do đó mà tớ quyết tâm học hành chăm chỉ mỗi ngày, phải nói rằng tớ là một học sinh vô cùng nghiêm túc. Tớ cũng là thành viên của câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật. Tớ vẫn chưa có đủ kinh nghiệm để thi đấu (hay đúng hơn là còn chưa vững vàng lắm). Nhưng tớ tập luyện chăm chỉ với mơ ước một ngày nào đó có thể ra sân. Tớ bị ngã nhiều lần nên sau mỗi buổi tập là tớ lại bị xước xát khắp cả người. Các thành viên lão luyện trong câu lạc bộ bảo tớ rằng đó là chuyện bình thường. Thế nên tớ vẫn rất hào hứng tập luyện.
Tớ có sở thích là làm thủ công và viết nhật ký. Tớ viết nhật ký từ hồi học lớp một và không có ngày nào là tớ không viết. Một ngày mà không có gì viết thì tớ sẽ buồn đến không ngủ được. Takashi, tớ nghe nói là cậu không tham gia câu lạc bộ nào. Thế cậu có sở thích gì không?
Hiện tớ đang học sinh học với cha cậu, giáo sư Kijima. Thầy đúng là một thầy giáo tuyệt vời. Thầy có thể giải thích những điều khó hiểu nhất một cách vô cùng đơn giản. Tớ vô cùng kính trọng kỹ năng sư phạm cũng như phẩm chất cao quý của thầy. Việc trường trung học nữ sinh Q có nhiều giáo viên xuất chúng như giáo sư Kijima khiến tớ cảm thấy may mắn vì đã thi đỗ vào đây. Takashi, tớ nghe nói cậu đã được học ở trường Q từ nhỏ nhờ giáo sư Kijima. Cậu thật quá may mắn.
Tớ hơi xấu hổ nhưng tớ cần phải thú nhận với cậu một điều. Mặc dù học trước cậu một năm, tớ đã phải lòng cậu. Tớ không có anh em trai mà chỉ có một cô em gái nên không có nhiều kinh nghiệm về đàn ông. Nếu không ngại, cậu có thể trả lời thư tớ được không? Tớ mơ về cái ngày nhận được tin của cậu. Còn giờ xin hãy chấp nhận lá thư này. Và chúc may mắn với kỳ thi sắp tới.
Kazue Sato
Đó là lá thư đầu tiên cô ta gửi đi. Khi nhìn thấy lá thư thứ hai, tôi không nhịn được cười. Đó là vì bài thơ “Con đường hoa violet trổ bông.” Khi tôi đọc bài thơ đó, cô ta nói cô ta muốn được ca sĩ Banban Hirofumi hát nó.
Con đường hoa violet trổ bông
Hoa vioet dại dưới chân em
Trên con đường anh quen
Hái một nhành hoa vỡ
Biết anh qua chốn đó
Với những đóa violet dại nở dọc đường
Với bầu trời và trái tim anh chan chứa yêu thương
Em nhìn về phía trước và rơi lệ
Như đã được gặp anh suốt đường về
Hoa violet dại, em không nhìn thấy
Và tình anh em không thể kiếm tìm
Hoang mang, sợ hãi
Núi và những vách đá im lìm đứng kia
Có lần Kazue có cho tôi xem một bài thơ haiku hay bài thơ gì đó của Toshizo Hijikata, nhà kiếm đạo nổi tiếng, người chống lại quá trình phục hưng Minh Trị ở thế kỷ mười chín. Tôi nhớ câu thơ của ông như thế này: “Đường tình, biết thì sẽ lạc, không biết thì không lạc.” Kazue đã chép lại mấy câu này vào một mẩu giấy và ghi chú: Đó chính là những gì tôi nghĩ. Cô ta cuộn mẩu giấy đó lại và cho vào trong một chiếc phong bì. Kazue có thể thành công trên con đường học vấn nhưng nói tới tình yêu thì cô ta không những non nót mà còn rất cổ hủ.
“Này, bạn nghĩ sao? Bạn có nghĩ là tớ nên mạnh dạn gửi nó đi?” Kazue hỏi và cho tôi xem lá thư. Tôi nửa mừng nửa lo. Một tuần đã trôi qua kể từ khi cô ta gửi lá thư đầu tiên đi. Tôi đã khuyên cô ta viết tiếp lá thư thứ hai. Vậy tôi lại còn tỏ ra lo lắng nỗi gì, bạn hẳn thắc mắc. Vì tôi biết những người đang yêu có khả năng hành động một cách ngu xuẩn. Bạn không thấy điều đó thật đáng sợ hay sao? Kazue đã thản nhiên bộc lộ sự thiếu tài năng và lý trí của mình, lại còn phơi bày sự hổ thẹn của mình ra với người nhận thư mà không nghĩ tới hậu quả.
Dĩ nhiên Takashi không hồi âm. Thông thường thì các cô gái sẽ tự hiểu là cậu trai đó không quan tâm tới mình. Nhưng Kazue thì lại rối bời lên.
“Tại sao cậu ấy không trả lời? Hay cậu ấy không nhận được thư?” cô ta nói, đôi mắt dán mí giả kiểu Elizabeth kệch cỡm mở to. Hai con ngươi lóe sáng. Và cả người cô ta, lúc này đang còi cọc hơn bao giờ hết đột nhiên tỏa ra một vầng ánh sáng kỳ lạ, một thứ thân nhiệt lấp lánh. Trông cô ta giống như một sinh vật dưới đầm lầy. Vậy ra ngay cả một sinh vật xấu xí như thế cũng có thể yêu? Tôi sợ tới mức không dám nhìn thẳng vào mặt cô ta nữa. Nhưng cô ta vẫn ở đó kéo tay tôi và nài nỉ. “Thế bạn nghĩ sao? Sao hả? Bạn bảo tớ nên làm gì bây giờ?”
“Sao bạn không gọi điện cho Takashi và hỏi thẳng cậu ta?”
“Tớ không thể làm thế được.”
Mặt cô ta tái nhợt.
“Thế thì tặng cho cậu ta một món quà Giáng sinh rồi nhân tiện hỏi luôn.”
Nghe gợi ý đó mặt Kazue sáng lên.
“Tớ sẽ đan cho cậu ấy một cái khăn.”
“Hay đấy! Tất cả bọn con trai đều chết mê những thứ làm bằng tay.”
Tôi nhìn quanh lớp học. Giờ đang tháng Mười một và khắp nơi bọn con gái ngồi đan khăn, áo, mũ cho bạn trai.
“Cám ơn bạn. Tớ sẽ làm thế!”
Giờ thì đã có một mục tiêu mới, Kazue bắt đầu bình tĩnh trở lại. Sự tự tin lại trở về trên khuôn mặt của cô ta. Cô ta đang tự khuyến khích mình, tôi biết thế. Khuôn mặt của cô ta những lúc như vậy trông giống hệt một người đàn ông. Giống hệt bố cô ta. Vào cái ngày mà mẹ tôi mất khi bảo tôi đừng giao du với Kazue nữa, ông ta trông cũng ngạo mạn như vậy.
Gần tới Giáng sinh, cái khăn mà Kazue đan cho Takashi đã dài hơn một mét. Trông xấu kinh, màu đen kẻ vàng giống hệt đít ong. Tưởng tượng ra Takashi quấn cái khăn đó quanh cổ tôi cố lắm mới nhịn được cười.
Một buổi chiều mùa đông trởi sắp tối, tôi gọi điện tới nhà Takashi. Bố cậu ta có một cuộc họp giao ban ngày hôm đó nên tôi biết là ông ta không có ở nhà. Takashi trả lời điện thoại, giọng tươi vui nhẹ nhõm tới đáng ngạc nhiên. Không nghi ngờ gì, ở nhà Takashi là một người khác hẳn. Điều đó khiến tôi lạnh hết cả gáy.
“Xin chào? Đây là gia đình Kijima!”
“Đây là chị của Yuriko. Có phải là Takashi đấy không?”
“Đúng vậy. Ra chị là người chị gái mà không giống Yuriko tẹo nào. Chị cần gì?”
Kijima lập tức thay đổi giọng nói dễ chịu lúc ban đầu, giọng cậu ta trầm xuống cả quãng tám.
“Cám ơn cậu vì những gì cậu đã làm cho Yuriko,” tôi mở đầu một cách bài vở. “Nói thật ra là tôi có việc muốn nhờ cậu.”
Tôi có thể cảm thấy là Takashi bỗng trở nên thận trọng. Tôi nghĩ tới đôi mắt gian giảo của cậu ta và bắt đầu cảm thấy ghê ghê. Chỉ muốn dập máy cho nhanh nên tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Chuyện này rất khó thảo luận trên điện thoại nhưng tôi biết cậu cũng chả muốn gặp tôi nên tôi cứ nói thẳng luôn nhé. Cậu có nhận được thư từ Kazue Sato bạn cùng lớp tôi phải không?”
Tôi nghe thấy Takashi nín thở.
“Kazue muốn biết tại sao cậu lại không trả lời thư của cô ấy. Điều đó làm cô ấy vô cùng xấu hổ.”
“Tại sao cô ấy không trực tiếp hỏi tôi?”
“Cô ấy khóc và khi tôi hỏi cô ấy thì cô ấy nói cô ấy không có đủ can đảm để gọi cho cậu. Thế nên tôi gọi thay cô ấy.”
“Cô ấy đã khóc ư?”
Takashi đột ngột im lặng. Tôi vốn không chờ đợi điều đó. Tôi bắt đầu thấy bất an. Tôi sẽ phải làm gì nếu mọi chuyện không diễn ra như tôi đã định?
“Kazue rất hối hận vì đã gửi cậu những lá thư đó.”
Takashi vẫn im lặng thêm một lúc nữa rồi mới lên tiếng. “Thật vậy sao? Thật ra tôi cũng hơi có ấn tượng. Nhất là bài thơ thấy rất hay.”
“Cậu thích nó ở điểm nào?”
“Vì nó ngọt ngào và trong sáng.”
“Cậu nói dối!” Tôi nhận thấy mình vừa hét lên. Cậu ta thật gian trá không chịu được. Không có lý do nào Takashi lại có thể thích bài thơ ngớ ngẩn đó được.
Nhưng Takashi trả lời rất nhẹ nhàng, “Không, thật thế mà. Vì tôi và Yuriko có tham gia những hoạt động mà sự trong sáng như vậy thật là hiếm.”
“Cậu định nói gì?”
Sự quan tâm của tôi lập tức tập trung vào mối quan hệ bí mật giữa Yuriko và Takashi. Tôi có thể ngửi thấy mùi tội lỗi đang lên men. Tôi lập tức quên mất Kazue và bắt đầu nghĩ xem Takashi muốn nói gì. Nhưng Takashi vội vàng nói chen vào, vẻ rất đáng nghi.
“Chuyện đó không quan trọng, không phải sao? Việc làm thêm của tôi với Yuriko chả liên quan gì tới chị.”
“Việc làm thêm? Thế hai người đang làm cái việc gì? Cậu nên nói với tôi vì dù sao tôi cũng là chị của Yuriko.”
Tôi căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Takashi. Hai đứa đang làm việc gì đó để kiếm tiền. Một việc nơi sự trong sáng thật là hiếm. Tôi chợt nhớ lại lần gặp Yuriko gần đây nhất, con bé có đeo một chiếc dây chuyền vàng lấp lánh ở cổ. Có thể nhìn thấy sau chiếc áo sơ mi đồng phục con bé mặc một chiếc áo lót viền đăng ten và chân nó thì đi một đôi giày lười kết dây màu xanh và đỏ. Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là hàng hiệu Gucci. Tôi chắc là con bé không có nhiều tiền tiêu vặt đến thế. Làm sao mà nó có đủ tiền để mua những thứ quần áo phù hợp với môi trường quý tộc ở trường Q? Mà còn hơn thế. Nói tới thời trang, Yuriko còn là đứa đi đầu. Tôi trở nên vô cùng tò mò. Tôi để ống nghe ra xa và suy nghĩ làm thế nào để tìm ra bí mật của hai đứa. Chắc tôi im lặng quá lâu vì tôi nghe thấy tiếng Takashi hét lên từ đầu dây bên kia, “A lô, chị còn đó không? Có chuyện gì không vậy?”
“Ôi xin lỗi. Thế hai người làm thêm việc gì?”
“Quên chuyện đó đi. Thế chị muốn tôi làm gì với những lá thư của Sato?”
Takashi thay đổi chủ đề. Tôi đành phải tìm câu trả lời bằng cách khác thôi. Bỏ cuộc, tôi quay lại với vấn đề của Kazue.
“Kazue rất xấu hổ. Cô ấy bảo tôi gọi cậu thì tôi làm.”
“Thật kỳ lạ. Tôi là người nhận thư, giờ lại phải gửi trả chúng? Mà tại sao cô ấy muốn có chúng?”
“Nghe này, Kazue rất phiền lòng vì chuyện này. Nếu cậu không giữ chúng lại, cô ấy nói cô ấy sẽ cứa cổ tay hay làm gì đó tương tự. Có thể cô ấy sẽ uống thuốc ngủ tôi cũng không biết nữa. Hãy gửi chúng lại ngay khi có thể.”
“Được thôi!” Takashi đáp, giọng ngán ngẩm. “Tôi sẽ đưa trả cho cô ta ngày mai.”
“Không. Thế không nên,” tôi lên giọng. “Cậu phải gửi về nhà cho cô ấy.”
“Tôi phải gửi bưu điện á?” Takashi có vẻ hơi nghi ngờ.
“Ừ. Chỉ cần ghi địa chỉ và họ của cô ta trên phong bì. Đừng có thêm cái gì vào thư đấy nhé! Mà nếu được thì cậu nên gửi chuyển phát nhanh ấy.”
Ngay khi nói hết câu thì tôi dập máy. Thế là bẫy đã sập. Tôi chắc là Kazue sẽ hết hồn khi thấy thư được gửi trả lại. Và nếu may mắn mỉm cười với tôi thì chính bố cô ta sẽ là người nhận thư và ông ta sẽ phát rồ lên. Nhưng tôi sẽ còn may mắn hơn nữa nếu có thể phát hiện ra Yuriko và Takashi đang âm mưu cái gì. Tự nhiên việc đi học lại hứa hẹn nhiều trò vui.
Kazue nghỉ học mất mấy hôm. Buổi sáng ngày thứ tư cô ta bất ngờ xuất hiện, đứng sừng sững ở cửa lớp như một cái rào chắn đường. Cô ta quan lớp học với đôi mắt tối sầm. Tóc cô ta không còn xoăn nữa và đôi mi mắt giả kiểu Elizabeth cũng đã biến mất. Một Kazue tẻ nhạt ngày thường đã quay trở lại ngoại trừ một chiếc khăn đen vạch vàng lòe loẹt quấn quanh cổ trông đến là kinh. Chiếc khăn mà cô ta đan cho Takashi cuộn quanh cổ như một con rắn khổng lồ bị bỏ đói. Khi các học sinh khác đi vào lớp và nhìn thấy Kazue, phần lớn tỏ ra bối rối, lập tức quay đi chỗ khác như thể họ vừa nhìn thấy một thứ không nên nhìn. Đầy chủ ý, Kazue tới bên một trong những cô gái ở đội trượt băng mà cô ta cho chép bài trước đó.
“Kazue, có chuyện gì xảy ra với bạn vậy?”
Kazue nhìn cô ta cứ như bị thôi miên, vẻ xấu hổ.
“Bạn không thể nghỉ học mấy hôm ngay trước kỳ thi như thế này!”
“Tớ rất lấy làm tiếc.”
“Ít nhất thì bạn cũng có thể cho tớ mượn bài tiếng Anh và văn học cổ điển chứ?”
Kazue gật gật một cách rụt rè. Cô ta đặt cặp xuống chiếc bàn đằng trước. Không có gì đáng ngạc nhiên khi cô gái ngồi ở chiếc bàn đó ngước mắt lên nhìn Kazue vẻ khó chịu. Cô ta là một học sinh cũ, rất sành điệu, nổi tiếng là chuyên gia làm bánh. Cô ta đang đọc một quyển sách nấu ăn thì bị Kazue cắt ngang.
“Này, bạn không thể ném đồ lên bàn người khác như thế được nhé. Tôi đang suy nghĩ xem phải làm loại bánh quy nào. Phải để ý một chút chứ!”
“Tớ xin lỗi.”
Kazue cúi đầu và xin lỗi lần nữa. Cái quầng sáng bất thường quanh người cô ta lúc trước đã biến mất. Trông cô ta lúc này xấu xí và tiều tụy như một quả chanh bị vắt hết nước.
“Nhìn đây này, bạn làm dây cả bùn ra sách của tôi! Làm sao mà bạn lại có thể mất lịch sự đến thế cơ chứ?”
Hoa hậu bánh ga tô làm bộ lau chùi quyển sách của mình, cố làm cho to chuyện. Kazue chắc đã đặt cặp sách xuống sàn tàu trên đường tới trường hay trên vỉa hè bị lấm. Một số học sinh nghe vậy có vẻ khoái chí, số còn lại giả vờ như không nghe thấy gì. Kazue đưa vở, người rúm lại trong cái nhìn khinh thị của cô gái kia và rút lui về chỗ của mình. Cô ta quay lại nhìn tôi cầu cứu. Tôi quay đi chỗ khác nhưng cũng kịp cảm nhận được cô ta đang nghĩ gì. Hãy giúp tớ. Hãy đưa tớ ra khỏi chỗ này! Đột nhiên tôi nhớ tới cái đêm trên núi khi Yuriko chạy đuổi theo tôi trong trời tuyết. Đầu óc tôi bị chiếm lĩnh bởi một thôi thúc chạy trốn, bằng mọi cách phải trốn khỏi một cái gì đó rất khủng khiếp. Rồi cái cảm giác sung sướng tới ngạt thở khi đẩy được con bé đi. Tôi cũng muốn làm y như vậy với Kazue lúc này. Cuối cùng thì tiết toán đầu tiên cũng đã kết thúc mà không có vụ Kazue hành hạ giáo viên với các câu hỏi tràng giang đại hải của mình.
“Này, này, tớ có thể hỏi bạn một chuyện được không?” Ngay sau giờ học, trước khi kịp bỏ đi chỗ khác, tôi nghe thấy cái giọng thê lương của Kazue gọi với theo sau. Tôi đã bắt đầu đi xuống hành lang tầng hai.
“Gì vậy? Có chuyện gì vậy?”
Tôi quay lại và nhìn thẳng vào Kazue khiến cô ta phải lảng đi chỗ khác, trông vô cùng đau khổ.
“Về chuyện Takashi.”
“À. Thế bạn đã nhận được hồi âm của cậu ta chưa?”
“Rồi. Tớ nhận được rồi,” Kazue trả lời vẻ miễn cưỡng. “Từ cách đây bốn hôm.”
“Tuyệt. Thế cậu ấy nói gì?”
Tôi giả vờ háo hức hỏi đồng thời chờ đợi phản ứng của Kazue một cách khoái trá. Hẳn sẽ có trò vui. Thế nhưng Kazue cắn môi không nói gì. Tôi đoán cô ta đang tìm lý do để từ chối trả lời.
“Kể đi nào, cậu ấy nói gì?” tôi sốt ruột hỏi.
“Cậu ấy viết là cậu ấy muốn hai đứa hẹn hò.”
Dối như cuội! Tôi sửng sốt nhìn Kazue chằm chằm. Cô ta trông có vẻ ngượng ngùng, đôi má hõm của cô ta hơi đỏ.
“Cậu ấy viết cho tớ thế này: Tớ đã để ý cậu một thời gian. Cám ơn đã khen ngợi giờ học của bố tớ, điều đó khiến tớ rất hãnh diện. Nếu bạn không ngại một anh chàng trẻ tuổi như tớ thì hãy tiếp tục trao đổi thư từ. Xin cứ tự nhiên hỏi tớ những gì cậu muốn, về bản thân tớ, sở thích hay bất cứ thứ gì.”
“Bạn nói đùa đấy à?”
Thiếu điều thì tôi đã tin cô ta. Takashi nói là sẽ gửi lại thư nhưng tôi làm sao biết chắc là cậu ta sẽ làm thế. Với lại cậu ta cũng có vẻ quan tâm tới cái bài thơ ngớ ngẩn đó nên có thể cậu ta viết cho cô ta thật. Hay cậu ta còn ác ý hơn khi muốn thử đùa giỡn với Kazue. Tôi nhận ra kế hoạch của mình đã bị phản pháo và bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.
“Tớ có thể đọc thư của cậu ta được không?”
Kazue nhìn tôi chìa tay ra, mặt mũi căng thẳng. Rồi cô ta lắc đầu quầy quậy.
“Không thể được. Takashi viết rằng tớ không được cho ai xem. Tớ xin lỗi. Tớ không thể.”
“Thế tại sao bạn lại quấn cái khăn này? Tớ nghĩ bạn định tặng cho Takashi cơ mà.”
Kazue vội vàng sờ tay lên cổ. Chiếc khăn đan rất khít bằng len co giãn và sợi nylon cỡ trung bình. Mỗi mảng màu rộng khoảng mười phần với các sọc ngang màu đen và vàng kế tiếp. Tôi cẩn thận quan sát phản ứng của cô ta. Xem lần này cô ta đưa ra lý do gì?
“Tớ nghĩ tớ sẽ coi nó như vật lưu niệm.”
À, tóm được cô rồi nhé! Tôi tiếp tục vờn mồi.
“Tớ xứng đáng mà! Tớ đã phải chờ đợi cậu ấy, đúng không nào? Tớ đã phải đợi thư trả lời của cậu ấy nên tớ xứng đáng được giữ quà.”
Khi tôi định sờ vào chiếc khăn của Kazue cô ta hất tay tôi ra.
“Đừng sờ vào! Tay bạn bẩn thế!”
Giọng của cô ta đầy vẻ đe dọa. Tôi sững lại nhìn cô ta. Cô ta nhanh chóng đỏ mặt.
“Tớ xin lỗi. Tớ thực sự xin lỗi. Tớ không định nói vậy.”
“Được thôi. Tất cả vốn là lỗi của tớ mà.”
Tôi quay gót bỏ đi như thể giận dỗi. Cứ để cô ta đuổi theo.
“Chờ tí! Tớ đã sai rồi. Tớ xin lỗi.”
Kazue chạy theo nhưng tôi vẫn bước đi không quay đầu lại. Thực tình tôi không biết phải làm gì. Tôi lúng túng. Sự thật là thế nào? Có đúng là Kazue nhận được hồi âm của Takashi hay là cô ta bốc phét? Sân trường lúc này rộn rã tiếng cười không ngớt của đám học sinh đang tan lớp. Nhưng tôi vẫn có thể nghe rõ Kazue ở phía sau: tiếng bước chân, hơi thở hổn hển và tiếng cặp sách cọ vào váy của cô ta.
“Tớ xin lỗi. Chờ tí. Bạn là người duy nhất tớ có thể thảo luận mọi chuyện,” cô ta nói.
Tôi nghĩ tôi nghe thấy tiếng Kazue khóc. Tôi dừng lại và cô ta bắt kịp tôi. Khuôn mặt nhăn nhúm của Kazue đầm đìa nước mắt: Cô ta thổn thức như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. “Tớ xin lỗi. Hãy thứ lỗi cho tớ,” cô ta nài nỉ.
“Sao bạn lại có thể nói ra một câu như thế? Tớ chỉ muốn tử tế với bạn thôi mà!”
“Tớ biết. Chỉ vì đôi khi cái cách nói chuyện của bạn thật khó nghe khiến tớ mất bình tĩnh. Với lại nói thế thôi chứ tớ không hề có ý đó.”
“Nhưng cuối cùng thì đúng là hai người các bạn rất tâm đầu ý hợp đúng không? Đúng như tớ dự đoán phải không?”
Kazue nhìn tôi trống rỗng. Mắt cô ta lóe lên thứ ánh sáng điên dại.
“Đúng thế! Chúng tớ rất tâm đầu ý hợp! Ha ha ha!”
“Hai bạn sẽ hẹn hò nhau chứ?”
Kazue gật đầu rồi tự dưng hét lên một tiếng. Từ cửa sổ hành lang cô ta nhìn thấy Yuriko và Takashi đi ra cổng trường. Tôi nhanh chóng mở tung cửa sổ.
“Này, đợi đã, bạn làm gì vậy?”
Kazue trông tái mét như thể muốn bỏ chạy tới nơi. Tôi tóm lấy chiếc khăn quàng cổ của cô ta và lôi xuống.
“Dừng lại, dừng lại!” Kazue van xin khi tôi dùng hết sức ép chặt cô ta vào tường.
“Takashiiii!”
Cả Takashi và Yuriko đều quay lại nhìn tôi. Tôi giơ chiếc khăn ra ngoài cửa sổ và vẫy lấy vẫy để. Takashi trong chiếc áo khoác len thô màu đen nhìn tôi ngờ vực. Cậu ta túm lấy vai Yuriko lôi con bé ra khỏi trường. Một chiếc áo khoác thời thượng màu xanh hải quân khoác trên vai, Yuriko quay lại nhìn tôi vẻ nhiếc móc. Chị mới chả chiếc, đúng là đồ dở hơi.
“Hành động vừa rồi của bạn thật là tàn nhẫn.” Kazue rúc vào hành lang khóc nức nở. Các học sinh đi qua nhìn chúng tôi tò mò vừa đi vừa xì xào bàn tán. Tôi đưa lại cho Kazue chiếc khăn. Cô ta giấu nó sau lưng như thể xấu hổ khi bị nhìn thấy với chiếc khăn.
“Có vẻ như cậu ta vẫn đang cặp với Yuriko. Có phải bạn đã nói dối tớ không?”
“Không phải! Cậu ấy đúng là đã hồi âm cho tớ.”
“Cậu ta có nói gì về bài thơ của bạn không?”
“Cậu ấy nói rằng đó là một bài thơ hay. Thật đấy.”
“Thế còn phần tự giới thiệu thì sao?”
“Rằng cậu ấy thích tính chân thực và thẳng thắn của nó.”
“Nghe cứ như giáo viên nhân xét về bài luận của bạn ấy.” Tôi bắt đầu nổi cáu và hét lên. Nhưng không đúng sao? Vì Kazue chả có chút trí tưởng tượng nào, bịa ra một câu chuyện vô cùng ngớ ngẩn. Tôi những mong cô ta nói dối giỏi hơn một chút. “Thế bố bạn nói gì?” tôi lạnh lùng hỏi.
Kazue đột ngột trở nên im lặng. Từ hôm đó trở đi cô ta bắt đầu suy sụp.