Phần 4. · 4
Tối hôm ấy tôi nhận được ba cú điện thoại từ ba người khác nhau, đúng là một sự kiện ở nhà tôi. Cú điện thoại đầu tiên đến trong khi ông ngoại và tôi đang ngồi xem bộ phim trinh thám nhiều tập Howl at the Sun. Tiếng điện thoại làm ông ngoại giật mình. Ông cuống cuồng đứng dậy và vấp vào chân bàn. Sau này nhớ lại tôi mới đoán là ông ngoại hẳn đang chờ điện thoại của mẹ Mitsuru. Tôi không thể nhịn được cười nhìn cái điệu ông ngoại lao tới trả lời điện thoại. “E hèm. Xin chào,” ông nói, giọng khản đặc. Nhưng ngay lập tức ông đứng thẳng người lên, vẻ chăm chú. Với một người chuyên lừa đảo thì ông ngoại trông có vẻ ngượng ngùng khi nói thật.
“Cám ơn vì những gì các vị đã làm cho cháu gái tôi. … Học bài á? Không hề. Nó phải học nhưng nó lại ngồi đây xem phim. … Cái gì vậy? Con bé tới nhà ông bà đúng không ạ? Vâng, xin cám ơn đã để mắt tới nó. … Và nó lại còn gọi điện thoại đi nước ngoài nữa cơ à? Tôi không biết. … Không, nó không nói gì với tôi cả. Tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền.”
Ông ngoại lại nói quá rồi. Nói dông dài những chuyện không phải của mình và cúi đầu xin lỗi với điện thoại trong tay. Mẹ tôi cũng giống y như vậy, hạ mình một cách không cần thiết. Nhìn ông ngoại như thế khiến tôi lạnh sống lưng. Kể từ khi ông bắt đầu đi lại với mẹ của Mitsuru, trái tim tôi đã khép lại với ông. Cuối cùng thì ông cũng đưa điện thoại cho tôi, trán lấm tấm mồ hôi.
“Ông không nên nói là cháu đang xem vô tuyến. Tuần sau là chúng cháu thi cuối kỳ rồi, ông cũng biết đấy thôi.”
Đó là điện thoại của mẹ Kazue. Bà mẹ có bộ mặt cá của Kazue. Tôi nhớ lại ngôi nhà đáng sợ của Kazue và trả lời điện thoại một cách cộc lốc. Giọng của bố Kazue ở bên ngoài vang đập vào tai tôi. Ông ta hẳn đang sốt ruột đứng cạnh vợ vẻ cáu kỉnh. Tuyệt! Thế là kế hoạch gài bẫy cái gia đình đáng hổ thẹn này cuối cùng đã thành công. Rốt cuộc tôi đã có được một cơ hội ngàn vàng để trả thù cho sự đối xử tàn tệ của họ ngày mẹ tôi mất. Vì đã sử dụng tôi như con tốt thí cho Mitsuru. Vì đã ép tôi phải tới nhà Kazue. Vì cái giá phải trả cho các cuộc gọi điện thoại quốc tế. Rốt cuộc tôi đã có được cái cơ hội cho họ sập bẫy.
“Có phải gần đây con gái cô bắt đầu có những hành động hơi lạ không?” mẹ Kazue lo lắng hỏi.
“Cháu thật khó trả lời, nhất là từ khi cháu được dặn không được giao thiệp với bạn ấy. Cháu thực sự không biết ạ.”
“Gì cơ? Cô thật không hay biết là người ta có thể dặn cháu một chuyện như vậy.”
Khi mẹ Kazue trở nên lúng túng thì bố cô ta giật lấy điện thoại. Không muốn mất thời gian, ông ta đi thẳng vào vấn đề luôn, giọng vẫn tinh tướng như mọi ngày. “Nghe này. Ta chỉ muốn biết Kazue có hẹn hò với cái cậu Takashi Kijima đó hay không. Ta nghĩ là có thể hỏi con bé khai ra nhưng nó làm ta quá bực mình. Con mới chỉ là học sinh năm thứ hai trung học, ta nói. Con còn quá trẻ, không nên làm những chuyện xấu hổ. Nhưng con bé bắt đầu khóc lóc và ta không thể moi được từ nào ra khỏi miệng nó. Nên ta hỏi cháu, cháu có thấy nó có hành động gì thiếu đứng đắn không?”
Lúc ông ta ngừng lại, tôi có thể cảm thấy sự giận dữ toát lên từ mỗi lời ông ta nói. Tôi ngờ rằng bố Kazue đang ghen tị với Takashi. Chắc chắn ông ta muốn là người đàn ông duy nhất trên đời này có ảnh hưởng tới cô ta và muốn kiềm chế cô ta càng lâu càng tốt. Những hình ảnh của Kazue dưới lốt một con quỷ xấu xa lần lượt hiện lên trong trí tưởng tượng của tôi.
“Không ạ. Bạn ấy chả làm gì như vậy. Tất cả các cô gái khác trong lớp đều viết thư tình, đan khăn và hẹn hò bọn con trai ở cổng trường nhưng Kazue chả làm gì thiếu đứng đắn. Cháu nghĩ là bác đã lầm.”
Mối nghi ngờ của bố cô ta hẳn không dễ lay chuyển vì ông ta vẫn chưa chịu bỏ cuôc.
“Vậy thì nó đan cái khăn xấu xí kia cho ai? Hỏi bao nhiêu lần nó cũng không chịu nói.”
“Cháu nghe bạn ấy nói bạn ấy tự đan cho mình.”
“Cháu định nói rằng nó dành tất cả thời gian quý báu để đan một thứ như vậy cho chính nó?”
“Vâng ạ. Kazue rất khéo tay.”
“Còn những lá thư bị gửi trả? Không phải là thư tình hay sao?”
“Trong giờ xã hội học chúng cháu phải tập viết. Cháu nghĩ Kazue viết bài cho lớp đấy ạ.”
“Ta nghe nói cái cậu Kijima đó là con trai của một thầy giáo ở trường.”
“Đúng đấy ạ, nên cháu đoán bạn ấy quyết định dùng cậu ấy như một nhân vật hư cấu.”
“Viết văn?”
Sự giải thích lòng vòng của tôi vẫn chưa làm ông ta giảm bớt nghi ngờ.
“Nỗi lòng của bố mẹ, cháu biết đấy. Nếu con bé cứ tiếp tục như thế này thì nó sẽ không trụ nổi ở kỳ thi cuối năm. Nó đã đặt mục tiêu vào được khoa kinh tế nên nó không thể cho phép mình bị tụt hạng.”
“Bác không cần phải lo lắng về Kazue. Bạn ấy lúc nào cũng bảo rằng bạn ấy kính trọng bác vô cùng. Bạn ấy chỉ mong được giống như cha mình vì ông là cử nhân trường Đại học Tokyo. Ở trường Kazue cũng được nhiều bạn học yêu mến.”
Bố của Kazue có vẻ hài lòng với những gì tôi vừa nói.
“Tốt. Tốt. Đó cũng chính là những gì ta vẫn luôn nói với con bé. Ta bảo nó là cứ vào được đại học đi đã rồi lúc đó muốn hẹn hò ai cũng được. Nếu nó trở thành sinh viên trường Q thì chọn ai mà chả được.”
Hmm. Tôi chả chắc. Tôi chỉ có thể hình dung ra một Kazue tẻ nhạt và lạc lõng ở trường đại học. Tôi suýt cười phá lên. Tại sao cái đám người lúc nào cũng tin vào nỗ lực bản thân này lại luôn tìm cách trì hoãn hạnh phúc và khoái lạc của chính bản thân mình tới một mốc mờ nhạt trong tương lai? Sẽ là quá muộn, không phải vậy sao? Mà tại sao họ luôn dễ dàng tin vào những gì người khác bảo họ như vậy?
“Thôi được rồi, cháu đã làm ta yên tâm. Chúc cháu thi cử may mắn. Và cứ tới đây chơi và gặp Kazue lúc nào cháu muốn.”
Trời ơi là trời, đúng là một sự thay đổi một trăm tám mươi độ. Đây có phải vẫn là người trước đây bảo tôi đừng có dây dưa gì với con gái ông ta đúng không vậy? Bố Kazue gác máy. Ông ngoại nghe lỏm từ nãy giờ bảo với tôi giọng dương dương tự đắc. “Đây nhé! Ông cũng không rụt rè như mọi khi. Ông có thể nói chuyện với phụ huynh trường Q mà không hề lung túng!”
Tôi phớt lờ ông ngoại và đi xem phim tiếp. Tôi đã bị lỡ mất đoạn hồi hộp nhất. Tôi đang bực bội giở tờ báo buổi tối ra trước mặt thì điện thoại lại reo. Một lần nữa ông ngoại chạy ra nhấc máy. Lần này ông vui mừng reo lên, “Cháu Yuriko đấy à? Thật là một sự ngạc nhiên thú vị. Dạo này cháu thế nào?”
Ông ngoại có vẻ muốn trò chuyện với Yuriko một lúc nên tôi giật lấy điện thoại và quát Yuriko, “Mày muốn gì thì phun ra luôn đi!”
Yuriko cười khoái trá trước câu hỏi gắt gỏng của tôi.
“Em thấy chị vẫn cục cằn chả thay đổi gì. Trong khi em lịch sự gọi điện để bảo chị một chuyện. Và em cũng muốn hỏi tại sao hôm nay chị lại gọi Takashi? Chị làm em giật cả mình.”
“Trước hết nói xem mày muốn bảo tao chuyện gì?”
“Về Takashi ấy mà. Em biết có thể chị thích cậu ấy nên em gọi điện bảo chị đừng hy vọng hão huyền làm gì.”
“Tại sao? Thế cậu ta yêu mày à?”
“Yêu em à? Không. Em nghĩ chắc cậu ấy là người đồng tính.”
“Đồng tính?” Giờ đến lượt tôi giật mình. “Sao mày lại nghĩ vậy?”
“Vì đến em mà cậu ấy còn chả có tí hứng thú nào. Rất vui được nói chuyện với chị.”
Mới tinh tướng làm sao! Con bé vừa đi guốc vào bụng tôi. Tôi vừa bực nhưng cũng vừa sáng ra. “Thì ra là thế,” tôi lẩm bẩm. Ông ngoại quay sang nhìn tôi rồi đành phải lên tiếng, “Cháu biết không, cháu không cần phải gắt nhặng lên với em cháu thế. Nó là đứa em gái duy nhất của cháu đấy!”
“Yuriko không phải là em gái cháu!”
Ông ngoại toan phản ứng lại nhưng thấy thái độ cáu kỉnh của tôi nên lại thôi.
“Dạo này cháu rất hay cáu kỉnh, kể cả với ông. Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Sao phải có chuyện gì xảy ra? Tất cả chỉ tại ông, ông thừa biết. Loanh quanh với mẹ Mitsuru như thế thật là kinh tởm. Vô đạo đức. Hôm trước mẹ Mitsuru lại còn đưa ra một gợi ý vô cùng ngu xuẩn về việc bốn chúng ta ra ngoài ăn: ông, cháu, Mitsuru và mẹ cô ấy. Khiến giờ cháu không thể nào chơi với Mitsuru được nữa. Kể từ khi Yuriko quay trở lại, mọi người hết thảy đều biến thành những kẻ cuồng dâm. Thật đúng là kinh tởm.”
Ông ngoại rúm cả người lại như sắp độn thổ xuống dưới sàn nhà. Ông quay ra nhìn đám bonsai trong góc phòng giờ chỉ còn lại ba cây: một cây thông đen, một cây sồi và một cây phong. Sớm muộn gì ông cũng sẽ bán nốt chúng. Chuyện này cũng làm tôi điên tiết.
Điện thoại lại đổ chuông lần thứ ba. Ông ngoại định ra nghe máy nhưng lần này tôi nhanh hơn. Tôi trả lời điện thoại và nghe thấy giọng một phụ nữ khàn khàn ở đầu dây bên kia gọi tên cúng cơm của ông ngoại.
“Yasuji?”
Là mẹ của Mitsuru. Khi bà ta nói chuyện với tôi trong ô tô lần trước, giọng điệu thì thô thiển, thái độ thì lỗ mãng. Thế mà khi gọi tên ông ngoại thì bà ta nghe mới ngọt ngào làm sao, khiến người ta cứ tưởng là Đức Mẹ Đồng Trinh. Tôi gí điện thoại vào tay ông ngoại không nói gì. Ông giật lấy điện thoại, mặt mỗi lúc một đỏ lên vì bị tôi soi và nói giọng rất trịnh trọng. “Ở đó rất đẹp khi mận nở hoa, đúng không?” Có vẻ như hai người bọn họ lên kế hoạch đi chơi đâu đấy, chắc là đi suối nước nóng. Tôi ngồi xuống cạnh chiếc bàn nhỏ, duỗi chân ra dưới lớp chăn lông ấm áp rồi nằm ngửa đầu trên chiếc gối lót sàn theo dõi ông ngoại. Ông ngoại biết là tôi đang quan sát nên tỏ vẻ rất lãnh đạm nhưng giọng nói đã phản lại ông.
“Không không, tôi vẫn chưa ngủ. Tôi là một con cú thức đêm, cô biết đấy. Thế cô đang làm gì?”
Nghe họ nói chuyện trên điện thoại, tôi có thể tưởng tượng được thứ dịch vị đang dâng lên trong cơ thể họ ngày càng cao và có nguy cơ chảy tràn ra ngoài. Trông ông ngoại tràn trề vui sướng, một sự vui sướng không ai có thể dập tắt được. Có thật là trên đời này tồn tại niềm vui? Tôi chưa bao giờ có được cái cảm giác đó và tôi cũng chẳng muốn. Tôi là một kẻ cô độc? Đừng có nói linh tinh, tôi vẫn coi ông ngoại là đồng minh đấy thôi, cho tới khi ông bắt đầu trăng hoa lăng nhăng. Đó là một sự phản bội. Cảm nhận của tôi là thế. Nếu một người thấy cô đơn vì bị bỏ rơi thì họ sẽ phải xử sự thế nào để những người khác không bỏ rơi họ nữa. Nhưng nếu muốn được yên thân một mình thì họ sẽ phải làm mọi cách để những người họ không ưa rời xa họ. Tôi không muốn ông ngoại và Mitsuru bỏ rơi tôi nhưng tôi lại muốn đẩy mẹ Mitsuru và Yuriko đi càng xa càng tốt.
Còn Kazue thì thuộc nhóm nào? Cô ta chỉ là một con ngốc sùng bái cha mình và tin vào phép nhiệm màu của khẩu hiệu: Nỗ lực tột bậc. Tôi chả cần gì ở một đứa con gái ngu xuẩn như thế ngoại trừ giữ lại bên cạnh để thao túng.
Sáng hôm sau Kazue ngốc nghếch tới cảm ơn tôi.
“Tớ thực sự biết ơn bạn đã không nói gì với bố tớ tối hôm qua. Bố tớ rất cáu còn tớ thì sợ chết đi được nhưng bạn đã bác bỏ mọi nghi ngờ và cứu nguy cho tớ.”
“Thế bố bạn bỏ qua cho bạn chứ?”
“Ừ. Giờ mọi chuyện đều ổn rồi.”
Kazue sẽ mất rất nhiều thời gian để thoát khỏi sự phù phép của bố cô ta. Có lẽ là cả một đời người. Đúng là một ý tưởng thú vị. Tôi sẽ mở một cánh cửa cho cô ta chạy trốn và rồi sẽ đích thân đóng sập nó lại trước mặt cô ta một cách hả hê. Với Kazue, tôi có cảm giác của đấng toàn năng, thao túng con ngốc đó như một con rối bị giật dây.
Bạn cho rằng Kazue bắt đầu thấy kỳ lạ vì bị tôi thao túng? Tôi đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng tất cả chỉ là vì cô ta quá ngây thơ, quá trong sáng. Không chỉ vì cô ta không nhìn thấy thế giới quanh mình mà cô ta thậm chí còn không nhìn thấy chính mình. Có điều này tôi muốn chỉ chúng ta biết: Kazue có một sự tự tin hết sức bí ẩn đối với vẻ bề ngoài của mình. Không biết bao nhiêu lần tôi bắt gặp cô ta đứng nhìn mình trong gương. Cô ta mỉm cười với chính mình, mặt cô ta trông sung sướng đờ đẫn. Cô ta đúng là hết thuốc chữa.
Cả Kazue và bố cô ta đều không thể chấp nhận được khả năng có ai đó vượt họ về năng lực trí tuệ. Và Kazue không bao giờ chấp nhận thực tế rằng một người phụ nữ thông minh như thế sẽ còn thành công hơn nếu cô ta có thêm sắc đẹp. Nói một cách khác, còn ai có thể cảm thấy hạnh phúc hơn Kazue?
Mitsuru và tôi thì hoàn toàn ngược lại. Chúng tôi biết mài giũa những ưu điểm trời cho để tồn tại trong khi Kazue không biết gì về chính bản thân mình. Một phụ nữ mà không biết chính mình sẽ không có lựa chọn nào khác là phải sống bằng thước đo của người khác. Mà trên đời này thì làm gì có ai có thể hợp nhãn tất cả mọi người. Đây mới chính là nguồn gốc của sự tự hủy hoại.