Phần 6. · 1
Tôi quyết tâm tới dự bằng được ngày xét xử công khai đầu tiên của phiên toàn Giết người hàng loạt ở khu căn hộ nên phải xin nghỉ làm một hôm. Bạn thấy ngạc nhiên phải không? Phòng xử án trông cũng giống như bất kỳ phòng xử án nào khác nhưng là phòng có diện tích lớn nhất ở tòa. Và tôi cũng bất ngờ khi biết được rằng người ta đã phải tổ chức bốc thăm để phân phát vé cho những người muốn tới dự quá trình xét xử. Gần hai trăm người đã xếp hàng để lấy được vé. Nói thế chỉ cho bạn thấy mọi người hứng thú với Yuriko và Kazue như thế nào. Có rất nhiều phóng viên và những người làm truyền thông tới đưa tin về phiên tòa nhưng nghe nói không được pháp mang máy quay phim vào trong. Khi tôi xin sếp cho nghỉ phép, miệng ông ta dẩu lên. Tôi biết là ông ta rất muốn hỏi han về phiên tòa.
Tôi từng nói rằng tôi không quan tâm tới người đàn ông Trung Quốc tên Zhang đó có thật là kẻ đã giết hại Yuriko và Kazue hay không. Tôi vẫn giữ nguyên suy nghĩ ấy. Ý tôi nói là hai người đó là gái đứng đường. Họ thường xuyên gặp phải những tên bệnh hoạn, biến thái. Họ phải biết rằng nếu không may mắn thì sẽ mất mạng như chơi. Mà theo tôi chính vì biết rõ điều này nên họ thấy công việc của mình thật ly kỳ, rùng rợn. Họ chuyển từ khách hàng này sang khách hàng khác, không biết ngày nào sẽ là ngày tuyệt mệnh. Khi ra khỏi nhà, họ không chắc là sẽ quay trở lại. Mỗi đêm trở về nhà lành lặn họ hẳn thấy như trút đi được một gánh nặng khi ngồi đếm những đồng tiền họ kiếm được. Bất cứ mối nguy hiểm nào mà họ từng phải đối mặt, vào cái đêm đó hay những đêm khác, họ sẽ ghi nhớ và nhắc đi nhắc lại trong đầu nhiều lần cho tới khi học được cách sống sót nhờ bản lĩnh của chính mình.
Lý do thứ nhất khiến tôi tới dự phiên tòa ấy là vì tôi đã đọc bản sao lời khai của Zhang mà thanh tra Takahashi đã đưa cho tôi với nhan đề “Những tội ác của tôi”. Một bản tường trình tỉ mỉ, dài dòng tới lố bịch. Trong đó tên Zhang cứ lải nhải mãi về những vấn đề hoàn toàn chẳng có gì liên quan tới vụ án: về những khó khăn mà hắn ta phải đối mặt ở Trung Quốc, những chuyện mà em gái cưng hắn làm v.v… Tôi đã phải bỏ qua phần lớn.
Nhưng xuyên suốt bản tường trình, Zhang liên tục nói về mình như một người thông minh và quyến rũ, trông giống như diễn viên Takashi Kashiwabara. Khi đọc tới dòng này tôi bắt đầu đâm ra tò mò không hiểu hắn ta là người như thế nào. Theo Zhang, vào cái ngày hắn ta giết con bé, Yuriko bảo hắn có một khuôn mặt đẹp. Cả đời Yuriko chỉ quen nghe người khác tán tụng sắc đẹp của nó. Nếu con bé mà còn bảo Zhang có khuôn mặt đẹp thì tôi hẳn phải tới xem hắn thế nào.
Bạn thấy đấy, tôi không thể nào quên được hình ảnh Yuriko lúc còn bé ở ngôi nhà trên núi, rúc vào đầu gối Johnson. Một trong những người đàn ông đẹp nhất với một trong những cô gái đẹp nhất trên đời. Không lạ gì việc họ dính lấy nhau không rời. Không, tôi không hề ghen tị với họ. Tôi chỉ muốn nói nhan sắc vận hành với đường com pa của riêng nó, nhan sắc thu hút nhan sắc và một khi mối ràng buộc được thiết lập, nó sẽ tồn tại suốt đời, mũi com pa hướng về phía đối diện một cách vững chắc. Tôi cũng là con lai nhưng bất hạnh thay không được hưởng một nhan sắc kỳ diệu như thế. Vai trò của tôi là trở thành kẻ quan sát những người được trời phú cho sắc đẹp.
Nhân sự kiện này, tôi có đi mượn một quyển sách về thuật xem tướng và đem nó theo. Tôi định sẽ nghiên cứu nét mặt của Zhang. Khuôn mặt tròn chỉ người ham nhục dục, dễ hài lòng, không quan tâm tới các điều nhỏ nhặt, nhưng tính tình không quyết đoán. Khuôn mặt góc cạch chỉ một người hay tính toán, thể lực sung mãn nhưng ghét thất bại, cứng đầu, khó hòa nhập với người khác. Trong khi đó những người có mặt hình tam giác là những người tinh tế và nhạy cảm, thể lực thường yếu ớt và thường có xu hướng trở thành nghệ sĩ. Sau khi xem ba kiểu khuôn mặt như trên, người ta xem tiếp đến các vị trí từ trên xuống dưới hay còn gọi là tam đình, tức là xem đầu, trán và cằm. Xem vị trí, sự cân xứng của các bộ phận này mà xác định tài lộc của mỗi người. Ví dụ, tôi nghĩ tôi thuộc vào loại tính cách nhạy cảm, hình dong yếu ớt, thích cái đẹp và có xu hướng nghệ sĩ. Thế nhưng cái đặc điểm khó hòa nhập ở dạng người thứ hai cũng rất phù hợp với tôi.
Sau đó, người ta xem tiếp tới ngũ quan bao gồm lông mày, mắt, mũi, miệng và tai. Một trong những yếu tố đặc biệt quan trọng là độ sáng của mắt, mắt càng có uy lực thì người đó càng có sức mạnh. Người có sống mũi cao là người tự cao tự đại, người có miệng rộng là người tham lam và tự phụ.
Nếu có thể đoán được tính cách và vận mệnh của một người chỉ bằng quan sát khuôn mặt và hình thể bên ngoài thì tại sao Yuriko xinh đẹp lại có một kết cục thê thảm đến vậy? Yuriko xinh đẹp và ngốc nghếch! Trên khuôn mặt của con bé hẳn phải có một khuyết điểm nào đó khiến số phận nó thành ra thế này. Hay có lẽ chính vì nó quá hoàn hảo?
Một nhân viên điều tra trẻ, hắn là người bên công tố, ghé sát mặt tôi bảo, “Phiên tòa sắp bắt đầu. Xin hãy ngồi hàng trước phía bên phải.” Đôi mắt sau gọng kính màu nâu của anh ta đầy vẻ thương hại, như thể tôi là người chị đang hết sức đau buồn của nạn nhân.
Ngay từ đầu tôi đã được người ta ưu tiên không phải xếp hàng lấy vé. Tôi chỉ việc tới thẳng tòa án. Tôi là người thân duy nhất của Yuriko xuất hiện trước tòa. Tôi không nói cho ông ngoại về cái chết của Yuriko. Hiện nay ông ngoại đang được chăm sóc trong nhà dưỡng lão Misosazai, nơi ông ngày đêm chạy theo những giấc mơ quá khứ hay ngược lại, bị rượt đuổi bởi những cơn ác mộng ngày xưa. Hiện tại không có chỗ trong tâm trí của ông. Thời gian hạnh phúc giản dị mà tôi có với ông ngoại thật vô cùng ngắn ngủi. Ông dọn tới ở với mẹ Mitsuru khi tôi vào đại học. Cũng tốt thôi, nếu bà ta muốn chăm sóc một người già cả ốm yếu, nhưng ngay khi ông ngoại bắt đầu có các triệu chứng lẩn thẩn của người già thì bà ta đã bỏ rơi ông. Mà thôi, giờ chuyện ấy cũng không quan trọng nữa.
Đã tới lúc phiên tòa bắt đầu. Những người tới dự dáo dác đi tìm chỗ. Tôi ngồi ở góc xa ngay trên hàng ghế đầu, mặt cúi xuống như thân nhân người bị hại. Tóc tôi dài rủ xuống hai bên má, tôi chắc là người ta không thể nhìn rõ nét mặt của tôi.
Cuối cùng, cửa phòng bật mở, một người đàn ông xuất hiện, kẹp chặt giữa hai nhân viên canh gác hộ pháp. Anh ta bị xiềng bởi một sợi xích dài từ còng tay tới thắt lưng: Đó là Zhang. Chờ chút! Anh ta trông giống Takashi Kashiwabara ở điểm nào cơ chứ? Tôi ngỡ ngàng nhìn người đàn ông lôi thôi trước mặt. Hắn ta lùn, mập và hói. Mặt hắn tròn, lông mày ngắn và rậm. Mũi thì vừa tẹt vừa hếch. Nhất là ánh mắt của anh ta, lim dim, liếc ngang liếc dọc về phía những người tới dự phiên tòa. Trông hắn có vẻ tuyệt vọng như thể đang muốn tìm kiếm một ai đó mà hắn quen biết, một ai đó sẽ giúp đỡ hắn. Miệng hắn nhỏ và thường xuyên há ra nửa chừng. Xem tướng hắn có thể nói hắn là kẻ chóng chán, khó hòa nhập với người khác, cứng đầu nhưng lại thối chí. Tôi thở dài đầy thất vọng.
Dường như tiếng thở dài của tôi đã tạo ra một hiệu ứng trong không khí và truyền tới tai Zhang. Hắn ta quay lại và nhìn thẳng vào tôi từ chỗ ngồi của mình trên ghế bị cáo. Có lẽ người ta đã bảo hắn rằng tôi sẽ xuất hiện với tư cách là thân nhân của Yuriko. Khi tôi nhìn lại thì hắn xấu hổ đổi hướng sang chỗ khác. Mày đã giết Yuriko. Tôi gườm gườm nhìn hắn vẻ buộc tội. Dường như cảm thấy điều đó, hắn rúm người lại trên ghế và nuốt nước bọt ừng ực khiến tôi cũng nghe thấy.
Đúng là tôi có lườm hắn nhưng thực lòng tôi chẳng định trách gì hắn. Biết giải thích thế nào nhỉ? Nếu so sánh Yuriko và tôi và các hành tinh thì con bé là hành tinh gần nhất với Mặt trời, luôn sáng sủa, ấm áp, còn tôi là một hành tinh ở rất xa, trong bóng tối. Hành tinh Yuriko nằm giữa tôi và Mặt trời, chan chứa nắng. Tôi nói sai ư? Tôi cố tình vào trường nữ sinh Q để tránh xa con bé, thế nhưng chẳng được bao lâu nó lại đi theo khiến tôi rơi vào hoàn cảnh khốn khổ phải làm chị nó, hàng ngày bị thiên hạ mang ra so sánh. Yuriko, người mà tôi căm ghét đến tận xương tủy, lại bị giết hại một cách dễ dàng bởi gã đàn ông vớ vẩn này. Nghĩ vậy, tôi lại càng cảm thấy khinh bỉ Yuriko.
Phiên xử đầu tiên nhanh chóng kết thúc. Zhang lại bị xiềng, còng tay và dắt ra khỏi phòng. Tôi cảm thấy giống như vừa bị chơi một vố. Tôi ngồi bất động một lúc lâu.
Làm sao mà cái tên Zhang dở hơi ấy lại có thể tuôn ra một loạt những lời dối trá kiểu như “Em gái tôi và tôi đều quyến rũ”, rồi “Tôi trông giống Takashi Kashiwabara!” Đó hẳn là những lời nói dối trắng trợn nhất mà tôi từng nghe thấy. Và vì hắn nhất mực kêu oan trong vụ giết hại Kazue, tôi lại càng tin rằng hắn chính là thủ phạm. Cứ nghĩ mà xem. Nếu một người không có khả năng nhìn nhận bản thân một cách khách quan, tự cho là mình đẹp trai trong khi không phải vậy, thì sự bịa đặt trâng tráo nào mà hắn không dám nghĩ ra.
“Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện với chị một chút không ạ?”
Tôi bị một người phụ nữ có nước da hơi tái dồn vào một góc ở hành lang. Quyển sách của tôi nói những người có nước da tái và sần sùi là những người yếu thận nên tôi thấy hơi mủi lòng với cô ta. Nhưng rồi cô ta nói cô ta là phóng viên một đài truyền hình nào đó, vẻ rất hãnh diện.
“Chị là chị gái của cô Hirata có phải không ạ? Chị nghĩ gì về phiên xử hôm nay?”
“Tôi không thể nào rời mắt khỏi bị cáo.”
Cô ta bắt đầu ghi chép vào sổ tay, đầu gật gù vẻ khuyến khích.
“Tôi ghét hắn ta vì đã giết đứa em gái duy…”
“Bị cáo đã thừa nhận hành vi giết hại cô Hirata”, cô ta cắt ngang không đợi cho tôi nói hết câu. “Vấn đề là ở vụ Kazue Sato. Chị nghĩ thế nào về việc một người phụ nữ có sự nghiệp và học vấn lại quay sang hành nghề mại dâm? Với lại chị cũng là bạn học của cô ấy đúng không?”
“Tôi nghĩ Kazue - ý tôi nói là cô Sato - muốn có cảm giác mạnh. Cô ấy thích thế, đó là mục đích sống của cô ấy. Bị cáo là một trong những khách hàng của cô ấy. Tôi nghĩ anh ta là một kẻ ham nhục dục, hay… ôi, tôi không biết nữa.”
Trong khi tôi lúng túng giải thích về việc xem tướng, cô phóng viên nhìn tôi vẻ bối rối. Cô ta tiếp tục gật đầu nhưng chỉ giả vờ ghi chép. Chẳng bao lâu thì cô ta bắt đầu mất hứng thú nghe tôi nói. Chả ai thèm quan tâm tới cái chết của Yuriko cả. Nó chả ảnh hưởng gì tới xã hội. Nhưng Kazue thì khác. Kazue là nhân viên một công ty có tiếng. Đây không phải là sự chú ý của dư luận mà bấy lâu nay Kazue vẫn mong đợi hay sao?
Cô phóng viên bỏ tôi lại một mình trên hành lang bóng loáng của tòa án. Rồi một phụ nữ gầy gò với đôi mắt to quá khổ bước tới trước mặt tôi. Có vẻ như cô ta đã đợi tôi từ lâu. Cô ta cẩn thận nhìn quanh để chắc là không có ai thấy chúng tôi. Tóc cô ta dài xõa xuống lưng. Cô ta mặc một bộ đồ trắng toát, trông giống như áo sari của người Ấn Độ nhưng bằng vải cô tông chứ không phải lụa. Cô ta nhìn tôi chăm chú, hơi mỉm cười.
“Sao thế, bạn không nhận ra tớ sao?” Khi cô ta tiến lại gần, tôi ngửi thấy mùi kẹo cao su trong miệng cô ta. “Mitsuru đây mà”.
Tôi sững lại vì bất ngờ. Gần đây trên báo chí đầy rẫy những bài viết về cô ta. Vài năm trước, Mitsuru là một trong những nhân vật chủ chốt của một giáo phái có dính dáng tới các hành động khủng bố và đã bị bắt đi tù.
“Mitsuru! Bạn ra tù rồi à?”
Cô ta nhăn mặt bào, “Ừ, đúng thế. Tớ có động tĩnh gì hết thảy mọi người đều rõ.”
“Đúng vậy, ai cũng biết cả.”
Mitsuru nhìn về phía cuối hành lang vẻ khó chịu.
“Tớ không bao giờ quên được cái tòa án này. Vụ của tớ được xử ở phòng bốn hay sáu gì đó. Tớ đã phải ra trình ít nhất là hai mươi lần. Chả có ai tới ủng hộ tớ cả. Chỉ có mỗi tớ và luật sư bào chữa. Nhưng ngay cả ông ta trong lòng cũng nghĩ là tớ có tội. Ông ta chẳng hiểu gì cả. Tất cả những gì tớ có thể làm là ngồi đó và mong cho mọi chuyện sớm kết thúc.” Rồi cô ta nhẹ nhàng khoác lấy tay tôi và bảo. “Này, nếu bạn có thời gian, đi uống trà với tớ. Tớ có chuyện muốn nói với bạn.”
Cô ta vận một chiếc áo khoác màu đen bên ngoài chiếc sari. Tôi không muốn bị nhìn thấy đi cùng với cô ta, trang phục của cô ta trông thật kỳ quặc. Nhưng nhìn thấy cái vẻ hân hoan của cô ta tôi lại không nỡ từ chối.
“Có một tiệm cà phê ở tầng trệt cũng không đến nỗi. Có thể đi lại một cách tự do thế này, quả thật là xa xỉ!” Giọng của Mitsuru có vẻ hớn hở nhưng cô ta vẫn không ngớt ngoái đầu lại phía đằng sau một cách lo lắng. “Tớ bị cảnh sát theo dõi, bạn biết đấy.”
“Thật kinh khủng.”
“Nhưng tớ là ai mà có quyền than vãn chứ? Ở đây bạn mới là người đau khổ, đúng không?” Mitsuru nói, vẻ cảm thông. Cô ta siết chặt lấy tay tôi khi chúng tôi bước vào thang máy. Tay cô ta ấm và ẩm ướt khiến tôi khó chịu. Tôi rụt tay lại.
“Sao bạn lại nói thế?”
“Thì cái chết của Yuriko. Thật là khủng khiếp khi một chuyện như thế có thể xảy ra. Tớ không tài nào tin được. Và Kazue nữa chứ! Thật choáng váng.”
Khi thang máy xuống tới tầng trệt, tôi bước ra ngoài và va vào Mitsuru. Cô ta đi trước tôi một bước bỗng dưng đứng khựng lại không tiến thêm bước nào.
“Tớ xin lỗi. Tớ vẫn chưa quen xuất hiện nơi công cộng.”
“Họ thả bạn ra khi nào?”
“Cách đây hai tháng. Tớ đã ngồi tù được sáu năm,” cô ta thì thào.
Tôi nhìn Mitsuru từ phía sau. Chẳng còn chút dấu vết nào của cô nữ sinh xuất sắc thời trung học. Một Mitsuru khôn ngoan, lanh lẹ. Giờ đây cô ta gầy, mỏng manh và thô ráp như một cái giũa móng tay. Cô ta trông giống mẹ, một người đơn giản và tội nghiệp. Mẹ cô ta đã phản bội ông ngoại tôi. Nghe nói cũng chính bà ta khuyến khích Mitsuru và chồng cô ta, một bác sĩ, tham gia tổ chức tôn giáo đó. Nhưng tôi không biết thông tin đó có xác thực không.
“Thế còn chồng bạn thì sao?”
“Anh ấy vẫn ở trong tù. Tớ có hai con trai, bạn biết đấy. Chúng được gia đình chồng tớ nuôi dạy và tớ rất lo về việc học hành của chúng.”
Mitsuru nhấp một ngụm cà phê. Vài giọt cà phê rớt từ khóe miệng của cô ta gây ra một vệt ố trên chiếc sari nhưng cô ta chẳng thèm để ý.
“Vẫn ở trong tù ư?”
“Biệt giam. Tớ nghĩ anh ấy sẽ phải chịu án tù cao nhất. Phải chấp nhận thôi.” Mitsuru ngước nhìn tôi vẻ hơi xấu hổ. “Nhưng bạn thì sao? Tớ không thể tin được chuyện xảy ra với Yuriko. Và cả Kazue nữa. Tớ không thể tưởng tượng nổi Kazue có thể làm một chuyện như vậy. Cô ấy là một người làm việc chăm chỉ. Có lẽ cô ấy phát chán vì phải cố gắng quá sức.”
Mitsuru lôi từ trong túi ra một bao thuốc lá và châm một điếu. Cô ta bắt đầu hút nhưng trông có vẻ lóng ngóng.
“Chúng mình già đi nhiều quá, tớ và bạn. Hình như răng bạn ngày càng thưa?”
Mitsuru gật đầu đồng tình. “Bạn trông cũng già. Sự thù ghét hằn cả lên mặt thế kia.”
Những từ đó khiến tôi nhớ lại diễn biến phiên tòa trước đó. Nếu có người dã tâm hằn cả lên mặt thì phải là tên Zhang mới đúng. Đó chính là khuôn mặt của một tên vô lại gian xảo. Những lời khai lố lăng của hắn chỉ toàn là dối trá. Rõ ràng hắn đã giết một đống người ở Trung Quốc để lấy tiền của họ. Hắn ta đã cưỡng hiếp rồi giết em gái mình. Chả còn nghi ngờ gì nữa, chính hắn đã giết cả Yuriko và Kazue.
“Hãy nói cho tớ biết,” tôi hỏi Mitsuru. “Một người mà thù ghét hằn lên trên nét mặt, đó có phải là nghiệp chướng hay không? Tớ đang tự hỏi là tớ bị nghiệp chướng gì và tớ nghĩ chỉ có bạn mới có thể nói cho tớ biết điều đó.”
Mitsuru dụi điếu thuốc và cau mày lại. Cô ta lo lắng nhìn xung quanh phòng và cuối cùng lên tiếng, giọng khàn khàn.
“Xin bạn chớ nói những điều dại dột như vậy. Tớ đã ra khỏi giáo phái đó rồi. Bằng chứng là giờ tớ đang hút thuốc đây này. Nhưng mà bạn cũng hiểu lầm giáo lý của tôn giáo ấy đấy. Đọc những thứ rác rước đăng trên báo chắc bạn chỉ thêm khinh bỉ những người vốn chân thành với tín ngưỡng của họ.”
“Bạn đang cho tớ xem một khuôn mặt hằn lên thù ghét đấy, không phải vậy sao?
“Tớ xin lỗi, tớ sai rồi. Tớ vẫn xử sự như thế kể từ khi ra tù. Tớ chả có chút tự tin nào, tớ không biết phải cư xử thế nào. Ý tớ muốn nói là tớ không còn nhớ phải làm gì. Tớ cần được tư vấn phục hồi một số chức năng. Tớ tới đây thật ra là để gặp bạn. Tớ chỉ lấy phiên tòa Yuriko và Kazue làm cái cớ mà thôi. Vì tớ vốn ghét các buổi họp lớp và tụ tập kiểu đó nên tớ nghĩ đây là cơ hội duy nhất để gặp được bạn.”
Mitsuru ngẩng mặt lên như chợt nghĩ ra điều gì. “Thư tớ gửi bạn từ trong tù, bạn có nhận được không?”
“Tớ nhận được bốn lá cho các dịp chúc mừng năm mới và lễ hội mùa hè.”
“Gửi thiệp chúc mừng năm mới từ một nơi như vậy thật là khổ sở. Họ cho chúng tớ nghe lại chương trình ‘Cuộc thi ca khúc Trắng và Đỏ’ ở trên đài. Tớ nghe chúng trong tư thế ngồi thiền và khóc. Sao mình lại ra nông nỗi này, ngồi đây và tự cho mình là cái rốn của vũ trụ, tớ tự hỏi. Nhưng bạn không bao giờ hồi âm. Không phải vì bạn cảm thấy hài lòng vì một sinh viên hạng A như tớ kết thúc ở trong tù hay sao? Bạn hẳn nghĩ rằng thế là đáng đời.” Cô ta càng nói càng trở nên cộc cằn. “Tớ đã hủy hoại đời mình và tớ chắc rằng tất cả mọi người đều vui mừng vì điều đó.”
“Mitsuru, bạn trở nên giống y chang như mẹ bạn, bạn không nghĩ vậy sao?”
Mỗi khi mẹ Mitsuru muốn nói gì là bà ta toạc móng heo ra luôn, chả cần biết hậu quả thế nào. Điều đó luôn tạo ra một hiệu quả núi lở. Cái gì cũng có giới hạn của nó, không nên đi quá đà, nhưng trước khi nhận ra điều đó thì thường bà ta đã nói quá nhiều, hơn mức cần thiết và hậu quả thật không lường trước được. Tên nói dối Zhang thì hoàn toàn ngược lại, nghĩ tới đây tôi lại nhớ lại khuôn mặt gian xảo của hắn ta trên tòa.
“Hmm, thật vậy sao?”
“Tớ nhớ mẹ bạn cho tớ đi nhờ ô tô đến trường một lần. Đó là hôm tớ nhận được tin mẹ tớ tự tử. Mẹ bạn bảo có lẽ bà ấy tự tử vì bà ấy đang ở giai đoạn mãn kinh.”
“Đúng vậy. Tớ cũng nhớ chuyện đó. Tớ những mong quay ngược lại thời gian. Giá như tớ có thể quay lại quãng thời gian mà tớ sống vô tư lự không biết tới những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Nếu được như vậy, tớ sẽ không suốt ngày chúi đầu vào học như một con điên. Tớ sẽ chơi bời giống những đứa con gái khác và diện những bộ quần áo hợp mốt nhất. Tớ sẽ tham gia đội hoạt náo viên, chơi gôn hay trượt băng. Tớ sẽ giao du với bọn con trai và tham dự các buổi tiệc tùng. Tớ chỉ mong được sống một cuộc đời niên thiếu bình thường, vui vẻ. Bạn chắc cũng muốn vậy, đúng không?”
Không hề. Tôi chẳng bao giờ nghĩ tới việc trở lại quá khứ. Nhưng nếu có một quãng thời gian trong quá khứ mà tôi muốn quay lại thì đó sẽ là những ngày tôi sống yên ổn với ông ngoại khi ông còn đang mê đắm đám bonsai. Thế rồi ông bị vướng vào tần sóng dục vọng truyền ra từ Yuriko và trở nên đắm đuối mẹ Mitsuru tới mức thay đổi hoàn toàn. Vậy nên đúng là không có thời điểm nào trong quá khứ mà tôi thực sự muốn quay lại. Tôi chắc Mitsuru đã quên bẵng điều khiến hai chúng tôi thấy bị thuyết phục bởi đối phương hồi ấy chính là khả năng sống sót của chúng tôi. Nhưng giờ đây cô ta bắt đầu làm tôi khó chịu, y như với Yuriko ngày trước vì sự ngu xuẩn của nó.
Mitsuru bồn chồn nhìn tôi. “Bạn đang nghĩ gì vậy?”
“Dĩ nhiên là về quá khứ. Về cái quá khứ xa xôi mà bạn muốn quay trở lại. Tớ thì tớ sẽ quay lại thời điểm mà Yuriko là một cây hoa còn tớ là một cây hạt trần. Dĩ nhiên là ngoại trừ việc Yuriko trở nên khô cằn.”
Mitsuru nhìn tôi vẻ dò hỏi. Nhưng tôi không định giải thích. Khi thấy tôi không nói gì, cô ta đỏ mặt và quay đi chỗ khác. Đây rồi, đây chính là các thái độ độc nhất vô nhị của Mitsuru thời đi học.
“Xin lỗi, tớ biết tớ cư xử một cách lạ lùng,” Mitsuru nói và túm chặt lấy chiếc túi xách. “Chỉ vì tớ không thể nào không cảm thấy tất cả những gì mà tớ nỗ lực hết sức từ trước đến nay, tất cả những thứ tớ tin vào hóa ra đều là vô nghĩa - và tớ không thể nào chịu đựng được điều đó. Khi ở trong tù tớ đã cố gắng hết sức để không nghĩ tới điều đó. Nhưng giờ khi đã được ra ngoài, tất cả lại quay về ám ảnh tớ khiến tớ hoảng sợ. Dĩ nhiên những điều chúng tớ làm thật là kinh khủng, một sai lầm khủng khiếp. Tớ không biết làm sao mà tớ có thể giết hại tất cả những người vô tội ấy. Nhưng tớ đã bị tẩy não. Người đứng đầu giáo phái có thể đọc mọi suy nghĩ của tớ và điều khiển tớ bằng cách đó.
Tớ không có cách nào thoát được. Tớ nghĩ đối với tớ thế là hết. Tớ chắc là chồng tớ sẽ chết rục trong tù. Tớ chỉ còn biết bám vào hai đứa con và không biết phải làm gì. Tớ sẽ phải cố gắng hết mình để đảm bảo rằng chúng được nuôi dạy tử tế vì tớ là tất cả những gì chúng còn lại. Nhưng tớ không nghĩ là tớ có thể làm được điều đó. Tớ chả có chút tự tin nào. Tớ đã học hành như điên, đỗ vào Đại học Y Tokyo, trở thành bác sĩ nhưng không gì có thể xóa đi được một thực tế là tớ đã bị đi tù sáu năm. Vì chuyện đó, chẳng có ai muốn thuê tớ làm việc.”
“Thế tổ chức Bác sĩ không biên giới thì sao?” tôi nói dù chẳng biết quái gì về họ.
“Ôi, bạn đúng là chẳng quan tâm vì đó không phải việc của bạn,” Mitsuru buồn rầu lẩm bẩm. “Nhân nói về chuyện của người khác, ai cũng choáng váng khi nghe tin Yuriko và Kazue. Nhưng tớ thì không. Hai người đó lúc nào cũng bướng bỉnh, toàn bơi ngược triều cường. Nhất là Kazue.”
Mitsuru nói giống hệt như cô phóng viên lúc nãy. Chả ai đặc biệt quan tâm tới Yuriko. Kazue mới là người nổi đình nổi đám. Đôi mắt của Mitsuru lúc này trông vô hồn, hoàn toàn mất đi vẻ sáng ngời lấp lánh và bản lĩnh của ngày nào.
“Các con bạn giờ ở đâu?” tôi hỏi.
Mitsuru lại châm một điếu thuốc nữa. Cô ta nheo mắt trong làn khói. “Chúng ở với bố mẹ chồng tớ. Đứa lớn đang học năm thứ nhất trung học. Đứa thứ hai đang chuẩn bị thi vào cấp hai. Nghe nói nó muốn vào học ở trường Q nhưng nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội trúng tuyển. Đó không phải là vấn đề về điểm số mà vì nó sẽ chả bao giờ thoát được vận hạn có bố mẹ như chúng tớ. Như thể nó đã bị đóng dấu.”
Đóng dấu - một cách ví von rất hay, bạn không nghĩ vậy sao? Nó diễn tả chính xác hoàn cảnh của tôi, cả đời bị đóng dấu làm chị Yuriko xinh đẹp ma quái. Tự dưng tôi muốn gặp hai đứa con của Mitsuru ghê gớm. Tôi háo hức muốn biết việc di truyền gen đã diễn ra như thế nào, trội hay lặn.
“Tớ biết bạn rất hận mẹ tớ,” Mitsuru lên tiếng, phá tan dòng suy nghĩ của tôi và chuyển sang một chủ đề tôi hoàn toàn không ngờ tới.
“Sao bạn lại nghĩ vậy?”
“Bởi vì bà ấy đã bỏ rơi ông ngoại bạn. Có thể bạn không biết nhưng chính vì ông ngoại bạn mà mẹ tớ gia nhập giáo phái đó. Bà ấy vẫn không từ bỏ nó. Bà ấy bảo sẽ trụ lại tới cùng. Bà ấy chăm lo cho những người tiếp tục hành đạo.”
Ông ngoại tôi hẳn sẽ sốc khi nghe thấy điều này. Tôi biết mẹ Mitsuru ủng hộ quyết định gia nhập giáo phái của con gái vì bà ta cũng là thành viên. Nhưng tôi chẳng thấy hay ho gì khi biết ông ngoại có dính phần vào chuyện này. Đó không phải là hậu quả của nghiệp chướng hay sao?
“Mẹ tớ bảo làm xáo trộn cuộc sống của ông ngoại bạn như thế là điều khiến bà ấy hối hận nhất trên đời. Mà không chỉ có ông ngoại bạn. Bà ấy làm ảnh hưởng tới cả bạn nữa.”
Khi tôi vào đại học Q thì ông ngoại quyết định chuyển tới sống với mẹ Mitsuru lúc này vừa mới mua một căn hộ sang trọng ở gần đó. Tôi có tới đó một lần. Tôi vẫn nhớ cửa ra vào của tòa nhà có gắn hệ thống khóa tự động, muốn vào phải liên lạc vào bộ đàm để chủ nhà mở ra. Vào thời điểm ấy, đó là một hệ thống rất hiện đại khiến ông ngoại tôi vô cùng hãnh diện. Nhưng trớ trêu thay, cũng chính vì hệ thống này mà chúng tôi phát hiện ra rằng ông bắt đầu lẩn thẩn. Mỗi lần đi ra ngoài ông ngoại đều quên mang theo chìa khóa. Sau đó ông ấn nút liên lạc gọi nhầm sang các căn hộ khác rồi cứ đứng đó mà hét toáng lên, “Là tôi đây! Mở cửa cho tôi vào!”
“Vì chuyện giữa mẹ tớ và ông ngoại bạn mà cả bạn và tớ đều phải sống tự lập. Và rồi mẹ tớ lại nháo nhào quay trở lại. Mọi thứ cứ rối tung cả lên, nhà mẹ, nhà con, nhà ở chung với ông ngoại bạn. Bà ấy không thể tha thứ cho mình vì những gì bà ấy đã gây ra nên bà ấy quyết định đi theo tôn giáo. Và mọi chuyện bắt đầu từ đấy.”
“Thế sau khi đi tu bà ấy có thể tha thứ cho mình không?”
“Không.” Mitsuru lắc đầu rồi hào hứng nói tiếp. “Vấn đề không phải ở chỗ đó. Bà ấy lựa chọn con đường mà bà ấy theo đuổi là để hiểu rõ hơn về luật nhân quả. Bà ấy muốn tìm hiểu tại sao con người lại có thể có những đam mê đen tối và ích kỷ tới vậy. Vào thời điểm đó chồng tớ và tớ đều đang bị dằn vặt bởi những câu hỏi về cái chết. Ai rồi cũng phải chết. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Liệu có sự chuyển kiếp hay không? Là bác sĩ, bọn tớ không thể nào tránh được việc phải thường xuyên đối đầu với cái chết nhưng đôi khi bọn tớ cũng gặp phải những trường hợp không thể nào giải thích được. Chính vào lúc đó thì mẹ tớ giới thiệu cho bọn tớ tới gặp người đứng đầu tổ chức tôn giáo mà bà ấy là thành viên. Và kết cục là chúng tớ cũng gia nhập giáo phái ấy luôn.”
Tôi càng nghe càng thấy chán và bắt đầu nhìn lảng đi chỗ khác. Có vẻ kết luận cuối cùng cho thấy người ta đi theo tôn giáo cũng chỉ vì mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình. Tôi nói thế không phải sao?
“Mà giờ thì ông ngoại tớ cũng chả còn quan tâm tới chuyện đó nữa,” tôi nói. “Ông tớ hoàn toàn chả còn biết gì nữa, suốt ngày chỉ ở trên giường mà thôi.”
“Ông vẫn còn sống cơ à?”
“Sống chứ, dù đã hơn chín mươi rồi.”
“Thật thế á, tớ cứ tưởng là ông đã mất rồi.”
“Có vẻ như mẹ bạn cũng nghĩ vậy.”
“Hai mẹ con tớ còn có nhiều chuyện chưa thấu đáo.” Mitsuru gục đầu xuống khiến tôi tưởng cổ cô ta sắp gãy tới nơi. “Có lẽ là vì tớ vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập được với xã hội.” Trông cô ta như mất hồn. “Hồi trung học, tớ đã phải cố gắng ghê lắm để giữ được vị trí số một. Lên trường Y cũng vậy. Và tớ đã có được tất cả những gì tớ muốn. Tớ là người đứng đầu khoa và là một trong những bác sĩ giỏi nhất ở bệnh viện. Nhưng dần dần mọi chuyện trở nên mờ mịt không rõ ràng như trước nữa. Giờ nghĩ lại mới thấy đúng. Người ta không đánh giá một bác sĩ dựa trên điểm số. Tất cả với bác sĩ cứu người là quan trọng. Nhưng với các chuyên gia về tai mũi họng như tớ, chúng tớ chả mấy khi gặp những ca nguy hiểm tới tính mạng. Ngày lại ngày tớ chỉ toàn gặp những ca dị ứng, viêm nhiễm mũi. Chỉ có đúng một lần tớ gặp một bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch với một khối u ở hàm dưới. Tất cả chỉ có vậy. Và đó cũng là lần duy nhất tớ cảm thấy công việc của mình thực sự có ý nghĩa. Thế nên tớ cứ như một kẻ đi trong sương mù. Chính vì vậy mà tớ nghĩ rằng nếu đi theo tôn giáo tớ có thể đưa cuộc đời tớ sang trang tiếp theo.”
Tôi bật ra một tiếng thở dài. Thật là đau đớn! Bạn biết tại sao, đúng không? Tôi đã từng yêu mến Mitsuru. Tôi vốn tin rằng sở dĩ chúng tôi rèn giũa điểm mạnh của mình - với tôi là sự độc ác và với Mitsuru là sự tài giỏi, không phải là để trở nên hay ho mà là vì chúng tôi cần tới chúng như một thứ vũ khí để sống sót ở trường nữ sinh Q.
Mitsuru nhìn tôi vẻ lúng túng. “Có phải tớ đã nói gì làm bạn bực mình?”
Tôi quyết định đưa ra một số tín hiệu cho cô ta nhận thấy tâm trạng ngày càng u uất của tôi.
“Thế ở đại học bạn có giữ được lúc nào cũng xếp thứ nhất không?”
Mitsuru im lặng châm điếu thuốc thứ ba. Tôi xua đám khói thuốc trước mặt và chờ cô ta trả lời.
“Sao bạn lại muốn biết chuyện đó?”
“Chỉ là tò mò.”
“Thôi được, vậy để tớ nói cho bạn biết sự thật. Tớ không phải là người đứng đầu lớp, còn lâu mới được thế. Có lẽ là ở giữa. Dù tớ có cố gắng tới đâu, trong lớp ngồi chăm chú nghe giảng tới mức nào hay thức thâu đêm để học bài thì vẫn luôn có người giỏi hơn tớ. Nhưng bạn còn mong đợi gì ở tớ? Ý tớ là nhà trường chỉ nhận những học sinh xuất sắc nhất từ mọi miền đất nước. Để đứng đầu trong trường thì phải có năng khiếu bẩm sinh, hoặc là thiên tài, nếu không thì dù có học cả đời cũng chẳng có hy vọng gì. Sau vài năm thì tớ cũng ngộ ra rằng đừng nói đến vị trí thứ nhất, nếu may mắn lắm thì tớ có thể đậu được hạng hai mươi. Thật không giống tớ chút nào và tớ bắt đầu lâm vào một cơn khủng hoảng bản ngã. Thế bạn có biết là tớ đã quyết định làm gì không?”
“Tớ chịu không hình dung ra nổi.”
“Tớ quyết định sẽ lấy một thiên tài. Đó chính là chồng tớ, Takashi.”
Khi cô ta nói cái tên Takashi, lập tức tôi liên tưởng tới Takashi Kashiwabara. Tôi nhớ đã nhìn thấy ảnh chồng cô ta trên báo nhưng anh ta trông chẳng giống Takashi Kashiwabara tẹo nào. Anh ta gầy nhom, đeo kính cận và trông giống như một học giả suốt ngày vùi đầu vào nghiên cứu. Dù có thiên tài tới đâu thì anh ta cũng quá xấu để tôi muốn lấy làm chồng. Còn theo tướng số thì hai tai của anh ta vểnh lên như tai quỷ còn miệng thì nhỏ. Phần giữa và phần dưới khuôn mặt chỉ người có tính cách yếu đuối. Khuôn mặt anh ta cho thấy anh ta sẽ gặp hạn lớn vào giữa hoặc cuối đời. Dựa vào những gì xảy ra với Takashi có thể nói tướng mạo học phán thật chí lý.
“Tớ có nhìn thấy mặt của chồng bạn.”
“Ừ. Anh ấy thì nổi tiếng rồi.”
“Bạn cũng vậy còn gì.”
Mặt Mitsuru đỏ bừng, không hiểu vì trời nóng hay vì câu nói xóc của tôi. Là một thành viên của giáo phái, Mitsuru có dính líu tới hàng loạt phi vụ bắt cóc các con chiên. Nếu những người gọi là con chiên đó định bỏ trốn, Mitsuru và những người khác sẽ khóa họ trong một căn phòng, bắt họ dùng ma túy và tiến hành lễ kết nạp vào giáo phái. Nếu không cẩn thận, nạn nhân có thể bị nhồi ma túy quá liều và chết.
Thế nhưng những cái chết đó chỉ là thiểu số so với những gì mà chồng Mitsuru làm khi anh ta thả bom khí độc từ một chiếc máy bay Cessna xuống để giết hại các gia đình nông dân. Người đứng đầu giáo phái của họ vốn mang tâm lý bệnh hoạn của một tên khủng bố, đã nổi giận khi các nông dân địa phương phản đối xây dựng trụ sở tôn giáo của hắn ta ở gần đất của họ nên đã ra lệnh cho chồng Mitsuru thả bom mù tạt xuống cánh đồng của họ. Dường như số phận đã an bài, đúng lúc đó một nhóm học sinh tiểu học đang đi thăm các trang trại để làm bài thực hành nông nghiệp. Tất cả đều bị trúng hơi độc và mười lăm người đã thiệt mạng.
Mitsuru cố chuyển đề tài.
“Bạn có biết cái gọi là áp lực thẩm thấu không? Tớ cho rằng nếu tớ lấy một người chồng sáng láng thì thiên tài của anh ta sẽ thấm sang tớ ít nhiều.”
Tôi để ý thấy mỗi khi bắt đầu nói thì cả người cô ta rúm cả lại như một cánh buồm thiếu gió. Người cô ta vốn gầy trông lại càng dẹt. Tôi có thể nhìn thấy những mạch máu chằng chịt trên ngón tay cầm thuốc của cô ta. Tôi ngỡ ngàng trước việc Mitsuru có thể thành một người ngu ngốc như vậy.
“Vào thời điểm đó mẹ tớ bắt đầu chia tay với ông ngoại bạn. Bà ấy gia nhập giáo phái và bảo rằng mình làm thế là để diệt trừ ảo tưởng, chính là những đam mê ích kỷ của bà ấy.”
“Diệt trừ chúng cũng chẳng có ích gì. Cứ làm như bà ấy thực sự quan tâm tới ông ngoại tớ không bằng,” tôi nói, vẻ cay nghiệt.
“Bạn không thể tha thứ cho tớ đúng không? Bạn cho rằng bạn tốt đẹp hơn tớ vì tớ dính vào một giáo phái?” Mitsuru đáp trả.
Tôi nghiêng đầu sang một bên nói, “Bạn chắc là đầu óc bạn không có vấn đề đấy chứ?”
“Ôi trời? Giờ chúng ta chuyển sang chiêu thức hạ nhục đối phương phải không?” Mitsuru ngẩng phắt đầu lên. “Tớ nhớ trước kia bạn là một đứa suốt ngày bị ám ảnh bởi vẻ bề ngoài. Nói thế nào nhỉ? Bạn chỉ quan tâm tới mặt mũi người khác. Tớ biết bạn tự ti vì Yuriko quá xinh đẹp. Nhưng bạn đã vượt quá giới hạn của sự tự ti, phải gọi bạn là cuồng tín mới đúng. Từ cấp hai bạn đã rất hãnh diện vì mình là con lai, đúng không? Tất cả mọi người đều cười sau lưng bạn. Bạn còn lâu mới được gọi là xinh. Nhưng bạn có thể vượt qua những vấn đề về hình thể bằng cách trau dồi tâm hồn, bạn biết không?”
Tôi không bao giờ tin rằng có ngày sẽ phải nghe những lời lăng mạ dối trá như vậy từ phía Mitsuru. Thật là quá quắt. Tuy nhiên tôi không tài nào mở miệng ra được.
“Sự thù ghét của bạn đối với Yuriko thật quái gở,” cô ta nói tiếp. “Là sự ganh tị thì đúng hơn. Tớ biết bạn chính là người đã tiết lộ thông tin về Yuriko và con trai thầy Kijima. Yuriko có làm gì với bọn con trai trong và ngoài trường cũng chả liên quan gì tới bạn. Nhưng vì con bé quá nổi tiếng. Ai cũng thần tượng nó. Thế nhưng làm cho em gái mình bị đuổi khỏi trường bằng cách tung tin rằng con bé có dính dáng tới việc bán dâm thì quả thật là tàn độc. Chừng nào bạn chưa trút bỏ bớt những chướng nghiệp của mình thì bạn sẽ chẳng còn có cơ hội được hóa kiếp. Nếu lại được sinh ra trên đời, hẳn bạn sẽ phải làm giun dế sống trong đất bẩn.”
Tôi điên cả ruột. Tôi cố để cho Mitsuru nói vì biết là cô ta đã bị tẩy não. Nhưng cô ta đã đi quá xa.
“Mitsuru, bạn đúng là một con ngốc. Tớ nghe bạn lải nhải hết việc bạn đứng đầu lớp, thi đỗ vào Đại học Y Tokyo rồi tới những trò thẩm thấu nhố nhăng tới phát tởm. Từ bấy lâu tớ cứ tưởng bạn là một đứa nhanh nhẹn thông minh nhưng hóa ra bạn chỉ là một con ốc sên không hơn không kém. Bạn cũng chỉ là đứa huênh hoang thích khoe mẽ chả hơn gì Kazue!”
“Bạn mới là kẻ điên rồ. Nhìn bạn mà xem, xấu xa ra mặt. Sao bạn có thể nghĩ rằng bạn thì chân thành hơn tớ? Cả đời bạn chỉ toàn nói dối. Thậm chí ngay lúc này đây bạn vẫn ngồi đó và nghĩ thật tuyệt vời vì mình là con lai. Tớ chỉ mong có thể đổi chỗ bạn cho Yuriko.”
Tôi giận dữ đứng bật dậy và đá mạnh chiếc ghế ra đằng sau.
Người phục vụ bàn quay ra nhìn chúng tôi. Mitsuru và tôi gườm gườm nhìn nhau cho tới khi cô ta lấy hai tay che mặt lại. Tôi đẩy tờ hóa đơn cà phê ra trước mặt cô ta và bảo, “Tớ đi đây. Cảm ơn bạn đã mời.”
Mitsuru đẩy tờ hóa đơn lại và bảo, “Chúng ta chia đôi.”
“Tớ phải ngồi đây nghe bạn trình bày, không có chuyện chia đôi. Bạn nói tớ tự ti vì Yuriko. Tớ phải nghe bạn nói điều đó vào đúng ngày hôm nay, ngày diễn ra phiên tòa? Tớ tới đây với tư cách là người thân của nạn nhân. Ai cho bạn cái quyền tới đây để sỉ vả tôi như vậy? Chỉ là tớ đòi bồi thường thiệt hại mà thôi.”
“Bạn nghĩ là tớ sẽ trả tiền bồi thường thiệt hại cho bạn sao?”
“Này, nhà bạn giàu thế. Mẹ bạn có bao nhiêu hộp đêm? Bạn thuê cái căn hộ sang trọng ở quận Minato chỉ để phô trương sự giàu có của mình, không phải vậy sao? Rồi mẹ bạn còn mua thêm một căn hộ chung cư có hệ thống an ninh hiện đại ở khu nhà giàu Riverside. Còn tất cả những gì tớ có chỉ là một công việc nghèo mạt.”
“Ôi trời, bạn thật chọn đúng lúc để than phiền về công việc nghèo mạt của bạn. Thật không thể tưởng tượng được. Thế mà tớ lại nhớ rằng bạn đã từng huênh hoang phét lác về việc bạn sẽ trở thành một phiên dịch tiếng Đức nổi tiếng. Nhưng điểm tiếng Anh của bạn thì thật tệ. Thật mang tiếng là con lai. Còn về nhà tớ thì cũng cho bạn biết luôn là gia đình tớ chả giàu thế đâu. Bọn tớ đã bán hết nhà cửa, công việc kinh doanh, xe hơi và cả nhà nghỉ ở Kiyosato để hiến tiền vào quỹ của giáo phái rồi.”
Tôi đành thảy mấy đồng xu lẻ lên bàn. Mitsuru đếm chúng và bảo, “Tớ sẽ tới dự phiên xử tiếp theo. Tớ nghĩ nó rất có ích cho sự hòa nhập cộng đồng của tớ.”
Bạn muốn làm gì thì làm, tôi định bảo cô ta thế nhưng lại thôi. Tôi quay người và nhanh chóng rời khỏi quán cả phê. Nhưng tôi nghe thấy tiếng đôi giày vải của Mitsuru lệt sệt đằng sau.
“Đợi tí! Tớ quên béng phần quan trọng nhất. Tớ nhận được thư của giáo sư Kijima.”
Mitsuru thò tay vào túi lấy ra một chiếc phong bì rồi huơ huơ trước mặt tôi.
“Bạn nhận được thư của giáo sư Kijima khi nào?”
“Ở trong tù. Tớ nhận được rất ít thư. Thầy thật sự lo lắng cho tớ nên hai thầy trò có trao đổi thư từ qua lại.”
Trông Mitsuru rất là hãnh diện khi nói ra điều này. Từ lâu tôi chẳng có tin tức gì của giáo sư Kijima. Tôi cứ tưởng ông ta chết rồi. Hóa ra là suốt thời gian đó ông ta đang bận gửi thư cho Mitsuru.
“Mới tử tế làm sao!”
“Thầy nói rằng thầy vô cùng khổ tâm khi một học sinh của thầy dính dáng tới một vụ tai tiếng như vậy, giống y như tớ khi lo lắng cho bệnh nhân của mình.”
“Nhưng bệnh nhân của cậu không có đi ra ngoài và giết hại người khác đúng không?”
“Tớ vẫn đang trong thời gian hồi phục bạn biết đấy. Tớ mới chỉ đi được nửa đường trong nỗ lực tái hòa nhập xã hội, nên sự cay nghiệt của bạn thật không phải lối.” Mitsuru thở dài. Nhưng tôi đã ngán tới tận cổ và chỉ muốn đi chỗ khác. Nếu vẫn muốn nói về sự cay nghiệt, cô ta nên xem xét cái cách cô ta lợi dụng phiên tòa của Yuriko và Kazue để làm lý do họp lớp của mình.
“Thầy cũng viết cả về bạn nên tớ nghĩ chắc bạn cũng muốn đọc. Tớ cho bạn mượn, nhưng nhớ phải trả lại cho tớ vào phiên xử tới đây nhé!”
Mitsuru giúi chiếc phong bì dày cộp vào tay tôi. Tôi chẳng thiết gì đám thư từ mà tôi không có hứng đọc. Nhưng Mitsuru đã bỏ đi mất trước khi tôi kịp trả chúng lại cho cô ta, dáng lóng ngóng. Tôi nhìn theo cô ta, cố tìm ra những điểm của Mitsuru ngày xưa. Một Mitsuru chơi tennis giỏi, duyên dáng trong những bài tập thể dục nhịp điệu. Một Mitsuru mà tôi có phần nào đó nể sợ vì ngoại hình nhanh nhẹn và đầu óc tinh khôn. Cứ như yêu quái đội lốt người.
Nhưng Mitsuru bây giờ trông đờ đẫn, vụng về ngay cả trong những cử động nhỏ nhất. Cho là bị cảnh sát theo dõi nên cô ta cứ ngoái đầu lại nhìn và đâm sầm vào một người đi đằng trước. Ai từng biết cô ta trước đây hẳn sẽ khó mà nhận ra Mitsuru ngớ ngẩn hiện giờ. Mitsuru rỗng tuếch của ngày hôm nay đã được hóa kiếp thành một quái vật khác.
Tôi còn nhớ hồi trung học, tôi thường nghĩ Mitsuru và tôi như những hồ nước trên núi được hình thành bởi những mạch nước ngầm. Nếu những mạch nước của Mitsuru nằm sâu dưới lòng đất thì của tôi cũng vậy. Chúng tôi cùng có ưu điểm chung là rất nhạy cảm và có suy nghĩ giống hệt nhau. Nhưng giờ các mạch nước ngầm đó đã biến mất. Hai chúng tôi giờ chỉ còn là hai hồ nước trơ trụi, cô độc và xa cách. Hơn thế nữa, hồ nước của Mitsuru đã trở nên khô cạn, phơi cả đáy nứt nẻ. Tôi chỉ mong không bao giờ phải gặp lại cô ta nữa.
Tôi chợt nghe ai đó gọi tên mình. “Có phải cô là chị của cô Hirata không ạ?”
Tôi vội vàng nhét tập thư của thầy Kijima vào túi và nhìn lên. Một người đàn ông trông quen quen xuất hiện trước mặt tôi. Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, vận một bộ vest màu nâu khá đắt tiền. Râu ria ông ta lốm đốm sợi bạc, người thì tròn trĩnh phốp pháp như ca sĩ opera, lại “một kiểu người trần tục” chỉ thích ăn ngon.
“Xin lỗi đã làm phiền cô,” ông ta nói, “nhưng tôi xin phép có vài lời được không ạ?”
Tôi cố đoán ra mình gặp ông ta ở đâu nhưng không thể nào nhớ ra nổi. Thấy tôi đứng đó mặt nghệt ra, ông ta liền tự giới thiệu.
“Có vẻ cô không nhớ ra. Tôi là luật sư của Zhang, Tamura. Tôi không nghĩ là sẽ được gặp cô nên đã định gọi điện cho cô tối nay.” Tamura dẫn tôi vào một góc hành lang vẻ lúng túng. Chúng tôi đứng ngay cạnh quán cà phê. Đã hết giờ ăn trưa, quán cà phê đã đóng cửa, các nhân viên đang kê lại bàn ghế ở bên trong, bày lên những chai bia mới như chuẩn bị cho một bữa tiệc đặt trước. Bên trên, trong các phòng xử án, người ta đang quyết định số phận của một người nào đó trong khi dưới tầng trệt, người ta chuẩn bị tiệc tùng. Như chả có chuyện gì xảy ra. Tôi thấy mừng vì mình không phải là bị cáo.
“Luật sư, tôi không biết ông nghĩ sao nhưng tôi dám chắc là Zhang đã giết hại cả Kazue.”
Tamura siết lại nút cà vạt màu vàng mù tạt trong khi tìm câu đối đáp. “Tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác của cô với tư cách là gia đình của người bị hại nhưng tôi phải nói là tôi nghĩ cậu ta vô tội.”
“Chắc chắn là không. Dựa vào nhân tướng học cũng có thể thấy hắn ta có tướng sát nhân. Không còn nghi ngờ gì nữa.”
Tamura trông có vẻ bối rối. Ông ta không dám cãi lại tôi. Ông ta hẳn nhận ra rằng phải để gia đình nạn nhân nói ra những gì họ muốn. Nhưng tôi không phải là một kẻ ngu xuẩn đầy cảm tính, đứng về phía nạn nhân một cách mù quáng. Tôi chỉ muốn giải thích sự việc trên khía cạnh khoa học tướng số.
Tôi định nói rõ cho ông ta biết thế nhưng Tamura lại thì thào. “Thật ra tôi muốn hỏi xem gần đây cô có liên lạc với Yuriko hay Kazue không. Tôi không tìm thấy bằng chứng nào trong hồ sơ cho thấy điều đó nhưng một sự trùng hợp như vậy thật hiếm, cô có nghĩ thế không? Ý tôi là việc em gái cô và bạn học cùng lớp với cô bị giết hại theo cách giống nhau trong vòng chưa đầy một năm. Nếu nói là trùng hợp ngẫu nhiên thì cũng hơi lạ. Thế nên tôi tự hỏi không biết cô có nghe được thông tin gì từ phía hai người họ hay không?”
Tôi nghĩ ngay tới quyển nhật ký của Yuriko nhưng tôi không muốn nói cho ông ta biết. Hãy để ông ta tự điều tra ra. “Tôi không biết. Lâu rồi tôi cũng không gặp Yuriko hay Kazue. Sao ông không nghĩ đơn giản là chẳng may hai người bọn họ cùng gặp một vận xấu? Dựa theo tướng số, Zhang là một kẻ hay tính toán và ham nhục dục, là loại người thích tìm đến gái mại dâm. Hắn ta đã giết cả hai người họ. Cả Kazue. Chả còn nghi ngờ gì nữa…”
Mặt đỏ rần, Tamura cắt ngang. “Được rồi, được rồi, tôi hiểu rồi. Cô có lý. Vụ án này đang được xét xử, đáng lẽ tôi không nên thảo luận với cô.”
“Sao lại không? Tôi là gia đình của nạn nhân cơ mà. Tôi là người có đứa em gái duy nhất bị giết chết! Đứa em gái quý báu!”
“Tôi hiểu. Tôi rất hiểu.”
“Ông hiểu gì, nói cho tôi nghe xem.”
Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Tamura khiến ông phải lần tay vào túi áo để tìm khăn mùi xoa và cố đổi hướng câu chuyện.
“Tôi nghĩ là tôi vừa nhìn thấy một thành viên tà phái bị xét xử cách đây không lâu. Cô ta cũng là bạn học cũ với cô à? Cô đúng là, nói thế nào nhỉ, có một lớp học có một không hai.”
“Đúng vậy. Hôm nay đúng là một buổi họp lớp thực thụ.”
“Cũng phải, cô nói thế cũng phải. Xin lỗi đã làm phiền cô,” Tamura nói. Rồi ông ta quay người hấp tấp đi vào quán cà phê. Trong khi tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói, tôi nghĩ và nhìn theo tấm lưng to bè của ông ta. Nhất là những nhận xét của ông ta về lớp học có một không hai của tôi. Càng nghĩ về điều đó, tôi càng thấy bực mình. Và rồi những gì Mitsuru nói với tôi trước đó, chúng bắt đầu quay cuồng trong óc tôi.
Cuối cùng tôi cũng lê về được căn hộ của mình trong tòa nhà do chính phủ trợ cấp. Căn hộ lạnh ngắt. Tấm thảm tatami trải sàn cũ kỹ với những vết ố do súp miso đổ ra. Và bốc mùi. Tôi bật lò sưởi chạy bằng dầu và nhìn xung quanh căn phòng. Nhỏ bé và tồi tàn. Nhớ lại thời kỳ đám chậu bonsai của ông ngoại nằm chen chúc ngoài ban công, chúng tôi tuy nghèo nhưng hạnh phúc. Yuriko lúc đó vẫn đang ở Bern còn tôi mới vào được trường trung học nữ sinh Q và nuôi tâm nguyện hết lòng chăm sóc ông ngoại, người ông ruột rà máu mủ của tôi. Tôi rất quý ông ngoại vì ông chính là một nghệ sĩ kiêm chuyên gia lừa đảo đích thực. Nhưng thật ra ông rất hay bẽn lẽn, còn bẽn lẽn hơn cả tôi. Thế mới lạ chứ! Ông chẳng giống tôi chút nào. Cái từ “họp lớp” lại càng làm tôi thất vọng.
Còn những bức thư kia? Khi trời tối tôi bắt đầu lôi chúng ra và nhìn chúng một cách khinh bỉ. Chúng ở đó, sờ sờ trước mặt tôi. Những chữ viết run rẩy của một ông già lẩy bẩy nên rất khó đọc. Và đúng như tôi dự đoán, toàn vẻ dạy đời. Nhưng nếu bạn muốn đọc thì cứ việc, tôi chả ngại.
Gửi tới em lời chào và sự thân ái.
Mitsuru thân mến của thầy:
Em có khỏe không? Mùa đông ở Shinano Oiwake thật là khắc nghiệt. Trong vườn nhà thầy, đất đã co cụm lại thành những cột băng nhỏ. Và chẳng bao lâu nữa, vạn vật sẽ đóng băng hết và mùa đông sẽ dọn vào. Thầy giờ đã sáu mươi bảy tuổi và đang bước vào mùa đông của đời mình.
Thầy vẫn phụ trách khu ký túc xá của Công ty Bảo Hiểm hỏa hoạn N. Không có thay đổi gì nhiều. Giờ thầy đã quá tuổi về hưu, cứ sợ rằng sẽ chả còn hữu dụng nữa nhưng giám đốc công ty đã rất tử tế mời thầy ở lại. Ông ấy cũng là học sinh cũ của trường Q.
Giờ thì hãy để thầy bắt đầu bằng việc chúc mừng em đã được ra tù. Cuối cùng thì thầy cũng đã có thể gửi thư cho em và hy vọng sẽ nhận được hồi âm mà không cần phải lo lắng vì sự soi mói của những người kiểm duyệt. Em hẳn đã phải chịu đựng và đối mặt với điều đó một cách kiên cường. Thầy vô cùng cảm thông với em và có thể hiểu được nỗi lo lắng của em đối với chồng và những đứa con mà em phải nhờ những người khác nuôi dậy.
Nhưng Mitsuru thân mến của thầy, em mới chưa đầy bốn mươi tuổi. Em phải thức tỉnh, thoát khỏi cơn ác mộng nội tâm và sống một cuộc đời ngay thẳng, không quên cầu nguyện cho những linh hồn mà em đã làm hại, xin họ tha thứ, làm được như thế thì thầy tin rằng em sẽ ổn thôi. Nếu thầy có thể giúp gì được cho em thì cứ nói, xin đừng ngại.
Mitsuru thân mến,
Em là học sinh xuất sắc nhất mà thầy từng dạy và thầy chưa một lần hoài nghi về tương lai tốt đẹp của em.
Thế nên khi thấy em vấp ngã thầy không khỏi suy nghĩ về quá khứ. Thầy cảm thấy mình có trách nhiệm trong việc em sảy chân vào con đường phạm tội: thầy có lỗi vì đã không dạy dỗ em chu đáo. Vì vậy thầy xác định sẽ cùng chuộc lỗi với em.
Thầy phải nói thật với em rằng kể từ khi tổ chức tôn giáo mà em là thành viên gây ra những tội ác đó, thầy không có ngày nào được yên. Và rồi với những tấm thảm kịch xảy ra năm ngoái và năm kia khiến thầy vô cùng ân hận và day dứt. Thầy chắc là em cũng biết việc cả Yuriko Hirata và Kazue Sato bị giết hại. Người ta nói là do cùng một kẻ sát nhân. Nghĩ tới việc hai trò bị giết hại một cách dã man, thi thể bị bỏ mặc như thế khiến thầy vô cùng chua xót. Thầy vẫn nhớ rất rõ hai trò đó.
Trường hợp của Kazue đặc biệt thu hút sự chú ý của dư luận với những tít báo chói tai như Nhân viên công sở ban ngày, bán dâm buổi tối! Con bé là một học sinh vô cùng nghiêm túc lúc mới vào lớp của thầy để rồi bây giờ trở thành một thứ thức ăn gia súc cho đám báo chí tham lam. Nghĩ tới sự nhục nhã mà gia đình trò ấy phải chịu đựng khiến thầy chỉ muốn chạy tới nhà họ, quỳ xuống chân mẹ trò ấy và xin lỗi. Mitsuru thân mến, thầy có thể hình dung ra em sẽ ngạc nhiên không hiểu vì sao thầy lại xử sự như thế. Nhưng đúng là thầy không thể vượt qua cảm giác rằng thầy là một kẻ thất bại đứng trên tư cách làm cha với trường hợp con trai cả của thầy và với tư cách một người làm thầy.
Ở trường trung học nữ sinh Q chúng ta có phương châm ủng hộ khả năng tự lập và tự giác ngộ của sinh viên. Thế nhưng số liệu thống kê cho thấy tỷ lệ ly dị, không kết hôn hay tự sát của sinh viên tốt nghiệp trường Q cao hơn rất nhiều so với các trường khác.
Tại sao những cô gái có nền tảng vượt trội, có thành tích học tập đáng tự hào và là những học sinh xuất sắc như vậy lại thường trở nên bất hạnh hơn các học sinh khác? Thay vì nói rằng thế giới bên ngoài tàn nhẫn hơn đối với họ thì thầy cho là vì chúng ta đã tạo ra một môi trường quá không tưởng. Hay nói cách khác, chúng ta đã thất bại trong việc dạy học sinh của mình cách đối mặt với những khó khăn trong thực tế. Chính sự giác ngộ này đã không ngừng ám ảnh thầy và các giáo viên khác. Bây giờ chúng ta mới nhận ra rằng chính sự kiêu ngạo đã ngăn chúng ta tiếp cận và hiểu được thế giới bên ngoài.
Giờ thầy cũng đã hết bon chen kể từ khi sống ở đây, giữa môi trường thiên nhiên khắc nghiệt, làm một cái công việc tầm thường là trông nom ký túc xá này. Con người trần trụi thật bất lực trước thiên nhiên. Là một nhà khoa học, thầy đã ngụy trang mình với kiến thức và tin rằng không ai có thể sống mà không nghiên cứu khoa học. Nhưng giờ đây thầy đã nhận ra rằng chỉ có khoa học thôi thì chưa đủ. Có lẽ từ trước đến nay những gì thầy giảng dạy vốn chỉ là cái nhân của khoa học. Nghĩ vậy khiến thầy không khỏi hổ thẹn. Không biết trong tôn giáo của em có giảng dạy những thứ tương tự?
Mitsuru thân mến,
Thầy tin là thầy phải xem xét lại phương pháp giáo dục của mình. Nhưng khi đi tới kết luận này thì thầy đã luống tuổi và không còn thực sự đứng lớp nữa. Thầy đã phải về hưu - nói đúng hơn là bị buộc từ chức vì hành vi phạm pháp của con trai mình. Sự ân hận vì đã không nhận thức được chuyện này sớm hơn ngày càng giày vò thầy, nhất là sau những gì đã xảy ra với em và kết cục khủng khiếp của Hirata và Sato.
Cùng với việc chăm nom khu ký túc xá, thầy cũng bận rộn với công trình của đời mình là nghiên cứu hành vi của côn trùng Kijima Tribolium castaneum. Tribolium castaneum là một loại mọt, còn được gọi là mọt bột đỏ. Thầy vô tình phát hiện ra một chủng mới trong khu rừng phía sau nhà nên đã lấy tên mình đặt cho nó. Là người phát hiện ra giống mọt mới mang tên mình nên thầy thấy cần phải tiếp tục nghiên cứu chúng một cách đầy đủ.
Hành vi của một sinh vật sống thật là một chủ đề lý thú. Nếu được cung cấp đủ thức ăn và điều kiện sống thích hợp, tỷ lệ tái sản xuất của một sinh vật sống sẽ tăng theo cấp n. Khi tỷ lệ tái sản xuất của một sinh vật tăng, dân số của nhóm sẽ phình như em cũng biết. Nhưng nếu nguồn thức ăn không đáp ứng được sự tăng trưởng dân số thì cạnh tranh khốc liệt sẽ xảy ra và ở một mức độ nào đó sẽ khiến cho tỷ lệ sinh giảm trong khi tỷ lệ tử vong tăng lên. Và sớm hay muộn điều đó sẽ ảnh hưởng tới quá trình phát triển, hình thái học và sinh lý học của sinh vật sống và cũng chính là nền tảng của nghiên cứu sinh lý học nói chung.
Trong nghiên cứu của thầy về Kijima Tribolium castaneum, thầy phát hiện ra một sự đột biến gen: một con mọt có cánh dài hơn và chân ngắn hơn các con khác. Sự đột quá gen này hẳn là kết quả của sự tăng cường cá nhân hóa. Thầy cho rằng sự thay đổi về hình dạng và kết cấu côn trùng là để nhằm tăng cường tốc độ và chuyển động của nó. Thầy rất muốn nghiên cứu để tận mắt xác nhận sự đột phá gen này. Nhưng thầy e rằng sẽ chẳng sống được tới lúc nghiên cứu hoàn thành.
Mitsuru thân mến,
Thầy băn khoăn không biết có phải tôn giáo của em, công việc bán dâm của Hirata hay cuộc sống hai mặt của Sato, là một hệ quả của sự thay đổi kết cấu và hình thành dân số của chúng ta. Phải chăng sự tăng cường cá nhân hóa này, việc nâng cao ý thức tự nhận thức về bản thân này là hậu quả của việc bị kiềm tỏa trong cùng một cộng đồng xã hội? Có phải là từ chính nỗi đau này mà chúng ta sẽ tìm thấy những thay đổi trong cấu trúc và hình thái học của chúng ta. Đây hẳn là những kinh nghiệm đau đớn và chua xót. Những kinh nghiệm chua xót mà có lẽ chúng ta không mang ra rao giảng được. Hay nói đúng hơn là chúng ta không tài nào diễn tả được các kinh nghiệm đúc rút từ chính những thí nghiệm đau đớn của bản thân trong cuộc đời.
Thông minh như em hẳn cũng không hiểu thầy đang muốn nói gì. Hãy để thầy giải thích cặn kẽ hơn nhé.
Lần đầu tiên đọc tin về cái chết của Yuriko Hirata trên báo, thầy thấy choáng váng y như khi biết về chuyện phạm tội của em. Mà không, phải nói là thậm chí thầy còn sốc hơn thế nữa. Hơn hai mươi năm đã trôi qua kể từ khi Yuriko và con trai thầy bị đuổi khỏi trường. Thầy nhớ rằng chị của Hirata (thầy quên mất tên nhưng hẳn em hẳn nhớ cô ta vì cô ta học cùng lớp với em, một người khá mờ nhạt) tới gặp thầy và hỏi cô ta nên làm gì với em gái mình, người có dính líu tới các hoạt động bán dâm với con trai thầy. Lúc đó thầy đã trả lời mà không hề suy nghĩ, “Thầy sẽ không nhân nhượng chuyện này. Chắc chắn sẽ phải đuổi học hai đứa.”
Nếu thành thật mà nói lúc đó thầy nghĩ gì thì người mà thầy không muốn tha thứ chính là Yuriko chứ không phải con trai mình. Thầy thấy mình thật ích kỷ và hành vi đó thật không xứng đáng với một người thầy giáo. Mặc dù rất hổ thẹn khi phải thú nhận điều này nhưng thầy cam tâm kể lại mọi chuyện đúng như nó đã diễn ra. Thầy không định viết một lời thú tội. Nhưng thầy nhận ra rằng quyết định đó thật là thiếu cân nhắc, thiếu sáng suốt và thiếu cơ sở về mặt sư phạm khiến thầy giờ đây vô cùng hối hận.
Trớ thêu thay, thầy chính là người sắp xếp để Yuriko Hirata được nhận vào trường. Hirata lúc đó vừa trở về từ Thụy Sĩ và điểm số của cô ấy trong kỳ thi đầu vào rất kém. Nhất là điểm Toán và văn học cổ điển Nhật Bản. Các thầy cô khác đều cảm thấy rằng cô ấy không đáp ứng được đòi hỏi tối thiểu của trường, nhưng thầy vẫn để cô ấy trúng tuyển bất chấp sự phản đối của họ. Thầy có rất nhiều lý do để làm vậy. Trước hết là Hirata quá đẹp khiến thầy rung động. Là một giáo viên trung học nhưng thầy vẫn không thể miễn nhiễm với việc thích thú một cô gái đẹp bên cạnh. Nhưng quan trọng hơn cả là vì thầy nghĩ tới khả năng tiến hành một nghiên cứu sinh học cho biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu đặt một thành viên có gen đột biến vào đám đông.
Thầy đã có động cơ đúp khi nhận cô ấy vào trường, nhưng kế hoạch đó đã phản pháo và khiến thầy mất đi việc làm của mình. Đáng ra thầy phải biết rằng không nên đặt sinh vật xinh đẹp bất thường ấy vào giữa một đám đông bình thường. Càng trớ trêu nữa khi con trai thầy, người bảo kê cho Hirata, cố tìm cách hạ nhục cha mình bằng những đồng tiền bẩn thỉu mà nó kiếm được từ việc làm đó. Giờ đây, hơn bao giờ hết thầy lại bị ám ảnh bởi một ý nghĩ day dứt là vì chính sự sơ suất của thầy trong việc nhận Hirata vào học rồi lại đuổi khỏi trường đã dẫn tới sự suy đồi và cuối cùng là cái chết của cô ấy.
Khi quyết định đuổi học Hirata, thầy đã gọi hai người bảo trợ của cô ấy là ông bà Johnson tới để thông báo cho họ về chuyện đó. Bà Johnson đã vô cùng giận dữ, hơn cả chồng mình. Thầy nhớ là bà ấy có bảo là sẽ đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ ngay lập tức. Thầy cũng khuyến khích bà ta làm vậy. Vì lúc đó thầy đang rất giận Hirata. Nhưng dù con bé có làm gì đi nữa thì lúc đó nó vẫn còn chưa tới tuổi vị thành niên và không phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình. Hơn nữa, lỗi là nằm ở môi trường nơi con bé được nuôi dạy. Mặc dù nhận ra điều đó, thầy vẫn không thể nào hết giận con bé.
Và cả chị gái con bé nữa. Sau khi Hirata bị đuổi học, cô ta không những không tỏ ra phấn khởi mà ngày càng trở nên rầu rĩ. Thầy nghĩ cũng không quá phóng đại khi nói rằng thầy chính là nguyên nhân gây ra sự bất hòa giữa hai người họ. Người chị gái đã vào được trường nhờ học hành chăm chỉ. Trong khi Yuriko được nhận vào chỉ là do sự hiếu kỳ của thầy. Con người thật không phải thứ để đem ra nghiên cứu sinh học.
Số phận của Kazue Sato cũng đè nặng lên lương tâm thầy. Đúng là Sato vốn là đối tượng bị bắt nạt ở trường nữ sinh Q. Và thầy không thể nào không thừa nhận rằng nguyên nhân của việc đó vì một lý do nào đấy có liên quan trực tiếp tới sự xuất hiện của Hirata Yuriko. Vì Sato rất ngưỡng mộ Hirata đồng thời phải lòng con trai thầy. Chị gái của Hirata đã đối xử với cô ấy rất tệ. Thầy có nghe nói về chuyện đó, hẳn thế, nhưng thầy đã không làm gì, cứ giả vờ như không hay biết. Đối với Sato, cuộc sống ở trường nữ sinh Q, một cuộc sống mà cô ấy phải vật lộn một cách lâu dài và gian khó để tồn tại, hẳn là một cơn ác mộng khủng khiếp. Cho rằng việc cạnh tranh là một mặt tất yếu của bất cứ loài sinh vật nào, thầy đã chỉ đứng bên ngoài mà quan sát.
Nỗ lực chả có ý nghĩa gì đối với những thay đổi về cấu trúc và sinh lý học phát triển dựa trên hệ quả của sự tăng cường cá nhân hóa. Ở đây nỗ lực chỉ là vô ích. Vì những sự thay đổi này được thực hiện bởi sự thất thường của tự nhiên. Tuy nhiên, với tư cách là một giáo viên, mà không, phải nói là đại diện cho hệ thống giáo dục nói chung, thầy đã đẩy Sato tới những hành động vô ích đó. Cô ấy đã ép mình cật lực ở trường đại học và sau này ở chỗ làm, cho tới khi kiệt sức. Bi kịch thay khi ở cô ấy diễn ra một sự thay đổi về kết cấu thì lại là một sự thay đổi hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng thu hút ham muốn của giống đực. Sự thay đổi hoàn toàn đối nghịch với phương châm tự lập và tự tin của trường chúng ta chính là hậu quả của thói bốc đồng đầy ích kỷ của thầy. Thầy cho là thế. Nếu thầy không nhận Hirata vào trường thì Sato hẳn sẽ kết thúc khóa học mà không mắc chứng biếng ăn.
Khi mất độ dân số thấp, những cá thể sống sẽ học cách để tồn tại một cách độc lập trong riêng biệt. Nhưng với sự tăng cường cá nhân hóa, các cá thể này sẽ hình thành những chiến lược để có thể tồn tại theo nhóm bằng cách thay đổi kết cấu và kích thước. Nhưng các nữ sinh thì chỉ cảm thấy rằng họ không thể sống tách biệt. Vì vậy sự cạnh tranh giữa họ trở nên vô cùng gay gắt. Sự cạnh tranh của họ cơ bản dựa trên thành tích học tập, tính cách, khả năng tài chính, nhưng quan trọng nhất chính là vẻ đẹp hình thể vốn hoàn toàn là do trời sinh. Và đây cũng là gốc rễ của mọi rắc rối. Một vài nữ sinh có thể xinh hơn các bạn học khác ở điểm này nhưng lại thua kém ở điểm khác. Tóm lại sự cạnh tranh giữa họ là vô cùng dữ dội. Thầy đã đặt Yuriko vào bối cảnh đó, đại diện cho một thứ gọi là siêu nhan sắc. Nghe nói sau khi Hirata và con trai thầy bị đuổi học, thậm chí trong khối nam sinh của trường sự cạnh tranh mà Hirata châm ngòi cũng không kém phần gay gắt. Nhưng thầy vẫn tiếp tục nhắm mắt, để kệ mọi chuyện tự hóa giải. Thầy là người đã châm ngòi cho những sự kiện đã xảy ra trong suốt hai mươi năm qua. Giờ thì em đã hiểu tại sao thầy nói rằng thầy cảm thấy có lỗi?
Mitsuru thân mến,
Thầy không nghĩ rằng ngay cả một học sinh sáng lán như em có thể thoát khỏi chiến trường đó. Có lẽ em đã xoay xở để trụ lại ở vị trí đầu bảng nhờ một nỗ lực khủng khiếp. Em là một cô bé rất xinh đẹp với bảng điểm vượt trội tất cả những người khác. Nhưng mặt trái của thành tích này là việc em đã phải học hành không ngừng nghỉ, có đúng không? Và cái sức mạnh thúc đẩy em dấn thân vào việc đó vốn xuất phát từ nỗi sợ hãi bị thua cuộc, đúng không? Nếu quên đi nỗi sợ hãi ấy thì em sẽ không đạt được mục tiêu của mình.
Thầy cũng đã phớt lờ chuyện đó. Vậy mà thầy vẫn tự gọi mình là một nhà giáo! Thầy ân hận xiết bao vì đã không dạy được bất cứ ai trong các em cách tránh khỏi thất bại. Nhưng tất cả những chuyện đó đều đã nằm trong quá khứ xa vời. Bao nhiêu người đã thiệt mạng. Và những năm tháng dùng để xây dựng nền tảng cho sự trưởng thành của em đã bị chôn vùi sau song sắt. Tất cả những điều đó khiến thầy rất buồn. Thầy những muốn có đôi lời chia sẻ với chị gái của Hirata nhưng tiếc là thầy không nhớ được tên của cô ấy. Vậy đấy! Thầy còn nhớ vào thời điểm ấy thầy mê mẳn sắc đẹp của Hirata tới mức đâm ra ghen tị với cả con trai của mình. Thật là hổ thẹn khi phải thừa nhận chuyện này!
Thầy đã cắt đứt quan hệ với Takashi con trai thầy. Thầy không biết giờ nó đang ở đâu và đang làm gì, thậm chí nó còn sống hay đã chết. Thầy nghe người ta đồn rằng sau khi bị đuổi khỏi trường, nó vẫn tiếp tục làm cái công việc đó. Nó sẽ chết đuối trong thứ thuốc độc ngọt ngào ấy (sống bằng việc bóc lột phụ nữ là thứ độc dược khủng khiếp nhất). Và thầy e rằng nó khó có thể thoát khỏi vũng lầy tăm tối đó. Thầy chỉ biết hình như vợ thầy có bí mật liên lạc với nó. Nhưng nó không bao giờ tìm cách liên lạc với thầy, dù chỉ một lần. Điều đó khiến thầy rất giận.
Vợ thầy mất cách đây ba năm vì bệnh ung thư. Gia đình con trai út của thầy đã đứng ra tổ chức tang lễ. Thầy không biết Takashi có hay tin về cái chết của mẹ nó hay không. Con trai út của thầy cũng cắt liên lạc với anh trai mình. Nhưng nó hoàn toàn không biết lý do tại sao nó phải đổi trường khi Takashi bị đuổi học và thầy phải nghỉ việc ở trường Q.
Vợ của thầy rất thương Takashi và luôn bị giày vò vì chuyện đó. Bà ấy không bao giờ có thể tha thứ cho thầy. Thế nhưng dù bà ấy có muốn hay không thì con trai của chúng tôi vẫn cứ đưa bạn học của mình đi khách để kiếm tiền đấy thôi? Những gì Takashi đã làm thật là đáng hổ thẹn và trái ngược với những giá trị đạo đức mà thầy tôn trọng. Thế nên không quá khi nói rằng những gì Takashi làm đã khiến thầy suy sụp.
Theo điều tra của nhà trường, Takashi đã kiếm được hàng trăm nghìn yen. Nó dùng tiền đó để thi lấy bằng lái và mua một chiếc ô tô ngoại nhập. Nó thậm thụt sau lưng thầy, sống một cách xa hoa phóng túng. Nó chỉ trả cho Hirata chưa tới một nửa số tiền nó thu được. Hành vi của nó thật là đê tiện, không khác gì loài cầm thú. Nó lấp đầy túi bằng cách làm tổn hại thân xác và linh hồn của con bé. Vợ thầy và thầy đã không mảy may nghi ngờ. Tất cả chúng tôi đều sống chung dưới một mái nhà, làm sao mà chúng tôi lại không phát hiện ra? Thầy chắc là em sẽ thấy chuyện này thật khó tin. Nhưng khi ở nhà, con trai thầy giữ kín mọi chuyện, vẫn xử sự bình thường như không có gì xảy ra. Nó đã sống một cuộc đời hai mặt.
Giờ thầy có thể khẳng định rằng Takashi hẳn có gì đó oán hận thầy và muốn trả thù thầy vì chuyện đó. Thầy là cha nó nhưng cũng là thầy giáo chủ nhiệm ở trường. Và tình cảm của thầy dành cho Hirata đã giải thích tất cả. Nếu Takashi thực sự chia sẻ tình cảm đó thì liệu nó có thể mang con bé đi bán thân như thế? Chỉ nghĩ tới việc nó có thể lạnh lùng coi đó là một công việc làm ăn bình thường cũng đủ khiến thầy rùng mình sợ hãi. Tước đoạt tình cảm của thầy dành cho một người và niềm vui sướng được sống trong tưởng tượng của thầy chính là một cách để nó hành hạ thầy. Dần dần, thầy bắt đầu nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình là đã để con trai vào học ở trường mình dạy. Mọi sự đều bắt đầu từ đó. Vì vậy thầy chính là người phải chịu trách nhiệm đối với mọi chuyện xảy ra sau đó.
Chắc em sẽ nói số phận của thầy thật là kỳ lạ. Vì thầy cũng biết rằng Sato đã gửi cho con trai thầy rất nhiều thư. Lúc đó thầy có bảo Takashi rằng hãy trả lời một cách chân thành. Thầy nói vậy vì biết nó không để ý gì tới cô ấy. Thầy không biết nó có làm theo lời khuyên của thầy hay không. Nhưng việc Sato mắc phải chứng rối loạn tiêu hóa khiến thầy không khỏi băn khoăn về việc Takashi có dự phần vào đó. Trong chuyện này, thầy chả giúp gì được nhưng thầy vẫn cảm thấy muôn phần hối tiếc vì đã để Takashi học trong trường.
Mitsuru thân mến,
Thầy giờ đã gần bảy mươi và đang hồi tưởng lại quá khứ, thầy mới thấy tuổi trẻ thật khắc nghiệt làm sao. Thật ra cũng không có gì là khác thường nếu những người trẻ tuổi có hơi quá chú trọng tới bản thân mình và không muốn chấp nhận những người khác. Nhưng các học sinh trong hệ thống trường Q thì đã đi quá xa. Nhưng cũng không thể đổ lỗi cho riêng trường Q mà cả hệ thống giáo dục Nhật Bản nói chung nên nhìn nhận lại vấn đề này. Trước đây thầy có viết rằng tất cả những gì thầy dạy học sinh là suy nghĩ và cảm nhận một cách khoa học. Nhưng giờ thầy phải thú nhận một số điều còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Ở trường, thầy không những đã không dạy học trò của mình sự thật mà còn gieo vào trong lòng họ mỗi người một gánh nặng vô hình, điều này khiến thầy vô cùng áy náy. Thầy đã dự phần vào việc khuyến khích học sinh tin tưởng ở một hệ thống giá trị tuyệt đối, một hệ thống giá trị mà theo đó ai cũng phải tìm cách để vượt trội người khác. Nói cách khác, thầy đã tiếp tay cho một dạng kiểm soát lý trí. Những học sinh ấy buộc phải sống một cuộc đời với cái gánh nặng đó, học hành và lao động cật lực mà không nhận được bất cứ phần thưởng nào cho những nỗ lực của mình. Đó không phải là trường hợp của Kazue Sato hay Hirata hay sao? Cả hai người bọn họ đều khác biệt những nữ sinh khác nhưng không phải là đối thủ của em khi nói về thành tích học tập.
Nhưng gánh nặng đó không giúp gì được hai người đó trước những kẻ muốn hủy hoại họ. Họ không có nhan sắc. Và dù họ có cố gắng tới đâu đi nữa, họ cũng không thể làm gì để thay đổi được điều đó.
Mitsuru thân mến,
Trong một bức thư mà em gửi cho thầy trước đây từ trong tù, em có thú nhận rằng em từng bị lôi cuốn bởi thầy. Điều đó khiến thầy rất ngạc nhiên và rất vui. Nhưng thành thật mà nói thời gian đó, tâm trí thầy hoàn toàn bị thu hút bởi Yuriko xinh đẹp. Con bé đẹp hơn bất cứ người phụ nữ nào mà thầy đã gặp và chỉ cần nhìn con bé thôi cũng đủ khiến thầy bất lực khi đối mặt với gánh nặng ngàn cân mà tất cả chúng ta đều mang trong lòng - rằng cần phải xuất sắc hơn những người khác. Hay nói đúng hơn là gánh nặng đó chợt trở nên vô nghĩa. Em thấy đấy, nhan sắc tự nhiên có thể tạo nên một sự phấn khích... Vì vậy sự tồn tại của Hirata cũng đủ khiến người ta căm ghét. Chúng ta không thể kiềm chế được việc muốn đẩy con bé ra khỏi trường.
Có lẽ những gì thầy viết có chút phóng đại. Nhưng có sai không thì thầy không biết. Trong những ngày yên tĩnh ở Oiwake này, thầy bắt đầu chắp vá lại từng mảnh nhỏ quá khứ. Nếu thầy hành động thế này thì có lẽ người kia đã không chết. Thầy tự nhủ. Hay nếu thầy có nói thế kia thì người này chắc sẽ không làm những việc đó. Thầy vô cùng hổ thẹn vì điều đó.
Mitsuru thân yêu,
Thầy có thể nhìn thấy mặt xấu và mặt tốt trong những hành động của em và chồng em. Những gì em đã làm là không thể tha thứ được. Thầy nói vậy vì thầy cho rằng đức tin tôn giáo là một vấn đề hoàn toàn khác. Đức tin tự nó không xấu cũng không tốt. Nhưng làm thế nào mà nó có thể khiến em tin rằng em có quyền giết hại người khác? Em từng là một sinh viên ưu tú, dễ dàng trở thành đối thủ lợi hại của Hirata nếu xét trên những thế mạnh của riêng em. Nhưng em đã mất hết lý trí. Còn Hirata thì sao? Cô ấy nghĩ rằng cô ấy không có cách nào khác để tồn tại trên thế giới này ngoài cách làm gái điếm, chấp nhận bất cứ người đàn ông nào tìm tới và bán mình cho anh ta? Sao những chuyện như thế lại có thể xảy ra được? Nền giáo dục mà cô ấy tiếp thu có thể dễ dàng phản tác dụng tới vậy sao?
Thầy có nói rằng thầy chỉ muốn quỳ xuống chân gia đình Kazue Sato để xin họ tha thứ. Thầy cũng muốn làm y như vậy đối với chị gái của Hirata và xin cô ấy tha lỗi cho những sai lầm khủng khiếp mà thầy đã gây ra chỉ vì thói đỏng đảnh, ích kỷ của mình. Một mạng người quý báu đã mất đi. Đó mới thực sự là thảm kịch.
Để tiếp tục công trình nghiên cứu về côn trùng học của mình, thầy sẽ ẩn mình ở chốn rừng núi băng giá xa xôi này. Thầy nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Nhưng thầy sẽ phải làm gì để vơi đi nỗi đau mà thầy muốn chia sẻ với em, với chị gái của Hirata và gia đình Sato? Ôi, có lẽ thầy sẽ không bao giờ thoát khỏi sự bất an này.
Đấy, thầy lại đi viết một bức thư dài và lẩn thẩn như thế cho em đúng lúc em vừa được ra tù. Hãy tha lỗi cho thầy nhé. Và khi nào em cảm thấy vững vàng hơn thì hãy tới thăm Oiwake một chuyến. Thầy rất muốn cho em xem công trình nghiên cứu thực địa của mình.
Gửi tới em lời chào chân thành nhất,
Takakuni Kijima
Bạn nghĩ sao? Những bức thư này của giáo sư Kijima không phải rất lố bịch sao? Hối hận bây giờ thì cũng đã muộn, vậy mà ông ấy cứ lải nhải mãi những lời tự buộc tội hết sức nhạt nhẽo. Tôi thực sự chả thấy chúng có ý nghĩa gì. Tôi hoàn toàn quên bẵng mất tên của con trai Kijima cũng là Takashi. Khi đọc tới cái tên này trong thư của ông ta, tôi lại lăn ra cười. Chồng của Mitsuru cũng tên là Takashi. Nhưng chả ai trong số họ có tí hấp dẫn nào về hình thức. Và giáo sư Kijima lại còn viết là ông ta hoàn toàn quên bẵng tôi! “Thầy quên mất tên nhưng em hẳn nhớ cô ta vì cô ta học cùng lớp với em, một người khá mờ nhạt.” Chuối thật! Thật chẳng tử tế gì khi nói vậy, bạn không nghĩ thế sao? Mà ông ta lại từng là giáo viên nữa chứ. Đúng là đồ bỏ đi. Lão già này chắc mất trí. Tôi hóa ra chẳng là cái thớ gì cả, chỉ được gọi là “chị gái Yuriko.”
Giáo sư Kijima cũng viết về nhận thức về cái tôi trong sự tăng cường cá nhân hóa, và sự thay đổi về hình dạng của cơ thể sống v.v... nhưng tôi không nghĩ vậy. Mitsuru, Yuriko và Kazue chẳng có đột biến gì sất, chỉ đơn giản là họ thối rữa đi mà thôi. Một giáo sư sinh học ắt phải nhận biết được dấu hiệu của sự lên men và thối rữa. Không phải ông ta là người đã dạy chúng tôi về tất cả những quá trình này trong một sinh vật sống hay sao? Để gây ra sự thối rữa, cần phải có chất xúc tác trong quá trình thối rữa của phụ nữ.