Phần 6. · 2
Ngày xử thứ hai diễn ra một tháng sau đó. Phiên tòa bắt đầu vào lúc hai giờ chiều nên tôi xin sếp được nghỉ sớm ngày hôm ấy. Tôi làm việc bán thời gian nên sếp có vẻ không hài lòng về việc đi sớm về muộn. Nhưng khi nghe nói là tôi nghỉ để tới dự phiên tòa thì ông ta thay đổi hẳn thái độ. “Được rồi. Được rồi. Vậy thì cứ đi đi,” ông ta nói và phẩy tay cho tôi đi khỏi. Phiên tòa của Zhang trở thành một cái cớ rất tốt để xin nghỉ việc. Nhưng tôi thực sự không muốn đi nghe xử. Thứ nhất là vì chẳng muốn nhìn thấy cái mặt u ám của tên Zhang, thứ hai là phải đối phó với đám báo chí thật mệt mỏi. Thế nhưng Mitsuru đã bắt tôi hứa đem trả lại cô ta đống thư từ của Kijima nên tôi không thể nào trốn được. Tôi là một người rất có trách nhiệm. Với lại tôi cũng nóng lòng muốn xem lần này Mitsuru sẽ xuất hiện với bộ dạng thế nào. Nói tóm lại cũng có một số thứ khiến tôi hiếu kỳ mà quyết định tới tòa án.
Khi tôi tới phòng xử án sớm vào chiều hôm đó, một phụ nữ tóc ngắn vẫy tôi lại gần. Cô ta mặc một chiếc áo len cổ lọ màu vàng, váy ngắn màu nâu, một chiếc khăn thời trang vắt vai trông rất thanh lịch. Tôi ngẩn người ra vì biết rằng mình chẳng quen ai ăn mặc đẹp như thế.
“Là tớ đây, Mitsuru.”
Lúc đó tôi mới nhận ra những chiếc răng cửa lớn và đôi mắt sáng của Mitsuru. Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ trung niên ăn vận lạ lùng lần trước?
“Bạn khác quá,” tôi nói.
Tôi quẳng đồ của mình xuống ghế sau, vô tình làm rơi chiếc túi của Mitsuru xuống đất. Cô ta lập tức cúi xuống nhặt nó lên, mặt nhăn lại. Chiếc túi vải nhếch nhác lần trước đã biến mất. Thay vào đó là một chiếc túi xách hiệu Gucci màu đen.
“Túi này là sao?”
“Tớ mới mua.”
Không phải lần trước gặp tôi cô ta bảo cô ta không có tiền hay sao? Khiến tôi phải ngu ngốc rút tiền ra trả hóa đơn với cô ta như phải làm từ thiện. Với số tiền mà cô ta bỏ ra mua chiếc túi Gucci này, tôi có thể mua ít nhất mười cái túi mà tôi đang đeo. Tôi những muốn mỉa mai cô ta một trận nhưng rồi tôi chỉ gật đầu.
“Đẹp lắm. Trông bạn rất ổn.”
“Cảm ơn. Tớ bắt đầu ổn định hơn một chút,” Mitsuru cười nhẹ. “Lần trước gặp bạn tớ đúng là một đứa hồ đồ chả ra gì. Tớ nghĩ là mình đã bắt đầu quen với việc hòa nhập trở lại với xã hội nhưng đôi khi tớ vẫn cảm thấy mình giống như nhân vật Rip Van Winkle trong tiểu thuyết của Washington Irving. Mọi thứ đều khác lạ. Khu vực nơi tớ ở đã đổi khác, giá cả thì tăng vọt. Mọi thứ đều đã thay đổi trong sáu năm vừa rồi. Tớ tới thăm giáo sư Kijima ở khu kí túc xá tuần trước. Hai thầy trò đã nói rất nhiều chuyện và tớ cảm thấy phấn chấn hơn hẳn. Tớ sẽ bắt đầu lại từ đầu.
“Bạn gặp giáo sư Kijima á?”
Để làm gì cơ chứ, tôi tự hỏi và thấy hình như má Mitsuru đột nhiên đỏ bừng lên.
“Đúng vậy. Tớ nghĩ tới những bức thư mà tớ cho bạn mượn và bắt đầu thấy luyến tiếc quá khứ nên quyết định đi tới gặp thầy. Thầy rất phấn khởi. Hai thầy trò đi dạo trong rừng Karuizawa. Trời lạnh cóng nhưng tớ chỉ cảm thấy ngây ngất vì nhận ra rằng trên đời này vẫn có những người có trái tim ấm áp như vậy.”
Tôi choáng váng nhìn Mitsuru ngồi đó, mặt đang đỏ rần lên và dũi vào tay cô ta đám thư từ của giáo sư Kijima.
“Những bức thư của thầy Kijima! Bạn có đọc chúng không?”
“Tớ có đọc. Nhưng tớ chẳng thấy chúng có ý nghĩa gì. Bạn chắc là ông ấy không lẩn thẩn đấy chứ?”
“Vì sao? Chỉ vì thầy không thể nhớ tên bạn đúng không?”
Cái vẻ nghiêm túc của Mitsuru khiến tôi thấy khó chịu.
“Tớ có nói với giáo sư là tớ đưa thư cho bạn đọc và thầy có vẻ rất lo lắng cho bạn. Thầy sợ rằng bạn sẽ nghĩ không tốt về thầy vì đã viết ra những điều đó. Thầy cứ lo là bạn sẽ trở nên trầm cảm sau chuyện của Yuriko.”
“Tớ chả làm sao cả. Ngay cả khi tớ chỉ là chị gái của Yuriko.”
Mitsuru bật ra một tiếng thở dài. “Có lẽ tớ không nên nói điều này nhưng bạn đã lầm lạc quá lâu rồi. Tớ cảm thấy rất tiếc cho bạn, tớ nói thật đấy. Tớ chỉ mong bạn có thể thoát ra khỏi sự phù phép gì đó của Yuriko. Giáo sư Kijima nói rằng những gì bạn đang phải chịu đựng chẳng qua là do thiếu lý trí mà thôi.”
“Giáo sư... giáo sư... bạn cứ nhay đi nhay lại như băng bị vấp ấy. Có chuyện gì đã xảy ra giữa hai người thế?”
“Chả có gì cả. Nhưng những gì thầy nói khiến tớ rung động tới tận tâm can.”
Nghe như Mitsuru lại phải lòng giáo sư Kijima y như hồi đi học. Có những người cứ phạm đi phạm lại một lỗi lầm mà không bao giờ rút ra bài học. Tôi không thể chịu đựng Mitsuru thêm được một giây nào nữa nên quay lên nhìn bục xử án. Zhang đang được dẫn vào, kẹp chặt giữa hai nhân viên canh gác, hai tay bị còng. Hắn ta nhìn về phía tôi dè dặt rồi nhanh chóng quay đi chỗ khác. Những người tới dự hẳn không muốn bỏ lỡ mất cơ hội chứng kiến màn đối mặt giữa gia đình nạn nhân và kẻ thủ ác, tôi cũng không muốn làm họ thất vọng nên ra sức lườm tên Zhang. Nhưng Mitsuru chợt túm lấy tay tôi và bảo, “Nhìn kìa. Nhìn người đàn ông kia mà xem.”
Khó chịu, tôi quay ra nhìn hướng cô ta chỉ. Hai người đàn ông vừa ngồi xuống hàng ghế trống ở chỗ dành cho người dự phiên tòa. Một người béo, người kia thì còn trẻ và rất đẹp trai.
“Tớ đang băn khoăn không biết đó có phải là Takashi Kijima không nữa.”
Takashi Kijima vẫn giữ cái vẻ tinh tướng hơn người mà tôi vốn rất ghét hồi đi học. Nhưng đáng sợ nhất là trông hắn vẫn trẻ trung và hấp dẫn. Hắn cao và mảnh mai, giống y như một con rắn. Đầu nhỏ, gọn, cân xứng. Khuôn mặt với những đường nét thanh tú, mũi cao, gọn khiến tôi nhớ tới hình ảnh một lưỡi dao sắc. Môi hắn đầy dặn theo kiểu gợi tình mà đám con gái vẫn thích. Những đứa con gái như Kazue. Nhưng mà hắn không thể nào trẻ như thế được. Với lại cũng không thể đẹp trai như cậu bé này. Tôi gần như không thể rời mắt khỏi cậu ta. Khi thẩm phán bước vào trong phòng xử, tôi lại quay sang nhìn họ chằm chằm.
Người đàn ông mà tôi tưởng là Kijima cầm một chiếc áo khoác bằng vải len thô đã được gấp lại gọn gàng. Khi chúng tôi đứng dậy chào thẩm phán, cậu ta có vẻ lóng ngóng. Khi mọi người ngồi xuống, cậu ta vẫn đứng đó mắt nhìn chăm chăm vào khoảng không. Người đàn ông béo ú phải túm lấy tay kéo cậu ta ngồi xuống. Những khớp xương trên bả vai và những cơ bắp trên ngực mà tôi có thể nhìn thấy sau lớp áo len mỏng đen của cậu ta cân đối tới mức hoàn hảo. Cậu ta đang ở tuổi vị thành niên và sẽ lớn nhanh như một cây non. Khuôn mặt của cậu ta rất đáng yêu, những đường nét có thể là của con gái cũng như con trai. Hàng lông mày đen của cậu ta cũng có hình dáng rất đẹp, một hình vòng cung hoàn hảo như vẽ bằng tay. Không, đó không phải là Kijima. Tôi hoàn toàn có thể chắc chắn.
“Không phải, giờ nhìn kỹ lại thì không phải là Kijima.”
“Đúng là cậu ta. Đúng là Kijima. Chắc chắn là thế,” Mitsuru thì thào vào tai tôi khi phòng xử án trở nên im phăng phắc.
“Kijima không thể nào mà trông trẻ thế được. Với lại hắn trông khó coi hơn nhiều.”
“Không, không phải cậu ta. Mà là cái người béo bên cạnh ấy.”
Tôi suýt ngã khỏi ghế vì sửng sốt. Người đàn ông đó dễ phải đến trăm cân. Nếu róc được ít mỡ ra khỏi mặt có lẽ tôi sẽ tìm thấy đường nét nào đó của Kijima. Phiên xử bắt đầu nhưng tôi quá bận rộn quan sát hai người đàn ông kia nên chẳng để ý. Với lại phiên tòa ngày hôm nay chỉ tập trung nói về thời thơ ấu và quá khứ của Zhang nên vô cùng tẻ nhạt, khiến tôi ngồi nghe mà như bị tra tấn.
“Tôi từng là một học sinh xuất sắc ở trường tiểu học. Tôi sinh ra vốn đã thông minh.”
Làm sao mà hắn ta có thể ngồi đó trước mặt mọi người ba hoa phét lác về bản thân mà không hề lấy làm xấu hổ? Thật không thể tiêu hóa nổi. Trong khi cố chặn lại một cái ngáp dài tôi nghĩ về Takashi Kijima đang ngồi ở phía sau. Làm sao mà hắn lại có thể trở nên xấu xí tới vậy? Trông như một người hoàn toàn khác. Hắn thay đổi quá nhiều tới mức tôi những muốn gọi cho giáo sư Kijima và kể cho ông ta biết con trai ông ta đã thành ra thế nào kể từ lần cuối hai người gặp nhau. Đúng là tôi nên làm thế. Chụp một bức ảnh của hắn rồi gừi cho ông bố kèm với một bức thư.
Khi phiên xử kết thúc và Zhang bị dẫn ra khỏi phòng, Mitsuru thở hắt ra, hai vai khẽ chùng xuống.
“Ngồi dự những phiên tòa như thế này khó khăn hơn tớ tưởng. Nó khiến tớ nhớ tới phiên tòa của chính mình. Trong đời, tớ chưa bao giờ cảm thấy trần trụi, cảm thấy bị phơi bày ra như thế bao giờ. Nghe những câu hỏi đối với bị cáo ngày hôm nay khiến mọi chuyện quay trở lại trong đầu tớ. Cả cuộc đời tớ bị phơi ra cho người khác xem. Tớ có cảm giác như đang nghe kể về cuộc đời của ai đó, hoàn toàn khác biệt với tớ. Thật là kỳ lạ. Hễ nhận ra có người sắp chết trong quá trình làm lễ kết nạp vào giáo phái tớ là tớ lại sợ tới mức không biết phải làm gì để cứu họ nữa. Thôi thì cứ để nghiệp chướng định đoạt, tớ đã nghĩ vậy. Thế nhưng tới lượt mình thì tớ lại sợ hãi và run lẩy bẩy tới mức không đứng lên được. Tớ là một bác sĩ, được đào tạo để cứu người. Làm sao mà tớ có thể làm những chuyện ác độc như thế được? Phiên tòa của tớ tiếp tục trong khi tớ hoàn toàn hoảng loạn. Điều duy nhất khiến tớ vượt qua được chính là mẹ tớ, lúc đó xuất hiện với một nhóm những con chiên khác. Khi bà bước vào phòng xử án, hai mẹ con đã trao đổi một cái nhìn. Rất kín đáo. Nhưng qua ánh mắt của bà ấy tớ hiểu bà muốn nói rằng tớ phải vững vàng, rằng tớ đã không làm gì sai trái. Tớ bị đem ra xét xử ở đây trong một phòng xử án như thế này trước toàn thể bàn dân thiên hạ nhưng tớ gần như không nhìn thấy ai ngoài mẹ tớ.”
“Bạn đang định nói là bạn không hề hối hận?”
“Không phải thế. Ý tớ muốn nói là mọi thứ đều rối tinh cả lên. Cứ y như trong phim truyền hình nhiều tập.”
Tôi lập tức giơ một tay lên để chặn lại câu chuyện đầy cảm xúc rối rắm mà Mitsuru chuẩn bị tuôn ra. Không cẩn thận thì Kijima sẽ bỏ đi mất. Thật ra tôi quan tâm tới chàng trai trẻ đi cùng hắn thì đúng hơn. Tôi phải nói chuyện với cậu bé ấy. Tại sao cậu ấy lại đi cùng Takashi Kijima? Những cậu bé xinh trai như thế thật hiếm. Có phải cậu bé là con trai của Takashi Kijima? Nếu không thì là gì mới được chứ? Tôi trở nên hết sức tò mò. Nếu cậu bé đúng là con trai của Kijima, thì dù Kijima có đáng ghét tới đâu hay xấu xí tới đâu đi nữa thì trong mắt tôi giá trị của hắn cũng bắt đầu tăng vọt lên. Còn Mitsuru thì vẫn có vẻ như muốn nói thêm gì đó.
“Họp lớp tí đi,” tôi đề nghị.
“Bạn nói gì cơ?”
Phòng xử lúc này gần như chẳng còn ai, giọng của Mitsuru âm vang, dội lại từ bốn bức tường. Tôi gần như không tin nổi vào mắt mình khi thấy Kijima quay ra và đi về phía chúng tôi. Hắn mặc quần jean và một chiếc áo len hoa hòe hoa sói để cố làm ra vẻ trẻ trung. Chiếc túi hàng hiệu dành cho nam giới cặp dưới nách khiến hắn trông giống như một tay gangster hết thời. Tôi có thể hình dung ra trong chiếc túi đó có một cái ví căng phồng, điện thoại di động, một hộp danh thiếp và vài thứ vớ vẩn khác. Thật không may là người bạn trẻ tuổi của hắn không có vẻ muốn đi cùng. Cậu thanh niên đó vẫn ngồi im ở chỗ cũ, mắt nhìn ra phía trước như trong suốt phiên tòa.
“Chị là Mitsuru có phải không?”
Giọng hắn trầm đúng như khổ người hắn. Hắn nói bằng giọng mũi, hơi khó nghe. Bằng chứng của việc hút quá nhiều thuốc lá, uống quá nhiều rượu và nhiều đêm không ngủ. Da mặt hắn xám xịt, lỗ chân lông to một cách đáng ngờ. Tôi tưởng tượng chạm một ngón tay vào má hắn thì hẳn sẽ dính đầy mỡ.
“Còn cậu là Kijima con đúng không? Đã lâu quá rồi,” Mitsuru nói.
“Mitsuru, chị hẳn có một quãng thời gian khó khăn. Tôi đọc về chuyện đó trên báo và không thể nào tin được. Nhưng giờ trông chị rất khá. Chị đã vượt qua được chuyện đó phải không?”
Kijima nói và chỉ tay về ghế thẩm phán với một vẻ thành thạo. Không chỉ bề ngoài mà ngay cả cách nói chuyện của hắn cũng nhẹ nhàng, trôi chảy. Giống một phụ nữ. Mặt Mitsuru tối sầm lại.
“Cám ơn cậu đã quan tâm. Tôi rất tiếc đã gây ra tai tiếng như vậy cho các đồng môn ở trường Q nhưng tất cả chuyện đó tôi đã để lại phía sau.”
“Xin chúc mừng chị.”
Kijima nói và cúi thấp đầu xuống tỏ ý chúc mừng. Mitsuru thì đang cố nén những dòng nước mắt trực trào ra. Trông cứ như một cảnh trong phim xã hội đen. Tôi chẳng thèm quan tâm tới bọn họ nên quay ra nhìn cậu bé kia. Giọng nói đầy nước mắt của Mitsuru khiến cậu ta quay về phía chúng tôi. Gương mặt của cậu ta thật là hoàn mỹ và có gì đó rất quen thuộc.
“Chị nhận ra tôi ngay lập tức, đúng không, Mitsuru? Phần lớn mọi người chẳng biết tôi là ai, nhất là khi tôi tăng cân thế này. Hôm nọ ở Ginza, tôi nhìn thấy một bạn đồng niên ở trường Q nhưng cậu ấy đi ngang qua mặt tôi mà không nhận ra. Đó chính cái cậu chàng lúc trước chết mê chết mệt Yuriko và sẵn sàng quỳ xuống trước mặt tôi để nhờ tác hợp với cô ấy. Thế mà giờ đây Yuriko lại có kết cục bi thảm như vậy, bị sát hại bởi một kẻ lạ mặt. Nhưng xét cho cùng đó có lẽ chính là giấc mơ mà cô ấy ấp ủ từ bấy lâu nay.”
“Giấc mơ ấp ủ từ bấy lâu nay?” Mitsuru thốt lên.
“Yuriko vẫn luôn bảo với tôi rằng cô ấy biết một ngày nào đó cô ấy sẽ bị giết hại bởi một trong những khách hàng của mình. Điều đó khiến cô ấy sợ hãi nhưng dường như cô ấy cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện đó. Đúng là một người phụ nữ thông minh và thích rắc rối.”
Mitsuru lại bắt đầu gõ gõ lên chiếc răng cửa vẻ bối rối. Cô ta hẳn không hài lòng với những gì Kijima vừa nói. Nhờ bố của hắn mà Mitsuru cuối cùng cũng đã biết cách hòa nhập lại với xã hội. Tôi bĩu môi chen vào. “Tôi không thể nói là tôi không đồng ý với cái gọi là giấc mơ ấp ủ từ bấy lâu nhưng cậu chả có lý do gì để tới đây và nói về chuyện đó.”
Takashi Kijima mỉm cười, vẻ cay đắng. Tôi rất ghét những loại người mỉm cười khi có ý đồ xấu. Giống y ông sếp ở chỗ làm việc của tôi.
“Còn chị là chị gái của Yuriko, đúng không? Tôi xin gửi tới chị lời chia buồn sâu sắc nhất!” Kijima nói và cúi đầu chào tôi một cách lịch sự như vừa làm với Mitsuru. “Tôi biết chị đang phải trải qua một thời điểm khó khăn. Nhưng tôi đã không sai khi nói rằng chính chị cũng tin Yuriko sớm muộn cũng có kết cục này một khi đi theo cái nghề mà cô ấy đã chọn, đúng không? Tôi nghĩ, chỉ có chị và tôi là hai người hiểu cô ấy nhất mà thôi.”
Thật là xấc lược! Cứ như hắn hiểu rõ em gái tôi lắm.
“Đó là lỗi của cậu. Cậu chính là người đã dồn con bé vào con đường ấy. Cậu là người đã dạy Yuriko tất cả mánh khóe nghề nghiệp đó. Nếu không gặp cậu thì có lẽ nó vẫn còn sống. Mà không chỉ riêng nó đâu. Còn Kazue nữa. Cậu cũng đối xử tệ với cả Kazue.”
Tôi tấn công Kijima. Trong thâm tâm tôi chẳng nghĩ thế, tôi chỉ muốn hành hạ hắn một chút mà thôi.
Kijima nói vẻ do dự, “Tôi không hề bắt nạt Kazue hay làm điều gì sai trái với cô ấy. Tôi chỉ không biết phải làm gì với những bức thư mà cô ấy gửi cho tôi. Cô ấy thật đáng thương. Tôi không thích cô ấy nhưng tôi không muốn làm cô ấy tổn thương. Tôi cũng không đến mức vô cảm như vậy.”
Khi thấy Kijima bắt đầu lấy bàn tay múp míp của mình quệt những dòng mồ hôi túa ra trên trán, Mitsuru tìm cách thay đổi đề tài.
“Đừng để ý tới chuyện đó làm gì. Thế hiện giờ cậu đang làm gì? Bố cậu đã truất quyền thừa kế của cậu đúng không?”
“Thì như người ta nói trẻ sao già là vậy. Tôi vẫn làm nghề đó dù ngày nay người ta gọi đó là dịch vụ hộ tống hay dịch vụ cho thuê người yêu. Tôi giới thiệu phụ nữ cho đàn ông.”
Kijima lục túi và rút ra hai tờ danh thiếp đưa cho tôi và Mitsuru. Mitsuru đọc to, “Câu lạc bộ phụ nữ Mona Lisa. Các quý cô cao cấp đang chờ đón các vị. Nhưng này Kijima, từ cao cấp bị viết sai ký tự rồi. Và danh thiếp thiết kế kiểu này trông có vẻ hơi lạc hậu.”
“Khách hàng lại thích kiểu đó, tôi muốn nói là theo kiểu hồi xưa. Với lại không phải là viết sai đâu, là cố ý đấy. Tiện thể, Mitsuru, ông già dạo này thế nào?”
“Rất ổn. Thầy vẫn đang tiếp tục công trình nghiên cứu côn trùng học của mình và quản lý khu ký túc xá. Cậu có biết là mẹ cậu đã mất rồi không?”
Mitsuru cố gắng đề cập tới chuyện này một cách tế nhị.
“Khi nào vậy?”
“Cách đây khoảng ba năm. Cô bị ung thư.”
“Ung thư? Thật là kinh khủng.”
Vai Kijima thõng xuống, nhưng vì cổ hắn đầy những ngấn thịt nên khó có thể nhận ra.
“Tôi đã khiến mẹ mình vô cùng đau khổ. Sang năm tôi đã bốn mươi mà vẫn làm cái công việc mà không một người mẹ nào có thể lấy làm tự hào. Tôi chả có mặt mũi nào mà gặp bà.”
“Giáo sư Kijima rất lo lắng cho cậu đấy, cậu biết không?”
“Thế nhưng ông ấy không hề viết vậy trong thư đúng không?” tôi quặc lại. “Ông ấy nói là ông ấy cần thời gian để xem xét lại hành vi của con trai mình. Đúng là chả ra gì!”
Trông Mitsuru có vẻ lo lắng trước sự phẫn nộ của tôi.
“Có thư gì à?” Kijima hỏi. “Nếu ông ấy viết về tôi thì tôi cũng muốn được xem.”
Mitsuru định mở túi thì bị tôi ngăn lại.
“Hãy photo chúng ra. Đây là những bức thư rất quan trọng. Bạn không muốn mất chúng phải không? Và bạn cũng chả biết bao giờ hai người mới gặp lại nhau. Ở văn phòng tớ, ai làm gì cũng có các bản sao. Mitsuru, bạn vẫn tin người quá.”
“Tớ nghĩ là bạn nói đúng.”
Takashi Kijima chắp hai tay lại giả vờ như cầu nguyện. “Tôi chỉ muốn đọc qua thôi. Tôi sẽ trả lại ngay.”
Mitsuru đành phải miễn cưỡng đưa tập thư cho Kijima. Hắn ngồi xuống ghế và bắt đầu đọc. Tôi hỏi hắn về cậu thanh niên kia.
“Kijima, cậu bé kia là ai thế? Có phải con cậu không?”
Kijima ngước mắt lên nhìn tôi vẻ chế nhạo. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
“Chị định nói là chị không nhận ra nó sao?”
“Không. Ai vậy?”
“Đó là con trai của Yuriko.”
Bàng hoàng, tôi quay lại nhìn thằng bé. Yuriko có nhắc trong nhật ký rằng nó có một đứa con trai với Johnson. Vậy đây chính là đứa con của hai con người đẹp đẽ đó. Thằng bé giờ đang độ tuổi vào trung học.
Mitsuru cười khẽ. “Này, cháu trai bạn đấy!”
“Đúng vậy!”
Bối rối, tôi đưa tay lên vuốt tóc. Tôi muốn lôi kéo sự chú ý của thằng bé ra khỏi Kijima xấu xí. Nhưng thằng bé, trọng tâm trong cuộc chuyện trò của chúng tôi, không hề nhìn về phía tôi. Nó ngồi đó lặng lẽ chờ Kijima xong việc.
“Kijima, tên thằng bé là gì?”
“Yurio. Tôi nghĩ Johnson đã đặt tên cho nó như thế.”
“Thế Yurio tới đây làm gì?”
“Cái chết của Yuriko là một cú sốc lớn đối với Johnson khiến ông ấy quyết định bỏ về Mỹ. Ông ấy muốn mang Yurio đi cùng nhưng thằng bé đang đi học nên tôi đồng ý trông nó hộ.”
Tôi liền đi tới chỗ Yurio. Tôi như phát điên lên vì vui sướng, vui sướng vì lại được nhìn thấy một con người đẹp đẽ như vậy ngay trước mắt mình.
“Chào cháu, Yurio.”
Yurio ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Xin chào.”
Thằng bé đã vỡ giọng. Giọng nó trầm, khỏe khoắn và trẻ trung. Đôi mắt của thằng bé rất đẹp nhưng đang nhìn xuyên qua tôi. Tôi cảm thấy tim mình đập rộn rã. “Ta là chị gái của Yuriko. Tức là bác của cháu. Bác không biết gì về cháu nhưng chúng ta là người cùng một nhà. Chúng ta sẽ khép lại sự kiện khủng khiếp này và tiếp tục sống, đúng không?”
“Dạ, vâng ạ!”
Yurio nhìn quanh vẻ lo lắng. “Xin lỗi, nhưng chú Kijima đi đâu rồi ạ?”
“Cậu ta đang đứng kia đấy thôi?”
“Chú Kijima, chú ở đâu?”
Lúc này tôi mới để ý thấy có chuyện gì đó bất thường. Yuriko dường như không nhìn thấy Kijima dù hắn chỉ đứng cách đó vài bước chân. Kijima ngước mắt lên, mắt cậu ta ậng nước sau khi đọc những bức thư của cha mình.
“Chú ở đây Yurio, đừng lo.” Và rồi hắn quay sang nói với tôi, “Yurio bị mù từ lúc lọt lòng.”
Sao trên đời này lại có một người tuyệt mỹ như thế nhưng lại không thể chứng kiến và ý thức được nhan sắc của mình. Ngay cả nếu cậu bé nghe thấy mọi người xung quanh khen ngợi thì cậu ta cũng không có khái niệm như thế nào là đẹp, không phải vậy sao? Hoặc là cậu ta sẽ theo đuổi một cái đẹp hoàn toàn khác hẳn với cái đẹp mà chúng ta cảm nhận bằng mắt thường? Tôi nóng lòng muốn biết thế giới hiện ra như thế nào trong mắt Yurio.
Tôi muốn Yurio chuyển tới sống với tôi biết chừng nào. Nếu có Yurio ở bên cạnh, tôi hẳn sẽ sống một cách vui vẻ và vô tư lự. Bạn có thể nói rằng tôi thật ích kỷ. Tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi chỉ cảm thấy rằng tôi cần phải có được thằng bé. Thằng bé hoàn hảo không có những định kiến như những người trần mắt thịt khác. Đúng thế. Thậm chí nếu hình ảnh tôi có phản chiếu trong đôi mắt đẹp của thằng bé thì nó cũng không bao giờ được chuyển lên tới não. Bản thân định nghĩa tôi là người như thế nào cũng sẽ thay đổi. Vì đối với Yurio tôi chỉ tồn tại như một giọng nói hay một cơ thể sống. Nó sẽ không bao giờ nhìn thấy thân hình béo mập hay khuôn mặt xấu xí của tôi.
Tôi không chấp nhận chính bản thân mình? Bạn sẽ nghĩ vậy? Tôi nhận thấy tôi quá tầm thường để có thể cảm thấy tự ti với em gái tôi Yuriko. Còn giả thiết của tôi về việc bố con bé là một người khác? Bạn sẽ nói rằng đó chỉ là dối trá? Thế thì bạn đã lầm. Đó là một trò chơi lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi tự bảo mình rằng tôi muốn trở thành một người phụ nữ xinh đẹp từ lúc lọt lòng và ở trường thì là một học sinh xuất sắc hơn Yuriko, tuy nhiên tôi rất ghét đàn ông. Dần dần cái tôi tưởng tượng khép dần khoảng cách, dù không nhỏ, giữa thực tại và mơ mộng. Sự độc ác mà tôi tự vũ trang cho mình chỉ đơn giản là một thứ gia vị cho trò chơi. Tôi nói sai sao? Bạn muốn nói là cái con người sống bằng sự tưởng tượng như thế hẳn là đại ngốc? Trong trường hợp ấy, bạn nên thử sống với một người em gái có sắc đẹp mê hồn mà xem. Liệu bạn có thể hình dung ra cảm giác cái tôi tự nhiên của bạn bị chối bỏ ngay từ trước khi bạn ra đời? Ngay khi chào đời, mọi người đã phản ứng với bạn khác hẳn những người khác. Bạn sẽ cảm thấy thế nào khi phải trải qua tình cảnh đó mỗi ngày?
Chúng tôi đi xuống quán cà phê dưới tầng trệt và ngồi quanh một chiếc bàn. Nhưng tôi chỉ quan tâm tới Yurio. Cậu bé ngồi cách chúng tôi một quãng, dáng thẳng tưng. Đứa con trai xinh đẹp của Yuriko. Nhưng tôi có nhìn thằng bé với vẻ ngưỡng mộ thế nào đi nữa, nó cũng không hề hay biết. Tôi có thể ngắm nhìn thằng bé một cách thỏa thích. Các nhân viên phục vụ cả nam lẫn nữ, cho tới người đàn ông trung niên có vẻ là quản lý quán cũng thỉnh thoảng quay ra nhìn thằng bé. Phải chăng thằng bé cũng làm họ chộn rộn? Quán cà phê vốn nhỏ bé nhếch nhác bỗng dưng sáng hẳn lên. Nhìn tất cả những người đó ngưỡng mộ Yurio tôi cảm thấy vô cùng hài lòng. Như thể tôi có gì đó hơn hẳn họ.
Để Yurio ngồi cách chúng tôi một quãng là ý của Mitsuru. Cô ta muốn nói chuyện gì đó liên quan tới Takashi Kijima và Yuriko nên không muốn thằng bé nghe thấy.
“Thế cậu và Yuriko đã làm gì sau khi rời khỏi trường học?” cô ta hỏi Takashi.
Takashi Kijima nhìn tôi trong khi tôi vẫn đang mải ngắm Yurio.
“Bạn có biết không?” Mirsuru hỏi tôi.
“Không. Kể từ khi con bé rời khỏi nhà Johnson và bắt đầu sống tự lập thì bọn tớ không liên lạc với nhau nữa. Tớ chẳng biết phải làm gì. Bố tớ thì gọi điện liên tục từ Thụy Sĩ về vì lo lắng cho nó. Và rồi ông ngoại tớ bỗng dưng phát điên lên vì mẹ bạn nên tớ chả có thời gian đâu mà liên lạc với Yuriko.”
“Các học sinh có đồn rằng Yuriko trở thành người mẫu cho tạp chí an-an,” Mitsuru nói. “Tớ rất ngạc nhiên nên tới hiệu sách và giở một quyển tạp chí đang bày bán ở đó ra xem. Bây giờ tớ vẫn còn nhớ như in. Con bé làm người mẫu cho khuynh hướng thời trang lướt sóng mới nhất nên những đường cong cơ thể phô ra hết, nhưng phải nói là hoàn mỹ. Và rồi cái cách con bé hóa trang trông thật mê hồn khiến tớ cũng ngây ngất. Nhưng sau đó tớ chả thấy ảnh nào của nó nữa.”
Mitsuru cố lôi tôi vào cuộc nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất khỏi khuôn mặt cô ta. Đúng là có rất ít khả năng tôi lại bỏ thời gian theo dõi sự nghiệp của con bé.
“Yuriko xuất hiện trên tất cả các loại tạp chí,” cô ta tiếp tục. “Thế nên tớ không hiểu tại sao con bé lại biến mất một cách đột ngột như thế? Nó không đại diện cho một khuynh hướng thời trang nào và không bao giờ xuất hiện hai lần trên cùng một tạp chí.”
Con bé được biết đến như “người mẫu ma”. Tôi có thể hình dung chuyện gì đã xảy ra. Chắc chắn là Yuriko với sự ham muốn đàn ông của nó đã luôn có những phi vụ ái tình với hoặc là nhiếp ảnh gia, giám đốc nghệ thuật hay những người cùng làm việc. Nó bị mang tiếng là dễ dãi nên người ta mất đi sự tôn trọng và không giao việc cho nó nữa.
Một nụ cười nở ra trên khuôn mặt béo ị xấu xí của Kijima, hẳn hắn đang hồi tưởng về những ngày tháng tươi đẹp trong quá khứ. “Đúng vậy. Yuriko quá đẹp, khuôn mặt quá hoàn hảo cho những yêu cầu của các tạp chí thời trang. Với lại cô ấy quá gợi tình. Nếu cô ấy vẫn còn là học sinh trung học thì họ có thể sử dụng cô ấy làm người mẫu được. Nhưng khi cô ấy bước sang tuổi mười tám, cô ấy trở thành một đại mỹ nhân tuyệt sắc, thậm chí còn hơn cả Farrah Fawcett(1). Vào thời điểm đó người ta không biết làm gì với một phụ nữ như thế. Bây giờ thì khác, chúng ta có những người mẫu như Norika Fujiwara(2).”
1. Farrah Fawcett (1947-2009): nữ diễn viên nổi tiếng người Mỹ.
2. Diễn viên, người mẫu người Nhật, sinh năm 1971, nổi tiếng về vẻ đẹp đặc biệt quyến rũ.
Kijima nói như một tay chuyên nghiệp. Hắn rút trong ví ra một điếu thuốc và châm lửa.
“Cô ấy chỉ cao khoảng một mét sáu bảy nên không phù hợp lắm để làm người mẫu trên sàn diễn, lại có vẻ ngoài quá lai phương Tây nên không thành diễn viên được. Nói chung là chả có cơ hội nào khác ngoài việc chạy theo đám đàn ông lắm tiền. Đó đang là thời ký đỉnh điểm của nền kinh tế bong bóng. Những người kiếm bộn tiền từ đầu cơ địa ốc tới tìm tôi, trong tư cách là người quản lý của Yuriko, và xòe ra trước mặt tôi một tập tiền toàn tờ mười nghìn yen. Tất cả chỉ để đổi lại một tới hai giờ với Yuriko. Họ có thể trả tới ba trăm nghìn yen.”
Mitsuru liếc về phía tôi và bảo, “Kijima, cậu có cần phải nói ra như vậy không? Thật không được tế nhị cho lắm.”
“Ồ, xin thứ lỗi.” Kijima lên tiếng.
“Cậu cũng kiếm được bộn tiền đúng không?” tôi hỏi.
Kijima lúc này chìm đắm trong hồi tưởng về quá khứ vàng son của mình và không dám nhìn tôi. Hắn đưa một ngón tay múp míp lên gãi cái cằm nhão đã chảy xệ xuống của mình.
“Đúng vậy. Tôi có phạm một số sai lầm khi còn trẻ. Nhưng cũng vì bỗng dưng tôi bị người ta tống cổ ra khỏi trường - nhờ vào sự phản bội của chị.”
“Đó không phải là phản bội. Giáo sư Kijima chả viết trong thư là cô ấy tới xin lời khuyên đó sao,” Mitsuru nói.
Kijima nhún vai bảo, “Đó chính là sự phản bội. Người bạn này của chị từ lâu đã nuôi dưỡng một mối tị hiềm ghê gớm với Yuriko. Bản chất của chị ta là thế.”
“Cậu sai rồi. Cô ấy chỉ lo lắng cho Yuriko mà thôi,” Mitsuru lại bảo.
“Chị nghĩ vậy sao? Vậy thì thôi, chuyện gì qua rồi thì cứ để cho nó qua đi nhưng tôi có nhiều chuyện phải nói ra bằng được,” Kijima nói. “Lúc đó tôi sắp vào năm cuối cùng trung học, mọi người biết đấy. Mười tám tuổi. Khi tôi về tới nhà thì bà già đang khóc lóc còn thằng em thì giận dữ nhìn tôi nhất định không chịu nói gì. Ngay khi ông già về tới nhà, ông ấy dang tay tát luôn cho tôi một cái vào mặt. Từ đó tới giờ, bên tai phải của tôi không còn được như trước nữa. Ông già tôi là người thuận tay trái và khi ông ấy ra đòn thì vô cùng lợi hại. Tôi không khóc nhưng đau kinh khủng. Bố tôi hét lên, “Tao không muốn nhìn thấy mày nữa. Đừng có bao giờ chường mặt ra trước mặt tao nữa!” mẹ tôi tìm mọi cách làm dịu tình hình nhưng vô ích. Ông già vốn cứng đầu. Thế nên tôi bảo ông ấy, “Vì bố cũng muốn làm chuyện đó với cô ấy. Yuriko bảo con thế. Bố đuổi bọn con ra khỏi trường chỉ vì bố không thể có được cô ấy.” Nghe thế ông ấy lại vả cho tôi một phát nữa vào mặt, đúng chỗ lúc nãy nhưng còn mạnh hơn khiến tôi hét lên, “Ông đúng là thằng ngu. Tôi sẽ gặp ông trước tòa!” Ông ấy lại bảo, “Bố đã nhân nhượng quá lâu rồi. Thử đặt con vào vị trí của Yuriko mà xem.” Nhưng sự thật là Yuriko rất thích việc mà cô ấy đang làm. Giờ nghĩ lại tôi mới nhận thấy rằng tôi nên kệ, cứ đồng ý với những gì ông ấy nói. Đó là lý do tại sao tôi lại khóc khi đọc thư của ông già. Sau bằng ấy năm, ông ấy đã thay đổi. Còn tôi thì vẫn bị ám ảnh bởi quá khứ.”
“Thôi nào, đi vào trọng tâm của vấn đề đi,” tôi nói. “Sau đó, cậu và Yuriko đã làm gì?”
“Sau khi bị đuổi khỏi nhà, chúng tôi quyết định dọn tới ở chung nên đi tìm một căn hộ. Chúng tôi cần khoảng ba triệu yen nhưng cả hai đều có khá nhiều tiền để dành nên đã thuê được một căn hộ sang trọng ở Aoyama. Thật ra chúng tôi muốn thuê một chỗ ở Azabu nhưng nó hơi gần trường nên lại thôi. Căn hộ mới của chúng tôi có hai phòng ngủ, mỗi đứa một phòng. Ngày hôm sau tôi đưa Yuriko ra ngoài làm việc. Trước hết tôi đưa cô ấy tới các đại lý người mẫu và kiếm được một số việc ở đó. Nhưng công việc làm mẫu không trụ được lâu. Tôi đã nói với mọi người là tại sao rồi. Sớm muộn thì Yuriko cũng sẽ tự dẫn khách về nhà. Tôi không hề nói dối. Yuriko là gái điếm từ bản chất.”
Tôi gật gù vẻ phóng đại. Đúng thế. Yuriko là loại đàn bà không thể nào sống thiếu “nước”. Nó cần nước để thúc đẩy quá trình thối rữa của mình.
“Vào lúc đó thì có một người đàn ông xuất hiện và muốn trở thành ông chủ thuê bao của cô ấy. Ông ta kiếm được bộn tiền từ kinh doanh địa ốc. Tôi nghĩ chắc phải đi kiếm cho mình một căn hộ khác nhưng cuối cùng tôi không phải chuyển đi vì ông ta mang Yuriko tới chỗ của mình ở Daikanyama. Ông ta trả một khoản lớn rồi giữ Yuriko lại làm tình nhân. Thế là Yuriko không cẩn tới người quản lý nữa. Tôi ở lại căn hộ ở Aoyama một thời gian nhưng sau đó phải rời đi vì tiền thuê nhà tăng lên. Và tôi bắt đầu tụt dốc từ đó. Nghe cứ như tiểu thuyết đúng không?”
Mitsuru, người từ nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe, cắn môi và bảo, “Có một điều tôi không hiểu được là nếu cậu và Yuriko sống cùng nhau sao cậu lại có thể để cô ấy đi vào con đường bán dâm được chứ? Thế quan hệ giữa hai người là gì?”
“Là gì? Tôi cũng tự hỏi?” Kijima nhìn lên trần nhà. “Thẳng thắn mà nói, giữa hai chúng tôi chỉ là chuyện làm ăn, mối quan tâm chung của chúng tôi là kiếm ra tiền.”
“Hai người không có tình cảm lãng mạn gì à, khi mà Yuriko là một người đẹp như thế?”
“Không thể có chuyện đó. Vì tôi là người đồng tính.”
Tôi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Thật đáng trách! Sao lại có thể để Yurio trong tay một con quái vật như thế này? Tôi bất giác nhìn về phía thằng bé. Yurio lúc này đang đeo tai nghe và gật gù theo điệu nhạc, mắt nhắm lại. Mitsuru lại gõ gõ vào mấy chiếc răng cửa của mình: tap, tap, tap.
“Cậu đã như thế từ hồi đi học à?”
“Tôi cũng chẳng biết. Tôi cũng phải thừa nhận rằng hơi lạ khi một kẻ đồng tính như tôi lại suốt ngày bám theo Yuriko như cái đuôi. Tôi đoán là có cái gì đó ở cô ấy khiến đám đàn ông phát cuồng nhưng tôi thì chẳng cảm thấy gì. Sau khi chúng tôi dọn ra sống cùng nhau, tôi cảm thấy bị thu hút bởi một trong những người đàn ông thường tới thăm cô ấy. Đó là một tay yakuza trung niên. Tôi nhận thấy mình ghen tị với Yuriko. Lúc đó tôi mới hiểu ra.” Kijima lim dim, rõ ràng là đang khoái trá với những tiết lộ của mình. “Sau khi Yuriko và tôi chia tay, tôi bắt đầu quản lý những người khác, cả nam cả nữ. Tôi có kinh nghiệm nên công việc tiến triển thuận lợi. Thỉnh thoảng tôi và Yuriko cũng gặp nhau và tôi vẫn giới thiệu cho cô ấy vài mối. Nhưng sau đó nhiều năm chúng tôi cố tránh không chạm trán nhau.”
“Vì sao?” Mitsuru hỏi.
“Cả hai chúng tôi đều thay đổi. Tôi phát phì còn Yuriko thì già đi. Cả hai đều biết rõ thời hoàng kim trước kia của đối phương. Có thời gian Yuriko chỉ cần bước ra đường là đàn ông giẫm đạp lên nhau để có được cô ấy. Đàn ông giống như đất nặn trong tay cô ấy. Thế nhưng sau này dù cố gắng cô ấy cũng không thể kiếm nổi một khách hàng tử tế. Tôi biết là cô ấy đã mất đi quyền năng của mình. Chuyện này tôi cũng không thể nói dối được. Yuriko bắt đầu giữ khoảng cách. Tôi cũng thấy nhẹ lòng khi cô ấy không liên lạc nữa. Đó cũng là khi tai nạn xảy ra. Khi nghe tin cô ấy bị sát hại rồi tới Kazue thì tôi bắt đầu hiểu ra công việc của tôi có thể trở nên nguy hiểm như thế nào. Đó là lý do tại sao khi Johnson nhờ tôi trông Yurio một thời gian thì tôi đã vui vẻ nhận lời. Giống như một sự ăn năn hối lỗi.”
“Cậu không nên giữ Yurio ở chỗ cậu,” tôi nói.
“Sao lại không?”
Mitsuru nhìn tôi vẻ ngạc nhiên nên tôi trả lời rành rọt, “Vì tôi là người thân của thằng bé. Với lại bạn không thể đảm bảo rằng công việc của Kijima hay bản thân cậu ta có thể tạo ra một môi trường tốt cho thằng bé. Tôi sẽ chăm sóc Yurio. Thằng bé có thể đi học từ nhà tôi. Tôi sẽ liên lạc với ông ngoại nó ở Thụy Sĩ. Ông ấy hẳn sẽ gửi tiền cho Yurio.”
Thật ra kể từ khi Yuriko bị giết, tôi chưa hề liên lạc với cha tôi ở Thụy Sĩ. Đúng là một người cha lạnh lùng. Nhưng nếu ông ta biết về Yurio, thế nào ông ta cũng gửi tiền về cho thằng bé.
“Chị có quyền có ý kiến của riêng mình, nhưng...” Kijima nhìn tôi một lượt rồi nhếch mép cười. Hắn ta hẳn đang nghĩ một người phụ nữ xấu xí như tôi thì không hợp để trông nom một cậu bé xinh đẹp như thế. Tôi giận dữ đứng dậy.
“Thôi được. Hãy đi hỏi Yurio xem sao.”
Tôi tới chỗ Yurio đang ngồi. Hai mắt nó nhắm lại còn người thì đu đưa theo điệu nhạc. Tôi không biết nó có cảm nhận được sự hiện diện của tôi hay không. Nhưng nó chợt mở to đôi mắt mù lòa của mình ra. Lông mi thằng bé rất dài, đôi đồng tử màu nâu và lòng trắng của đôi mắt trong suốt. Thằng bé mới xinh đẹp làm sao. Đôi lông mày sẫm viền quanh mắt nó một cách hài hòa.
“Yurio này, sao cháu không tới ở với bác? Bác sẽ rất vui được trông nom cháu. Cháu đã ở với bố lâu quá rồi, bác nghĩ cháu nên ở với một người phụ nữ Nhật một thời gian. Cháu có thích không?”
Yurio mỉm cười, hàm răng trắng lấp lóa.
“Bác là người thân duy nhất còn lại trong gia đình có thể chăm sóc cho cháu. Hãy tới nhà bác. Chúng ta sẽ cùng sum họp, được không?”
Tôi thấy tim mình đập thình thịch trong khi cố thuyết phục Yurio. Đột nhiên yêu cầu thằng bé như vậy hẳn dễ làm nó sợ và từ chối, và thế là hết.
“Bác sẽ mua cho cháu một cái máy tính chứ?” Yurio hỏi, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
“Cháu biết sử dụng máy tính không?”
“Có ạ, cháu học ở trường mà. Cháu chỉ cần có một phần mềm thích hợp. Nếu có được một phần mềm xử lý âm thanh thì cháu có thể sử dụng được các tính năng của máy tính. Cháu muốn sáng tác nhạc trên nền máy tính nên cháu rất cần đến nó.”
“Được rồi. Bác sẽ mua cho cháu một cái.”
“Tuyệt quá! Vậy thì chắc là cháu sẽ đi với bác.”
Tôi sung sướng không nói nên lời, chỉ biết lẩm bẩm một mình, “ta sẽ mua máy tính cho cháu, ta sẽ mua máy tính cho cháu.”