Phần 6. · 3
Tôi mang Yurio về ở cùng trong căn hộ chính phủ trợ cấp cho ông ngoại ở quận P. Trước đây Johnson gửi Yurio vào một trung tâm khiếm thị ở Osaka. Thằng bé đã học ở đó từ năm đầu tiên tiểu học cho tới giờ nên thỉnh thoảng nó lại nói giọng địa phương ở Osaka khiến tôi phì cười. Thằng bé có một khuôn mặt xinh xắn tới mức cứ như thể nó từ một hành tinh khác đến, tính tình thì chân thật, ít nói. Nó chỉ quan tâm duy nhất tới một thứ, đó là âm nhạc. Yurio là một cậu trai trẻ thông minh gần như không cần tới sự chăm sóc đặc biệt của người khác. Một cậu bé quá đỗi xinh xắn như thế lại là máu mủ ruột thịt của tôi. Tôi gần như không tin đó là sự thật.
Số phận của con người thật là kỳ lạ. Tôi thực sự tin rằng tôi đang sống lại những ngày êm ả, yên bình như với ông ngoại trước đây, khi ông hoàn toàn phụ thuộc vào tôi, khi ông chỉ có một mình và cần được giúp đỡ. Và bây giờ là Yurio, bị mù cả hai mắt, cũng cần phải dựa vào tôi để sống. Tôi hình dung ra thằng bé cũng thích ở với tôi.
“Cháu có tin tức gì của bố cháu không?” tôi hỏi Yurio.
Tôi cứ lo là Johnson sẽ về đón Yurio đi mất nên thỉnh thoảng lại hỏi thằng bé.
“Ông ấy gọi tới chỗ chú Kijima mấy lần. Nhưng cháu thực sự đã không ở với bố từ lâu rồi. Cháu thích chú Kijima hơn nhiều.”
Cháu thích hắn ta á? Bụng tôi sôi lên vì ghen tức.
“Cháu thích gì ở cái kẻ xấu xa, vô trách nhiệm ấy?”
“Chú ấy đâu có vô trách nhiệm. Chú ấy rất tử tế với cháu. Chú ấy còn bảo nếu cháu cần chú ấy sẽ mua cho cháu một cái máy tính. Chú ấy đã hứa với cháu như vậy.”
Lúc đó tôi không kiếm được nhiều tiền nên việc thằng bé nhắc đến cái máy tính khiến tôi lo lắng. “Nhưng mà chú ấy vẫn chưa mua gì cho cháu đúng không. Kijima là một kẻ rất mưu mô. Hắn ta chỉ dùng máy tính làm cái cớ để cho cháu vào tròng thôi và rồi cháu sẽ nhận ra sai lầm của mình. Nhưng bác không thể để chuyện đó xảy ra, bác đã cứu cháu khỏi tay một con quỷ dữ.”
“Bác nói gì vậy? Cháu chả hiểu gì cả.”
“Thôi được rồi. Cháu không có gì phải lo lắng. Chỉ là trước đây, bác có trải qua vài chuyện không hay với hắn ta khiến hai bên không qua lại nữa. Đó là một câu chuyện dài. Bác nghĩ tốt hơn là cháu không nên biết. Kijima chính là người đã dẫn mẹ cháu tới tai họa. Khi nào cháu lớn bác sẽ kể cho cháu nghe.”
“Cháu chả bao giờ gặp mẹ nên cháu cũng chả quan tâm nếu bác muốn kể về bà ấy hay không. Cháu chỉ nghe bố kể lại. Cháu nghĩ có lẽ bà ấy ghét cháu. Khi cháu còn nhỏ, chuyện đó khiến cháu rất buồn nhưng giờ thì cháu quen rồi. Cháu thực sự chả còn nghĩ tới nó nữa.”
“Yuriko là người chỉ biết nghĩ tới bản thân mình. Nó không giống bác. Nó thường hành hạ bác nên bác hiểu cảm xúc của cháu. Bác sẽ trông nom cháu cho tới hết đời, nên cháu đừng lo. Cháu có thể ở với bác mãi mãi.”
Vì Yurio chẳng thích gì ngoài âm nhạc nên nó chỉ trả lời cho qua chuyện rồi lại đeo tai nghe lên. Tiếng nhạc phát ra từ tai nghe là thứ nhạc rap hát bằng tiếng Anh mà tôi không hiểu gì. Trước đây ở trường khiếm thính, Yurio học nghề lên dây đàn piano. Tuy việc học bị cắt ngang, thằng bé cũng không than phiền gì cả. Suốt ngày nó chỉ nghe nhạc bằng tai nghe, thỉnh thoảng có đứng dậy đổi chỗ một chút cho tới lúc lên giường đi ngủ.
“Yurio, lớn lên cháu muốn làm gì?”
Thấy tôi lại hỏi, thằng bé tháo tai nghe ra nhưng không có vẻ gì là bực mình. “Thì làm gì đó liên quan tới âm nhạc, cháu đoán thế.”
“Một người lên dây đàn piano?”
“Không ạ. Cháu thích sáng tác âm nhạc cơ. Đó là lý do tại sao cháu cần có một chiếc máy tính. Cháu biết là nói ra thì hơi lạ lùng, nhưng cháu nghĩ là mình có tài.”
Tài năng. Hai từ này khiến tôi bủn rủn. Yuriko thì xinh đẹp như yêu quái, giờ tới con trai của nó, vẻ ngoài cũng chả thua kém gì mẹ, lại được trời phú thêm tài năng hơn người. Tôi tự hỏi không biết tôi có thể làm gì để giúp thằng bé phát triển tài năng của mình.
“Bác hiểu rồi. Để xem bác có thể làm gì giúp cháu được.” Tôi thở dài và nhìn quanh căn phòng tuềnh toàng của mình. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cháu lại bỏ tới chỗ bố mình?”
“Thì cháu cũng thích đi Mỹ để thưởng thức thứ nhạc rap đích thực. Cháu biết gia đình bố cháu ở Boston. Ông ấy đã quay trở lại đó sau khi ly dị với người vợ Nhật. Cháu nghe nói ông ấy tái hôn với một người đã có một đứa con trai mười tuổi, và cậu bé đó mới là người thừa tự của ông ấy thế nên cháu chả có lý do gì để tới đó cả. Cháu sẽ chỉ làm kẻ ngáng đường thôi.” Yurio có vẻ nhẹ nhõm sau khi nói ra điều này. “Âm nhạc là tất cả những gì cháu có,” thằng bé tiếp tục. “Sống giữa âm nhạc là số phận của cháu.”
Tôi khẽ vuốt má Yurio. Tôi sẽ thay thế Yuriko làm người mẹ mà nó chưa bao giờ có. Yurio mỉm cười ngọt ngào.
“Cháu lúc nào cũng mong có được tình thương của mẹ. Nên cháu rất vui khi được ở đây với bác.”
Yurio không thể nhìn được nhưng có thể cảm nhận bằng trái tim. Tôi cầm lấy tay thằng bé và đặt lên má mình.
“Bác giống y như mẹ cháu. Mẹ cháu cũng có một khuôn mặt như bác. Cháu có thể chạm vào mặt bác và cháu sẽ hiểu.”
Yurio rụt rè chìa tay ra. Tôi nắm lấy bàn tay to lớn và lạnh lẽo của thằng bé đặt lên mũi và mắt mình,
“Mọi người luôn nói rằng mẹ và bác rất đẹp. Đây, cháu có cảm thấy không? Mắt hai mí này. Mắt bác to và mũi thì thanh. Lông mày thì giống như của cháu, cong cong thanh tú. Môi dày và hồng. Cũng giống như cháu nhưng chắc là cháu không biết.”
“Không ạ, cháu không thể.”
Đây là lần đầu tiên câu trả lời của Yurio phảng phất một nỗi buồn.
“Nhưng cháu không nghĩ khiếm thị khiến cháu tàn tật. Cháu đã may mắn được trời phú cho một tài năng, tài năng ấy cho phép cháu dấn thân và sống trong thế giới đẹp đẽ của âm nhạc. Định mệnh của cháu là sống để nghe nhạc và sáng tác ra những tác phẩm âm nhạc trước đây chưa từng có.”
Thật là một mong ước giản dị, tuyệt vời. Tôi cảm thấy như mình vừa bị rơi vào một giếng dầu trước một cậu bé trong sáng như Yurio. Bản năng làm mẹ bỗng trỗi dậy trong tôi giống y như thứ chất lỏng đen đúa sền sệt ấy phun lên từ lòng đất. Tôi sẽ kiếm tiền cho thằng bé. Tôi phải mua cho nó một chiếc máy vi tính. Tôi quyết định sẽ xin tiền ba tôi ở Thụy Sĩ. Tôi lục quyển danh bạ điện thoại cũ và tìm thấy số điện thoại của ông.
“Xin chào. Là con. Con gái ba đây.”
Một người phụ nữ trả lời bằng tiếng Đức. Đó hẳn là người phụ nữ Thổ Nhĩ Kỳ mà ba tôi đã lấy làm vợ. Bà ta đưa ngay điện thoại cho ba tôi. Giọng ba tôi nghe già cỗi và ông gần như không còn nhớ tiếng Nhật nữa.
“Xin lỗi, không báo chí!”
“Ba à. Ba có biết Yuriko có một đứa con trai không?”
“Không báo chí.”
Và ông gác máy. Tôi thất vọng quay ra nhìn Yurio. Thằng bé có một vẻ mặt như muốn nói, cháu đã bảo bác rồi mà. Rồi nó quay đi và nhắm mắt lại, khuôn mặt thằng bé giống Yuriko như tạc. Tôi tự hỏi không hiểu trong thế giới của nó, thằng bé liệu có thể tạo ra những hình thù đẹp đẽ từ âm thanh. Tôi thì không thể chấp nhận những gì mà tôi không tận mắt nhìn thấy. Tôi có thể nhìn thấy sắc đẹp. Nhưng sắc đẹp khiếm thị của Yurio với tôi thật vô nghĩa. Vì mặc dù tôi có một đứa con xinh đẹp như thế, nhưng tôi lại không thể chia sẻ thế giới của nó. Thật là kinh khủng, không phải vậy sao. Và thật buồn. Tôi thấy lòng nặng trĩu thương đau như một kẻ thất tình. Tim tôi quặn thắt. Tôi chưa hề trải qua cảm giác này trong đời.
“Có ai đến đấy.”
Yurio bỏ tai nghe ra và lắng nghe trong khi tôi chịu chẳng nghe thấy động tĩnh gì. Trong lúc tôi nhìn quanh quất trong nhà vẻ hoài nghi thì có tiếng gõ cửa. Thính giác của Yurio quả là nhạy bén.
“Là tớ đây! Mitsuru đây.”
Mitsuru đang đứng trong bóng tối lờ mờ của hành lang tòa nhà. Cô ta vận một vest màu lam sáng, một chiếc áo choàng màu be khoác trên tay. Đó là một trang phục mùa xuân làm sáng bừng cả khu hành lang u tối.
“Tớ không thể tin được bạn vẫn sống nguyên ở một chỗ từ hồi đi học. Tớ vào được chứ?”
Mitsuru nhìn vào phía trong căn hộ vẻ rụt rè như thể sợ phải bước vào. Tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài mời cô ta vào. Cô ta cúi gập người chào theo đúng nghi lễ rồi cởi giày cao gót ra đặt chúng gọn gẽ bên cạnh cửa. Cô ta nhìn chiếc áo nỉ to đùng của Yurio đặt ở gần đó và mỉm cười. Tôi không hiểu cô ta tới đây làm gì. Trông cô ta còn hoạt bát hơn cả lần gần đây nhất tôi gặp cô ta ở tòa án. Và đầy tự tin. Cô ta đã dần dần tìm lại chính mình.
“Xin lỗi đã xuất hiện đường đột như thế này. Nhưng tớ có vài tin mới muốn chia sẻ với bạn.”
Mitsuru ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn uống trà. Cô ta đặt áo khoác và túi xách tay xuống, toàn là những thứ mới tinh và hẳn rất đắt tiền. Tôi đun một ấm nước, vừa pha trà vừa trông chừng Mitsuru. Tôi vẫn dùng những túi trà Lipton như thời ông ngoại còn sống ở đây. Tôi vẫn ngoan cố như thế. Một khi tìm được thứ mình thích thì rất ghét thay đổi.
“Bạn bảo là có tin mới gì cơ?”
“Tớ vừa ly dị xong và sẽ cưới Kijima.”
Kijima? Kijima nào? Chắc chắn không phải là Takashi Kijima rồi. Nhưng nếu cô ta tới để mang Yurio đi thì sao? Thấy vẻ hoảng hốt của tôi, Mitsuru phá lên cười và lắc đầu.
“Kijima bố, ngốc ạ. Giáo sư Kijima. Bọn tớ vẫn thường xuyên trao đổi thư từ và cuối cùng quyết định sẽ kết hôn. Giáo sư Kijima bảo thế này: Kết hôn với em sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của tôi với tư cách là một nhà sư phạm.”
“Ái chà, xin chúc mừng.”
Tôi chúc cô ta lấy lệ. Dĩ nhiên, tôi đã có Yurio rồi nên chẳng thèm ghen tị với cô ta. Nhưng tôi vẫn đang buồn vì Yurio có thế giới âm nhạc của riêng nó. Tôi không thể xâm phạm thế giới đó, có vậy thôi. Tôi không thể nào tỏ ra vui mừng được. Tấm áo giáp mà tôi đan bằng sự độc ác đang mỏng dần. Trong khi Mitsuru thì ngời ngời hạnh phúc.
“Vậy là giáo sư Kijima cảm thấy có nghĩa vụ phải giải cứu cô sinh viên xuất sắc của mình?” Tôi cạnh khóe. “Và biến thành mẹ ghẻ của thằng con béo ú của ông ấy?”
“Chắc thế. Đó cũng là lý do tại sao tớ tới đây, với một thông điệp của Takashi dành cho bạn.” Mitsuru lôi từ trong túi ra một chiếc phong bì. “Đây. Con ghẻ tớ, như bạn nói, bảo tớ đưa cái này cho bạn. Xin bạn hãy nhận lấy!”
Tôi nhìn chiếc phong bì, hy vọng là nó đựng tiền. Thế nhưng tôi chỉ tìm thấy hai quyển sổ ghi chép cũ.
“Đây là hai quyển nhật ký của Kazue Sato. Cô ấy gửi cho Kijima ngay trước khi bị giết. Kijima định đưa cho cảnh sát khi biết tin cô ấy bị hại nhưng trong đó cô ấy lại viết về công việc của cậu ta nên cậu ta sợ sẽ bị bắt vì tội tạo điều kiện và tổ chức bán dâm. Cậu ta tới tòa lần đó là để tìm cách đẩy chúng đi. Cậu ta định đưa chúng cho tớ nhưng tớ còn đang lo sốt vó lên vì bị cảnh sát theo dõi nên cũng chả muốn chuốc thêm rắc rối. Nhưng bạn là chị gái của nạn nhân thứ nhất và là bạn của nạn nhân thứ hai. Không ai có quan hệ gần gũi với hai người họ hơn bạn. Thế nên người nên giữ hai quyển nhật ký này chính là bạn. Vậy xin bạn đừng làm bộ làm tịch nữa mà hãy nhận lấy chúng.”
Mitsuru tuôn ra liền một mạch rồi đẩy cái gói đó ra trước mặt tôi. Kazue bị sát hại và rồi nhật lý của cô ta xuất hiện ở đây. Đúng là điềm dữ. Tôi vội đẩy chúng ra xa. Mitsuru đẩy chúng lại. Chúng tôi cứ chơi trò đẩy tới đẩy lui gói nhật ký trên mặt bàn cho tới khi Mitsuru nổi giận. Cô ta trừng mắt nhìn tôi. Tôi cũng lườm lại. Tôi không muốn đọc nhật ký của Kazue. Thật vậy. Tôi chẳng quan tâm tới việc Zhang chính là thủ phạm giết hại cô ta hay một người hoàn toàn khác, vì nó chẳng liên quan gì tới tôi. Nhưng Mitsuru nhất định không chịu bỏ cuộc.
“Xin bạn dấy,” cô ta nài nỉ. “Hãy cầm lấy và đọc chúng.”
“Tớ không muốn. Xui lắm. Chúng đúng là điềm gở.”
“Điềm gở?” Mitsuru trông có vẻ phật ý. “Bạn định nói chúng là điềm gở bởi chúng có liên quan tới một người phụ nữ như tớ chứ gì? Một phụ nữ có tiền sử phạm tội?”
Từ Mitsuru toát ra một sức mạnh kỳ lạ khiến tôi phải e dè. Đó hẳn là sức mạnh của tình yêu. Chỉ cần tưới nước vào một cái cây là nó sống lại, bám rễ sâu vào lòng đất rồi vươn lên, ngẩng cao đầu, chẳng sợ gì mưa gió. Đó là ấn tượng của tôi về Mitsuru. Những người phụ nữ cần nước đều trở nên đáng sợ. Yuriko cũng từng như vậy. Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, “Tớ không nghĩ bạn là điềm gở hay cái gì đó tương tự. Nếu bạn có vấn đề gì thì chỉ là vấn đề tôn giáo mà thôi.”
“Đổ lỗi cho tôn giáo thì quá dễ, không phải vậy sao? Chính sự nhu nhược của tớ khiến tớ lầm lạc. Vì nó mà tớ tìm tới tổ chức tôn giáo áy. Thậm chí giờ nghĩ lại tớ vẫn không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện đó. Thật kinh khủng khi phải nhìn nhận điểm yếu của mình. Đau đớn không tưởng tượng được. Nhưng bạn thì thậm chí còn chẳng bao giờ nghĩ tới điểm yếu của mình hay cố gắng khắc phục chúng đúng không? Tớ biết bạn lúc nào cũng mang trong lòng một mối tự ti đối với Yuriko. Điều đó khiến cho bạn trở nên yếu đuối. Nhất là khi bạn không hề cố gắng đánh bại nó.”
“Đừng có lên lớp tớ. Nhưng mấy quyển nhật ký này thì có liên quan gì tới tớ?”
Tất cả những chuyện này thật đáng ngờ. Sao Mitsuru lại cứ muốn tôi đọc chúng bằng được?
“Tớ nghĩ tốt nhất là để bạn đọc chúng và tự tìm ra. Takashi cũng bảo thế. Vì bạn và Kazue chơi thân với nhau. Kazue gửi chúng cho Takashi vì cô ấy muốn có ai đó đọc chúng, điều đó thì rõ rồi. Nhưng cô ấy không muốn chúng bị cảnh sát, nhân viên điều tra hay quan tòa đọc. Cô ấy muốn nó được đọc bởi một người từ thế giới của cô ấy.”
Tôi tự hỏi không hiểu cô ta lấy bằng chứng ở đâu để đưa ra những nhận xét như thế. Như các bạn biết đấy, tôi và Kazue không hề thân thiết chút nào. Chúng tôi vào trường cùng một thời gian. Cô ta bắt chuyện với tôi khiến tôi đành phải trả lời. Mọi chuyện chỉ có thế. Đôi khi chúng tôi có vài hiểu lầm nên phải dàn xếp cho qua chuyện. Nhưng sau sự kiện thư tình gửi cho Takashi Kijima thì lòng kiêu hãnh của cô ta bị tổn thương và bắt đầu tránh mặt tôi.
“Bạn là người duy nhất đã từng tới nhà cô ấy phải không? Cô ấy cũng là một kẻ cô độc giống y như bạn.”
“Tớ nghĩ Takashi Kijima nên giữ chúng. Cô ta gửi chúng cho cậu ta vì cô ta thích cậu ta. Thế không có thư đi kèm à?”
“Chả có bức thư nào. Chỉ có hai quyển nhật ký. Nếu bạn muốn hỏi tại sao cô ấy lại biết địa chỉ cậu ta thì tớ sẽ trả lời nhưng tớ cũng không chắc lắm. Có vẻ như là Takashi biết chủ khách sạn nơi có công ty dịch vụ gái gọi mà Kazue làm việc. Cậu ta bắt gặp Kazue một lần trước cửa khách sạn. Tớ nghĩ cậu ta đã đưa danh thiếp cho cô ấy.”
“Thế sao không gửi về nhà cô ta? Nếu tớ gửi thư từ chỗ làm thì sẽ không mất tiền.”
Mitsuru lườm tôi một cái. “Bạn mà dám làm thế. Tớ không nghĩ là mẹ Kazue sẽ muốn đọc những thứ đó. Tớ không biết mẹ và con gái có thể gần gũi nhau tới mức nào nhưng có những thứ mà mẹ cô ấy không cần phải biết.”
“Vậy thì tại sao tớ lại nên đọc chúng? Giải thích xem nào.”
Giải thích xem nào. Đó chính là cái câu mà Kazue luôn sử dụng hồi đi học. Tôi mỉm cười một cách chua chát khi nhớ lại điều đó. Mitsuru nhìn sang chỗ khác, tay lại gõ gõ vào mấy chiếc răng cửa. Yurio đang ngồi xếp chân chữ ngũ ở phòng bên cạnh, đeo tai nghe, lưng quay về phía tôi. Nhưng thằng bé không đu đưa theo điệu nhạc. Tôi tự hỏi không hiểu nó có đang cố tình nghe trộm chúng tôi với thính giác nhạy bén của mình hay không. Tôi không muốn nó biết về điểm yếu của tôi nên bắt đầu thấy hối hận vì đã để Mitsuru vào nhà. Thế rồi cô ta đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn tôi chằm chằm.
“Bạn không muốn biết tại sao cô ấy đi vào con đường mãi dâm à? Tớ thì tớ rất muốn biết. Nhưng tớ không muốn dính dáng thêm vào chuyện này nữa. Tay tớ đã nhúng đầy chàm do tớ tự gây ra rồi. Tớ không có đủ khả năng bao đồng thêm chuyện của Kazue. Tớ phải nghĩ cho bản thân và những người xung quanh tớ: gia đình tớ, giáo sư Kijima và tất cả những người mà tớ đã giết hại. Chừng nào chưa chỉnh đốn lại được chính cuộc đời mình thì tớ sẽ không quay lại phiên tòa nữa. Tớ đã có thể gặp lại bạn sau bằng ấy năm và nói chuyện với Takashi. Nhưng giờ tớ bắt đầu phải nghĩ về vấn đề của chính mình và chỉ của mình mà thôi. Bạn thì khác. Bạn sẽ tiếp tục tới phiên tòa vì cái chết của Yuriko, đúng không? Và bạn sẽ phải trông nom Yurio, con trai cô ấy. Bạn phải làm vậy vì bạn là chị của cô ấy. Còn tại sao bạn phải dính dáng tới Kazue thì đấy, đọc nhật ký của cô ấy rồi bạn sẽ biết.”
Tôi nhớ Yuriko có viết trong nhật ký của mình là nó có gặp Kazue tại một trong những con hẻm bên cạnh cái khách sạn tình yêu ở đường Maruyama. Có lẽ những gì xảy ra sau đó sẽ được ghi lại trong nhật ký của Kazue. Tôi nửa muốn đọc chúng, nửa không. Tôi do dự cầm gói giấy lên và nhìn vào trong.
“Thế cô ta viết gì?”
“Ha ha, thấy chưa! Tính tò mò của bạn đã nổi lên,” Mitsuru nói, vẻ đắc thắng. “Bạn không biết cô ấy nghĩ gì sao? Cô ấy đã học hành như điên, y như tớ. Rồi cô ấy ra đời và kiếm được một công việc tốt. Nhưng đấy vẫn chưa được nửa câu chuyện. Tớ không hiểu nguyên nhân gì xui khiến mà cô ấy trở thành một gái điếm tầm thường, đứng đường mồi chài đàn ông. Đó là cách nguy hiểm nhất để làm nghề này. Nó khác hẳn với những gì Yuriko làm ở trường trước đó, chỉ để kiếm chút tiền tiêu vặt. Bạn muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Kazue, đúng không?”
Tại sao tôi lại phải để Mitsuru lên lớp vì chuyện này? Tại sao tôi lại là kẻ đáng trách? Tôi giận sôi lên. Mitsuru uống cạn tách trà và đặt xuống đĩa khiến nó kêu tách một tiếng. Như thể âm thánh đó là dấu hiệu mà cô ta đang chờ đợi, cô ta bắt đầu mở máy.
“Tớ thì tớ nghĩ thế này này. Có lẽ tớ không nên nói ra nhưng thôi kệ, tớ cứ nói. Bạn và Kazue giống hệt nhau xét trên nhiều góc độ. Cả hai đều lao đầu vào học tới mất trí. Bạn học ở mọi nơi mọi lúc, luôn cố gắng hết mình và cuối cùng đã thi đỗ được vào trường Q. Nhưng vào được trường rồi thì bạn phát hiện ra rằng đây không phải chỗ của bạn và bạn không thể nào mà cạnh tranh nổi với các học sinh khác. Thế nên bạn bỏ cuộc. Cả bạn và Kazue đều choáng váng trước sự cách biệt giữa các bạn và những đứa con gái khác trong trường. Các bạn tha thiết mong muốn được thu hẹp khoảng cách. Trở nên phù hợp với môi trường mới hơn. Đầu tiên, các bạn bắt đầu chỉnh lại gấu váy đồng phục cho chúng ngắn hơn. Sau đó bắt đầu đi tất dài tới gối giống những đứa con gái khác. Bạn đã quên rồi sao? Tớ biết nói ra điều này thật bất lịch sự nhưng cuối cùng bạn đã bỏ cuộc vì bạn không có tiền để cạnh tranh với họ. Bạn giả vờ không quan tâm tới thời trang, tới bọn con trai hay thậm chí cả việc học hành. Và bạn quyết dịnh xoay xở để vượt qua quãng thời gian khó khăn ở trường trung học nữ sinh Q bằng cách tự vũ trang cho mình tính cay nghiệt. Càng ngày bạn càng trở nên cay nghiệt. Năm thứ hai cay nghiệt hơn năm thứ nhất, năm thứ ba cay lại còn cay nghiệt hơn cả năm thứ hai. Đó là lý do tại sao tớ lại giữ khoảng cách với cậu.
Nhưng Kazue lại khác, cô ấy nỗ lực tột bậc để cố gắng hòa hợp với những người khác. Gia đình cô ấy cũng có ít tiền. Cô ấy lại thông minh. Thế nên cô ấy nghĩ rằng cô ấy có thể tìm cách hòa nhập với bọn tớ. Nhưng chính sự quả quyết của cô ấy khiến cô ấy trở thành mục tiêu bị bắt nạt. Cô ấy càng cố gắng thì hậu quả càng thê thảm. Không ai nhẫn tâm hơn bọn con gái tuổi vị thành niên mà Kazue thì lại vô duyên hết chỗ. Và rồi, chính bạn chứ không phải ai khác cũng lên tiếng cười nhạo cô ấy khiến cho chính mình trở thành mục tiêu bị bắt nạt như Kazue. Tớ vẫn nhớ bạn đã khóc như thế nào khi ai đó trong lớp gọi bạn là một kẻ thất bại không xu dính túi. Đó là trong giờ thể dục. Bạn quyết định sẽ hành động như một con chó sói đơn độc, đó là chiến lược tồn tại của bạn. Nhưng có rất nhiều lần bạn đã tụt áo giáp của mình xuống. Chẳng hạn như việc bạn rất thích cái nhẫn mà tất cả mọi người trong lớp đều đặt để đeo trong lễ tốt nghiệp, đúng không?”
Mitsuru nhìn xuống bàn tay trái của tôi. Tôi vội vàng che chiếc nhẫn đi.
“Ý bạn là gì?”
Giọng tôi run run, cay đắng. Mitsuru đang tấn công tôi như thể cô ta đang là một người khác hẳn. Tôi không biết phải phản ứng như thế nào. Tôi những muốn cãi lại, chỉnh cho cô ta một trận. Nhưng cháu trai yêu quý của tôi đang ngồi ở phòng bên lắng nghe.
“Bạn không nhớ sao? Nói ra thật khó nhưng có lẽ tớ sẽ chả bao giờ gặp lại bạn nữa nên tớ sẽ nói.”
“Sao cơ, bạn định đi đâu cơ?”
Giọng tôi có vẻ lo lắng nên mặt Mitsuru dịu đi và cô ta phá ra cười.
“Tớ đã bảo bạn là tớ và Kijima sẽ tới sống ở Karuizawa còn gì. Nhưng bạn sẽ không muốn nhìn mặt tớ nữa sau khi tớ nói ra tất cả những gì trong đầu. Tớ không còn muốn im lặng, không có ý kiến vì sợ làm tổn thương người khác. Tớ có thể sẽ làm bạn phật ý khi nói ra điều này nhưng giờ chính là cơ hội của tớ.
Đó là khi bọn mình tốt nghiệp trường trung học nữ sinh Q và chuyển lên trường đại học Q, đúng không? Lúc đó tất cả mọi người quyết định sẽ đánh một cái nhẫn coi như vật lưu niệm về lớp học. Ai cũng đặt cho mình một cái. Đó là một cái nhẫn vàng có khắc biểu tượng của lớp. Tớ đã đánh mất cái nhẫn đó từ lâu rồi nên không nhớ rõ đó là hình gì. Chờ chút. Đừng có nói với tớ rằng bạn đang đeo nó đấy nhé!”
Mitsuru chỉ bàn tay mà tôi đang giấu đi. Nhưng tôi một mực lắc đầu. “Không, cái này là khác. Đây là cái nhẫn tớ mua ở trung tâm thương mại Parco.”
“Thật không? Mà thôi, tớ cũng chả quan tâm. Những học sinh học ở hệ thống trường Q ngay từ đầu thì thực sự không quan tâm tới cái nhẫn đó và chả bao giờ đeo. Nhưng những người đeo nhẫn đi khoe khắp nơi ở trường đại học chỉ toàn là học sinh mới vào hệ thống trường Q ở bậc trung học. Sau này tớ nghe mọi người nói vậy. Và những người đó đeo chúng với một vẻ hiên ngang như muốn nói rằng họ rất tự hào vì xuất thân là học sinh cũ trong hệ thống trường Q mà lên. Tớ biết chuyện này thật tầm phào, nhưng đừng cười vì lúc đầu nghe kể tớ đã rất ngạc nhiên khi biết người quả quyết đeo nó nhiều nhất, cả ngày lẫn đêm chính là bạn. Giờ nghĩ lại có thể nó chỉ là một lời đồn đại nhảm nhí. Ý tớ là tố không biết chuyện đó có thật hay không. Nhưng nó khiến tớ ngạc nhiên vì đó là lần đầu tiên tớ nghĩ tớ có thể nhìn thấu bạn.”
“Ai kể cho bạn thế?”
“Tớ không nhớ. Mà nói chung tất cả những chuyện đó đều hết sức ngớ ngẩn. Phải không? Nhưng nếu nhìn trên một khía cạnh khác, có lẽ nó không vớ vẩn tẹo nào. Mà là rất đáng sợ. Vì nó tiêu biểu cho hệ thống giá trị đang vận hành trong xã hội Nhật Bản hiện nay. Bạn nghĩ tại sao tớ lại dính vào một tổ chức tôn giáo có cấu trúc y như trường Q? Tớ đã tin rằng nếu từ bỏ gia đình mình và gia nhập tổ chức tôn giáo đó, tớ sẽ có một vị trí xã hội cao hơn và sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong giáo phái. Nhưng cho dù chồng tớ và tớ có thực thi tất cả những biện pháp khổ hạnh nhất thì bọn tớ cũng chẳng bao giờ trở thành những người thực sự có quyền lực bên trong giáo phái và sẽ chẳng bao giờ đến lượt bọn tớ được nắm quyền điều hành. Chỉ có người sáng lập ra giáo phái và những người gần gũi với ông ta là có đặc quyền ấy từ lúc sinh ra. Họ mới thực sự là tầng lớp ưu tú. Bạn thấy không? Mọi thứ giống hệt như ở trường Q. Tớ nhận ra điều đó ở trong tù. Tớ nhận ra rằng cuộc đời của tớ đã rẽ nhầm hướng kể từ khi vào học cấp hai ở trường Q và làm mọi cách để hòa lẫn với những người có quyền lực kể từ lúc sinh ra. Tớ cũng giống như bạn. Và Kazue nữa. Chúng ta đều bị chi phối bởi một ảo tưởng. Tớ băn khoăn không biết bọn mình có phải là các nạn nhân bị người khác điều khiển tâm trí?
“Xét trên khía cạnh này, người tự do nhất chính là Yuriko. Con bé là như thế, tự do không ràng buộc, khiến tớ tự hỏi không biết có phải nó tới từ một hành tinh hoàn toàn khác. Một linh hồn tự do như thế! Chính vì vậy mà con bé không thể nào không trở thành cái gai trong xã hội Nhật Bản. Việc con bé trở thành một phần thưởng đối với đám đàn ông không chỉ vì nó đẹp mà chính là vì cái tinh thần tự do ấy. Tớ cho rằng với bản năng của mình, đám đàn ông đã nhìn thấy linh hồn thực sự của con bé. Đó là lý do tại sao con bé có thể quyến rũ được cả một người đàn ông như giáo sư Kijima.
“Lý do khiến bạn không thể nào thoát khỏi mặc cảm tự ti với Yuriko không chỉ vì sắc đẹp của con bé mà còn bởi bạn không bao giờ có được tinh thần tự do của nó. Nhưng giờ vẫn chưa muộn đâu. Tớ đã phạm phải một tội ác nghiêm trọng và sẽ dành cả đời mình để sám hối. Nhưng với bạn thì vẫn chưa muộn. Đó là lý do tớ muốn nói với bạn rằng hãy đọc những quyển nhật ký này.”
Mitsuru nói rồi bước sang phòng bên cạnh nói chuyện với Yurio đầy vẻ thân ái, khác hẳn những lời khó nghe mà cô ta vừa buông ra trước đó.
“Yurio. Cô phải đi đây. Xin cháu hãy chăm sóc bác của mình thật tốt nhé!”
Yurio quay về phía Mitsuru, đôi mắt đẹp của thằng bé nhìn vào khoảng không phía trên đầu cô ta rồi nó từ từ cúi đầu xuống. Tôi thấy mềm lòng trước màu mắt của thằng bé và không còn quan tâm tới những gì Mitsuru vừa nói. Khi tôi bình tĩnh trở lại thì cô ấy đã đi mất rồi.
Trong một giây phút ngắn ngủi, đột nhiên tôi cảm thấy yêu mến Mitsuru như hồi nào. Mitsuru khôn ngoan, thông minh và nhanh nhẹn như một con sóc. Rốt cuộc cô ấy cũng trở về tổ của mình trong một khu rừng lộng lẫy yên bình với giáo sư Kijima. Tôi biết là cô ấy sẽ không bao giờ bỏ nơi ấy mà đi nữa.
Yurio đặt tay lên bàn dò dẫm và chạm vào chiếc phong bì đựng hai quyển nhật ký. Thằng bé rút chúng ta, giữ chặt một lúc rồi bảo, giọng bình tĩnh, rành rọt, “Cháu chỉ cảm thấy ở đây sự hoang mang và thù hận.”