Phần 7. · 1
NGÀY 21 THÁNG TƯ
GOTANDA:KT (?), 15.000 YEN
Trời mưa từ sáng. Tôi rời chỗ làm như thường lệ và đi tới ga Shimbashi để lên tàu điện ngầm về Ginza. Người đàn ông đằng trước tôi vừa đi vừa không ngớt ngoái đầu lại phía sau. Chắc anh ta đang muốn bắt một chiếc taxi. Mưa nện trên ô của anh rồi bắn tung tóe lên vạt trước chiếc áo khoác hiệu Burberry của tôi, gây ra những vệt ố.
Tôi bực bội quờ quạng trong túi và lôi ra một chiếc khăn mùi soa vừa nhét vào túi ngày hôm trước lau lấy lau để. Mưa ở Shimbashi có màu xám ngoét và hễ rơi vào đâu là để lại vệt ố ở đó. Tôi không muốn phải trả thêm tiền giặt khô. Tôi lầm bầm nguyền rủa gã đàn ông khi hắn chui vào xe taxi. “Này, tên khốn kia, nhìn xem anh đã làm gì!” Nhưng khi nhớ lại những hạt mưa nảy tanh tách bật ra khỏi ô của anh ta như thế nào, tôi chạnh lòng nghĩ tới sự mạnh mẽ của đám đàn ông nói chung. Lòng tôi bỗng tràn ngập một sự khao khát, nhưng không bao lâu sau đó được thay thế bằng sự ghê tởm. Khao khát và ghê tởm. Hai trạng thái cảm xúc đối nghịch này luôn song hành trong suy nghĩ của tôi về đàn ông.
Tàu đi Ginza. Tôi ghét màu da cam của chuyến tàu này. Tôi ghét những cơn gió quất như roi trong những đường hầm. Tôi ghét tiếng đường ray kêu rin rít. Và tôi ghét cái thứ mùi đặc trưng của chuyến tàu. Tôi có thể đeo tai nghe để tránh các thứ âm thanh khác nhưng đối với mùi hôi thì tôi đành phải chịu. Mà trong những ngày mưa thì thứ mùi này càng trở nên khủng khiếp. Đó không phải là mùi bùn đất. Đó là mùi của đám đông: mùi nước hoa, thuốc xịt tóc, mùi hơi thở và tuổi tác, mùi đồng phục thể thao, mùi hóa trang và mùi những người phụ nữ trong ngày kinh nguyệt. Con người vốn là tệ nhất. Đó là những nam nhân viên công chức tính tình khó chịu và những nữ nhân viên văn phòng mệt mỏi. Tôi không thể chịu nổi bọn họ. Những người đàn ông sang trọng gây chú ý chả có mấy. Mà nếu có thì họ cũng ngay lập tức có một hành động gì đó khiến tôi thay đổi ý kiến. Lại thêm một lý do nữa khiến tôi ghét đi tàu điện ngầm. Nó có cái gì đó khiến tôi liên tưởng tới chỗ làm của mình. Cái giây phút bước chân xuống tàu điện ngầm đi về hướng Ginza, tôi có cảm giác như bị lôi vào một thế giới đen tối dưới lòng đất, một thế giới ẩn náu bên dưới mặt đường nhựa.
Rồi may quá, tôi có được một chỗ ngồi ở trạm dừng Akasaka. Tôi nhìn tập tài liệu mà người đàn ông ngồi bên cạnh đang đọc. Ông ta có làm cùng lĩnh vực với tôi không? Ông ta làm cho công ty nào? Chức vụ của ông ta là gì? Như cảm thấy cái nhìn dò xét của tôi, ông ta gập tờ tài liệu lại để tôi không đọc được nữa.
Ở văn phòng, xung quanh tôi cơ man nào là giấy tờ, tài liệu. Những chồng giấy tờ chất đầy trên bàn như những bức tường hào vây lấy tôi vì tôi không thích người khác quan sát tôi làm việc. Tôi ngồi đó đằng sau những bức tường giấy, đeo tai nghe và đắm mình trong công việc. Một chồng giấy trắng trải ra trước mặt tôi, bên trái, bên phải cũng vậy. Tôi đã xếp chúng cẩn thận để không bị đổ. Chúng còn cao hơn cả đầu tôi. Tôi muốn xếp chúng lên cao nữa cho tới khi chạm trần và che lấp những bóng đèn huỳnh quang. Đèn nê ông khiến tôi trông nhợt nhạt nên ở chỗ làm tôi phải tô son môi đỏ tươi. Đó là cách duy nhất để khắc phục vẻ mệt mỏi. Và rồi để cân bằng với màu son đỏ tươi, tôi phải đánh mắt màu xanh. Với màu môi và mắt nổi bật như thế tôi tiếp tục phải tô lông mày bằng bút chì sẫm. Nếu vẻ ngoài của tôi không được cân xứng hay có gì ở tôi không được cân bằng thì tôi khó mà tồn tại được ở cái đất nước này. Đó là lý do tại sao tôi vừa cảm thấy khao khát vừa cảm thấy ghê tởm đối với đàn ông, vừa trung thành vừa muốn phản bội công ty của mình. Vừa tự hào, vừa sợ hãi, đúng là một vũng lầy. Không có bùn đen thì cũng chả có kiêu hãnh. Không muốn kiêu hãnh thì chỉ đi quanh quẩn trong bùn. Cái này cần tới cái kia. Và đó chính là thứ mà một người như tôi cần để sống sót.
Gửi cô Sato,
Những tiếng động cô gây ra rất là khó chịu. Xin cô làm ơn nhẹ nhàng hơn một chút khi làm việc. Cô đã làm ảnh hưởng tới những người khác trong văn phòng.
Bức thư để trên bàn tôi khi tôi tới làm việc vào buổi sáng. Nó được soạn thảo bằng máy tính nhưng tôi chả thèm quan tâm xem ai đã viết nó. Tôi chộp lấy bức thư và đi tới bàn giám đốc văn phòng, vừa đi vừa cố tình ve vẩy tờ giấy.
Giám đốc văn phòng vốn là sinh viên tốt nghiệp khoa kinh tế trường Đại học Tokyo. Năm nay ông ta bốn mươi sáu tuổi. Ông ta kết hôn với một người phụ nữ cũng làm việc ở trong hãng, học cao đẳng ra và họ có với nhau hai đứa con. Ông giám đốc này có thói chèn ép thành quả của những đồng nghiệp nam và cướp công của các đồng nghiệp nữ. Trước đây ông ta yêu cầu tôi sửa lại một báo cáo mà tôi vừa viết xong. Thế rồi ông ta ăn cắp ý tưởng gốc của báo cáo và dán nhãn thành của ông ta: “Cách tránh những rủi ro liên quan tới giá thành vật liệu xây dựng”. Những hành vi thiếu đứng đắn của ông giám đốc văn phòng nghiên cứu này xảy ra hằng ngày nên cách duy nhất để tôi có thể thành công ở chỗ làm là phải trở nên láu cá hơn ông ta. Vì vậy tôi cố gắng giữ cân bằng, tinh thần sắt đá và tập trung vào những thế mạnh của mình. Đó là cách duy nhất để tôi có thể nhìn rõ bản chất của sự việc. Tôi phải vững vàng và tập trung cao độ.
“Xin lỗi, tôi tìm thấy tờ giấy này trên bàn. Tôi muốn biết ông sẽ xử lý việc này như thế nào?” tôi nói với ông ta.
Ông giám đốc văn phòng lôi cặp kính đọc sách gọng sắt ra đeo vào. Trong khi đọc bức thư một cách chậm rãi, miệng ông ta khẽ cười mỉa. Ông ta cứ tưởng là tôi không nhận ra.
“Thế cô muốn tôi làm gì? Đây có vẻ như là chuyện riêng,” ông ta nói và nhìn bộ quần áo tôi đang mặc, vẻ chê trách. Hôm nay tôi vận một chiếc áo sơ mi bằng vải polyester, váy bó màu xanh hải quân có đính kèm một sợi xích dài bằng kim loại. Hôm qua tôi cũng mặc bộ này, hôm kia và hôm kìa cũng thế.
“Ông có thể nghĩ vậy. Nhưng những vấn đề riêng tư ảnh hưởng tới môi trường làm việc chung,” tôi nói.
“Tôi không chắc.”
“Tôi muốn họ đưa ra bằng chứng về việc tiếng động tôi gây ra thực sự là khó chịu và chính xác là cái gì làm họ khó chịu?”
“Bằng chứng?”
Ông giám đốc nhìn về phía bàn tôi vẻ bối rối. Trên bàn tôi, giấy tờ chất thành đống. Ngồi bên cạnh đó là Kikuko Kamei. Kamei đang nhìn chằm chằm vào máy tính của cô ta, tay lướt trên bàn phím vẻ bận rộn. Sau đợt cải tổ nhỏ hồi năm ngoái tất cả các nhân viên văn phòng ở vị trí quản lý đều được phát máy tính riêng. Dĩ nhiên tôi là trợ lý giám đốc nên cũng được một suất. Nhưng những nhân viên thường như Kamei thì không. Nhưng không chịu thua, hằng ngày cô ta hãnh diện mang tới chỗ làm một chiếc máy tính xách tay. Cô ta cũng thay đổi quần áo mỗi ngày. Tới mức một đồng nghiệp phải bảo tôi rằng, “Cô Sato này, sao cô không mỗi ngày diện một bộ khác tới chỗ làm như cô Kamei ấy? Cô sẽ làm cho mọi người hào hứng làm việc hơn đấy.” Nhưng tôi chỉ trả lời cách chua ngoa rằng, “Vậy sao? Nếu các ông tăng lương cho tôi thì tôi sẽ ra ngoài và mua quần áo mới để thay đổi hằng ngày trong cả năm.”
“Cô Kamei, xin lỗi đã làm phiền cô nhưng cô có thể tới đây một lát được không?” ông giám đốc bảo. Kamei nhìn hai chúng tôi. Mặt cô ta biến sắc khi đi tới chỗ chúng tôi vẻ hấp tấp. Tiếng giày cao gót của cô ta kêu rất to khiến những người đang làm việc ngạc nhiên ngẩng hết cả lên nhìn. Cô ta hẳn đã cố ý làm thế.
“Tôi có thể giúp gì cho ông?” Kamei hỏi và chuyển từ ông giám đốc sang nhìn tôi, rõ ràng đang thầm so sánh. Cô ta ba mươi hai tuổi, trẻ hơn tôi năm tuổi. Năm tuổi là cả một thế giới khác. Cô ta gia nhập công ty sau khi bộ luật mới về bình đẳng lao động được ban hành. Tốt nghiệp khoa Luật Đại học Tổng hợp Tokyo nên cô ta vô cùng phách lối. Hơn nữa, cô ta lúc nào cũng diện những bộ quần áo đắt tiền. Nghe nói cô ta chi hơn nửa số tiền lương cho quần áo. Cô ta vẫn sống ở nhà với bố mẹ vì bố cô ta là một quan chức nhà nước về hưu, hiện vẫn còn khỏe nên cô ta rất có điều kiện. Trái lại tôi có một mẹ già ở nhà và đã phải làm việc vất vả để nuôi mẹ và em gái sau khi bố tôi mất. Không hiểu tôi lấy tiền ở đâu ra để mua quần áo đẹp?
“Tôi muốn hỏi cô một chuyện,” ông giám đốc lên tiếng. “Có phải là cô Sato đã gây ra những tiếng ồn làm ảnh hưởng tới những người xung quanh? Tôi biết hỏi câu này thật không phải nên tôi xin lỗi cô trước nhưng vì bàn cô ở ngay bên cạnh nên tôi nghĩ chắc cô có để ý.”
Ông giám đốc giấu lá thư đi và hỏi Kamei, giả vờ tỏ ra vẻ lãnh đạm. Kamei liếc nhìn tôi, hít một hơi thật sâu rồi nói.
“Tôi bận đánh máy nên chắc là đã tạo ra nhiều tiếng ồn. Tôi quá tập trung vào công việc nên không để ý tới những tiếng ồn mà mình đã gây ra.”
“Tôi không hỏi cô về tiếng ồn mà cô đã gây ra, cô Kamei. Tôi hỏi về cô Sato cơ mà.”
“Ôi!” Kamei tỏ vẻ xấu hổ nhưng tôi nhìn thấu sự độc địa dưới lớp mặt nạ của cô ta.
“Thì... Cô Sato luôn đeo tai nghe nên tôi nghĩ cô ấy không để ý tới những tiếng ồn mà mình gây ra. Ý tôi nói là, chỉ những việc rất nhỏ thôi như khi cô ấy đặt tách cà phê xuống hay khi cô ấy giở tài liệu. Tôi nghĩ là ông cũng biết cô ấy hay mở và đóng ngăn kéo rất to. Nhưng thực sự với tôi chuyên đó không thành vấn đề. Ý tôi là vì ông hỏi nên tôi mới nói ra.”
Sau đó cô ta quay sang tôi nói khẽ, “Tôi xin lỗi.”
“Vậy chúng có ồn tới mức chúng ta phải yêu cầu cô Sato sau này phải cẩn thận hơn không?”
“Ôi không...tôi không định...” Kamei chối phắt. “Chỉ vì ông có hỏi. Tôi nghĩ vì bàn tôi ngay cạnh bàn cô ấy nên tôi mới trả lời. Chỉ có vậy thôi. Tôi nghĩ ông không nên làm lớn chuyện này.”
Ông giám đốc quay sang tôi.
“Vậy được chưa? Cô hài lòng rồi chứ? Tôi nghĩ cô không có gì phải lo cả.”
Ông giám đốc luôn cư xử như vậy. Ông ta không bao giờ có trách nhiệm trước bất cứ việc gì, chỉ toàn tìm cách đẩy nó cho người khác. Kamei nhìn ông ta vẻ lúng túng.
“Xin lỗi giám đốc, nhưng tại sao ông lại cho gọi tôi? Chuyện này thì có gì liên quan tới tôi? Tôi thật không hiểu.”
“Chính là cô đã viết bức thư đó phải không?” tôi gần như hét vào mặt cô ta.
Kamei cắn môi vẻ sững sờ như thể không hiểu tôi nói gì. Cô ta đóng kịch quá giỏi. Ông giám đốc quay sang tôi và giơ tay lên như thể muốn làm tôi bình tĩnh trở lại.
“Nghe này, đây là một vấn đề nhạy cảm cá nhân. Một người quá nhạy cảm đã viết lá thư đó, cô không nghĩ thế sao? Thôi quên nó đi. Đừng làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn thế nữa!”
Ông giám đốc cầm điện thoại trên bàn lên và bắt đầu quay số như thể ông ta vừa nhớ ra có việc phải làm. Giả vờ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Kamei trở về chỗ của cô ta, đầu cúi xuống. Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ phải quay trở lại bàn của mình và ngồi cạnh cô ta nên tôi bỏ đi lấy một ly cà phê.
Nhân viên làm việc bán thời gian của phòng tư liệu và người trợ lý của văn phòng tôi đang ở trong bếp chuẩn bị trà cho cả văn phòng. Nhân viên làm việc bán thời gian là một người hành nghề tự do còn trợ lý thì là nhân viên tạm thời. Cả hai đều cắt tóc ngắn, nhuộm màu nâu đỏ và cặp mái lên để khỏi rũ xuống trán. Cả hai bọn họ đều có vẻ không thoải mái khi thấy tôi bước vào nên tôi biết là họ chắc vừa nói xấu tôi. Tôi lấy một cái tách cà phê từ trên giá xuống và hỏi, “Ở đây có nước nóng không?”
“Có đấy,” nhân viên làm việc bán thời gian chỉ cho tôi cái bình đun nước.
Tôi rót nước sôi vào ly cà phê tan mà tôi vừa mua. Cả hai người kia dừng lại quay sang nhìn tôi. Trông họ rất khó chịu. Tôi đã làm đổ một ít nước ra bàn nhưng tôi mặc kệ và bỏ về bàn mình. Kamei ngẩng đầu lên và quay ra nói với tôi lúc tôi đi ngang qua.
“Cô Sato, xin đừng phật ý vì những gì tôi nói lúc nãy. Tôi nghĩ chính mình cũng ầm ĩ chả kém.”
Nhưng tôi không thèm trả lời và rút lui về phía sau bức tường giấy của mình. Đây là tách cả phê thứ tư của tôi ngày hôm đó. Tôi để những cái tách rỗng lại trên bàn khi uống xong, dành hẳn một chỗ cho chúng. Tách nào cũng có một vệt son đỏ ở miệng cốc. Tôi sẽ mang tất cả chúng trở lại quầy đồ uống khi xong việc, chuẩn bị ra về. Điều đó rất có ý nghĩa với tôi. Kamei bắt đầu gõ uể oải dần trên bàn phím. Những âm thanh đó xoáy vào tai tôi. Cô ta có thể xinh đẹp và học trường Tổng hợp Tokyo ra nhưng cô ta không thể làm cái việc mà tôi đang làm, điều đó khiến tôi cảm thấy mình quan trọng hơn hẳn. Cô ta sẽ nói gì, tôi tự hỏi, nếu cô ta nhìn thấy hộp đựng bao cao su to đùng mà tôi để trong túi? Chỉ nghĩ tới điều đó thôi tôi cũng đã thấy vô cùng khoan khoái.
Đoàn tàu chui lên từ dưới lòng đất và đi vào ga Shibuya. Đây là khoảnh khắc trong ngày mà tôi thích nhất: chui lên bề mặt từ dưới lòng đất. Nó cho tôi một cảm giác vô cùng nhẹ nhõm, một khoảnh khắc tự do tuyệt vời. Từ đây tôi sẽ đi tới những phố đêm, dấn thân vào một thế giới mà Kamei sẽ chẳng bao giờ dám đặt chân tới, một thế giới khiến người nhân viên làm việc bán thời gian và cô trợ lý văn phòng chùn bước vì sợ hãi, một thế giới mà ông giám đốc văn phòng sẽ không bao giờ dám tưởng tượng ra.
Tôi tới đại lý gái gọi trước bảy giờ tối. Văn phòng đại lý là căn hộ một phòng nằm giữa những cửa hàng nối dài trên đại lộ Dogenzaka. Căn hộ chỉ có một cái bếp con, một nhà vệ sinh và một vòi sen bé xíu. Phòng khách rộng mười chiếu Nhật có trải thảm với một chiếc ghế salon và một màn hình vô tuyến. Bàn làm việc kê ở trong góc phòng, một người đàn ông đang ngồi đó trả lời điện thoại. Anh ta lắc lắc cái đầu nhuộm tóc vàng vẻ chán nản, tay lần giở quyển tạp chí ra hằng tuần. Anh ta đã ba mươi tuổi nhưng ăn mặc như bọn thiếu niên. Trong phòng đã có khoảng mười cô gái vừa xem phim vừa đợi điện thoại. Một vài người trong số họ chơi trò chơi điện tử trên máy cầm tay Game Boys hay xem tạp chí. Tối nay trời mưa và khi trời mưa thì công việc làm ăn thường hay ế ẩm. Ai cũng phải chờ khá lâu mới đến lượt mình.
Tại đây, tôi biến đổi từ Kazue Sato trở thành Yuri, tên khu phố tôi đang ở. Nó cũng bắt nguồn từ cái tên Yuriko, một cô gái xinh đẹp nhưng ngu ngốc ở trường tôi hồi xưa. Tôi ngồi xuống sàn và trải tờ báo kinh tế mà tôi chưa kịp đọc lên mặt bàn bằng kính.
“Này, ai để ô ở đây vậy? Làm ướt hết giày của người khác!”
Một phụ nữ mặc áo nỉ chui cổ màu ghi rộng thùng thình, tóc tết bím gào lên giận dữ. Cô ta không hề trang điểm và khuôn mặt gần như không thấy lông mày của cô ta trông rất quái đản. Thế nhưng chỉ cần cô ta trang điểm lên là lập tức trở thành một phụ nữ khá hấp dẫn, khiến cô ta nhận được rất nhiều yêu cầu của khách hàng, nhưng cũng vì thế mà cô ta vô cùng tinh tướng và chảnh chọc. Tôi xin lỗi và đứng dậy. Tôi quên mất là phải để ô ở hành lang đằng trước. Khi biết tôi là thủ phạm, mụ Bím Tóc bắt đầu làm ầm lên, hy vọng giành được chút thông cảm từ gã đàn ông điều hành qua điện thoại.
“Cô để ô ở trên giày của tôi, giờ thì chúng ướt hết cả, ướt vào tận bên trong đây này - khiến tôi không tài nào mà đi được nữa. Cô cần phải bồi thường tôi vì chuyện đó, cô nghĩ sao?”
Tôi lườm mụ ta một cái, cầm chiếc ô lên và bước ra ngoài hành lang. Cạnh cửa có một cái thùng nhựa để mọi người đặt ô vào đó. Tôi nhét chiếc ô của mình vào và để trả thù tôi quyết định khi nào đi sẽ lấy một chiếc ô to hơn, đẹp hơn, vờ là mình nhầm. Khi tôi trở vào trong, mụ Bím Tóc vẫn còn lườm nguýt tôi vẻ khó chịu.
“Cô biết không, tôi không biết cô nghĩ mình là ai mà cứ giở báo xoèn xoẹt trong khi nhìn thấy tất cả chúng tôi đang cố tập trung xem vô tuyến. Cô nghĩ sao mà lại trải đồ của cô kín hết cả mặt bàn thế này! Những người khác cũng phải dùng nữa chứ. Cố gắng để ý một tí. Cô không thể tiếp tục hành xử cứ như ở đây chỉ có mình cô. Đối với công việc cũng thế. Cô phải đợi để tới lượt của mình chứ.”
Những cô gái ở đây không giống như Kamei: họ nói những gì họ nghĩ. Tôi gật đầu, thầm ghen tị với họ. Nhưng rõ ràng là mụ Bím Tóc ganh ghét tôi ra mặt. Mụ ta lờ mờ biết rằng tôi là người có học hành tử tế và làm việc tại một hãng nổi tiếng. Đúng thế, đồ nanh nọc, ban ngày, tôi kiếm sống bằng một nghề lương thiện. Tôi tốt nghiệp đại học Q và có thể viết những bài nghiên cứu sắc sảo. Tóm lại, tôi chả có gì giống mụ. Tôi có thể lải nhải như thế cả ngày, nhưng tối đến, trên đường phố, phụ nữ chỉ còn lại duy nhất một lợi thế. Nhưng sau ba mươi lăm tuổi thì phụ nữ phải cay đắng chấp nhận rằng lợi thế đó không còn nữa. Đàn ông có những yêu cầu thật quá đáng. Họ vừa muốn phụ nữ có học, có giáo dục tử tế lại vừa phải có một khuôn mặt đẹp, biết phục tùng nhưng lại có kinh nghiệm giường chiếu. Họ muốn tất. Thật khó có thể đáp ứng được tất cả những yêu cầu đó và sống trong một thế giới nơi các yêu cầu như thế được đặt lên hàng đầu. Không, còn hơn cả thế. Phải nói là thật nực cười khi cho rằng một người có thể hội tụ được tất cả những yêu cầu đó. Thế nhưng phụ nữ không có cách nào khác là phải cố gắng xoay xở, tìm ra những yếu tố đền bù để mang lại chút giá trị cho cuộc sống của mình. Giá trị lớn nhất của tôi là khả năng đạt được một sự cân bằng và kiếm ra tiền.
Điện thoại đổ chuông. Tôi quay sang nhìn người đàn ông trực tổng đài đầy hy vọng. Tôi mong ông ta giao việc cho mình. Nhưng ông ta lại chỉ vào mụ Bím Tóc. Mụ ta đi tới bàn trang điểm trong góc lôi đồ nghề ra và bắt đầu vẽ mặt. Những người khác vẫn tiếp tục xem vô tuyến hay đọc tạp chí, hy vọng lần sau sẽ tới lượt mình. Tôi bắt đầu ăn chỗ thức ăn mua ở siêu thị, giả vờ như không quan tâm. Tôi quay lại đọc nốt tờ báo. Mụ Bím Tóc thả tóc xuống và mặc một chiếc váy ngắn bó sát màu đỏ. Chân mụ ta thẳng nhưng to, hông lớn. Đúng là một con heo nái. Tôi nhìn đi chỗ khác. Tôi vốn ghét những người béo.
Đã gần mười giờ tối mà điện thoại vẫn chưa thấy kêu lần nữa. Mụ Bím Tóc đã quay lại từ lâu. Mụ ta nằm ườn ra sàn nhà vẻ mệt mỏi và xem vô tuyến. Mọi người trong phòng đều có vẻ nản chí. Tôi cảm thấy tuyệt vọng vì giờ đã quá muộn để có thể hy vọng kiếm được một vị khách nào đó. Và rồi điện thoại đổ chuông. Tất cả đều dỏng tai lên nghe và nhìn về phía gã trực tổng đài. Mặt gã ta có vẻ lo lắng. Gã ta bấm vào nút tạm dừng trên điện thoại rồi nói, “Có khách yêu cầu tới nhà riêng. Một căn hộ ở Gotanda không có phòng tắm. Có ai muốn đi không?”
Một cô gái có khuôn mặt dài như mặt ngựa mà yếu tố đền bù duy nhất là tuổi trẻ châm một điếu thuốc và bảo, “Xin lỗi, nhưng tôi xin rút lui trước những người đàn ông không có phòng tắm riêng.”
Mụ Bím Tóc đang bóc một túi phồng tôm cũng chen vào vẻ tán đồng. “Rõ là quái gở. Đàn ông mà không có buồng tắm ở trong nhà thì đừng gọi gái tới làm gì.”
Khắp phòng vang lên những tiếng la ó phản đối.
“Thôi được rồi, chắc tôi phải từ chối ông ta,” gã ta nói vậy và quay sang nhìn tôi.
Tôi đứng dậy, bảo, “Tôi sẽ đi.”
“Cô sẽ đi chứ Yuri? Tốt quá. Tôi sẽ dàn xếp chuyện này.”
Gã trực điện thoại trông có vẻ hài lòng nhưng ngay sau khi trả lời người đàn ông bên kia đầu dây tôi lại thấy gã cười đểu. Tôi nhận ra rằng xét trên khía cạnh công việc, gã ta hẳn thấy biết ơn tôi vì đã nhận lời nhưng về mặt cá nhân, gã ta hẳn coi thường tôi.
Tôi lôi đồ nghề ra và bắt đầu trang điểm. Những người khác nhìn tôi vẻ ghê tởm. Tôi biết họ đang nghĩ gì. Ối trời ơi, cô ta hẳn đã nhiều lần làm chuyện đó với đám đàn ông không có buồng tắm.
Đừng quá câu nệ chuyện đó, các cô gái. Tôi những muốn nói. Các cô quá nhạy cảm. Thật ra nếu đi những khách có khiếm khuyết như vậy, các cô dễ kiếm được nhiều tiền hơn. Cắt ngắn thời gian phục vụ và đòi thêm tiền bồi thường cho sự bất tiện mà ông ta gây ra. Giờ thì cứ cười đi nhưng chờ khi các cô ba mươi bảy tuổi mà xem. Lúc đó các cô sẽ hiểu. Tôi không thể để những đứa ngốc như các cô làm nhụt chí.
Ba năm nữa tôi sẽ bốn mươi. Lúc đó tôi sẽ rời khỏi chỗ này. Tôi không còn cách nào khác. Ở tuổi đó, tôi đã hết thời. Không hành nghề gái gọi được nữa, tôi sẽ phải tự tiếp thị bản thân để bán mình cho những người đàn ông lớn tuổi. Hoặc là phải đứng đường và tự tìm khách cho mình. Và nếu không làm được điều đó thì tôi sẽ bỏ hết. Vì một khi không còn tìm thấy tự do trong công việc ban đêm của mình thì chắc là đối với công việc ban ngày, tôi cũng sẽ không trụ nổi. Đó là điều tôi lo sợ nhất nhưng tôi vẫn phải tiếp tục sống. Trở ngại lớn nhất của tôi chính là sự bất an của bản thân. Nếu không giữ được cân bằng thì tôi cần phải nỗ lực hơn nữa.
Tôi bước vào phòng tắm và thay một bộ váy ngắn màu xanh nước biển. Tôi mua nó ở gian giảm giá của cửa hàng tổng hợp Tokyo với giá 8.700 yen. Sau đó tôi đội một bộ tóc giả lên đầu. Mái tóc giả buông dài tới eo. Kazue Sato đã biến thành Yuri. Giờ tôi có thể làm bất cứ chuyện gì. Tôi lấy tờ giấy ghi địa chỉ và điện thoại của khách hàng ở chỗ gã trực điện thoại rồi đi ra cửa. Tôi lục lọi trong cái thùng nhựa, chọn lấy cái ô dài, sành điệu của mụ Bím Tóc rồi vẫy một chiếc taxi tới Gotanda.
Căn hộ nằm ngay bên cạnh đường ray tàu hỏa. Tôi trả tiền taxi và chờ lấy hóa đơn. Một số đại lý có xe riêng để chở nhân viên tới chỗ khách hàng nhưng đại lý của tôi thì trả tiền taxi cho nhân viên.
Ông Hiroshi Tanaka, căn hộ 202, tòa nhà Mizuki Heights. Tôi đi bằng cầu thang phía bên ngoài tòa nhà và gõ cửa căn hộ số 202.
Một người đàn ông ra mở cửa và bảo, “Cám ơn vì đã tới.”
Ông ta khoảng gần sáu mươi tuổi và có vẻ ngoài thô ráp của một công nhân xây dựng. Mặt ông ta rám nắng, nâu bóng, cơ thể răn chắc. Căn hộ của ông ta bốc lên một mùi ẩm mốc và mùi rượu rẻ tiền. Tôi liếc nhanh vào bên trong để chắc chắn ông ta chỉ có một mình. Thường thì chúng tôi không cần phải thận trọng như thế khi hành nghề tại các khách sạn tình nhân. Nhưng tới nhà riêng của khách thì phải cẩn thận nhìn trước nhìn sau. Một cô gái mà tôi biết được gọi tới phục vụ một khách nhưng khi đến nơi mới biết là trong phòng còn có nhiều người khác. Cô ta đã bị bốn người đàn ông hiếp dâm tập thể mà chỉ được trả tiền cho một lần. Đúng là đồ ăn cướp!
“Tôi không có ý sỗ, nhưng tôi cứ tưởng họ gửi tới một cô trẻ hơn.” Tanala không hề do dự nhìn tôi từ đầu tới chân rồi thở dài thất vọng. Đồ đạc trong căn hộ của ông ta đều là thứ rẻ tiền. Với tình trạng thảm thương này, sao ông ta dám mơ một em trẻ trung, ngon lành cơ chứ? Tôi quay lại nhìn ông ta, áo vẫn khoác trên vai.
“Vậy sao? Tôi cũng hy vọng gặp được vị khách trẻ hơn.”
“Hóa ra cả hai chúng ta đều giống nhau.”
Tanaka cố pha trò để quên đi sự thất vọng. Tôi nhìn quanh căn hộ, hơi mỉm cười. “Không hề. Tôi được biết là ông không có phòng tắm. Không ai muốn tới đây nhưng tôi đã tử tế nhận lời. Ông phải lấy làm biết ơn mới phải.”
Lời than phiền của tôi đã đánh trúng đích. Tanaka gãi gãi một bên má, rõ ràng là đang xấu hổ. Tôi phải đề phòng việc ông ta trốn trả tiền nên việc đầu tiên tôi làm là gọi về văn phòng thông báo cho gã môi giới là đã tới nơi.
“Xin chào. Là Yuri. Tôi đã đến rồi nhé.”
Tôi đưa điện thoại cho Tanaka.
“Cô ấy nhận lời. Ý tôi là tôi không có gì để than phiền. Tôi biết là tôi không thể đòi hỏi gì nhiều khi không có buồng tắm. Nhưng lần sau liệu anh có thể gửi cho tôi ai đó trẻ hơn được không?”
Ông ta đúng là mặt dày mày dạn khiến tôi thấy chối tỉ nhưng vì đã quen với chuyện đó nên tôi không tỏ ra phật ý. Tôi trút giận vào việc nhanh chóng làm cho xong nhiệm vụ. Tôi chỉ muốn lấy tiền và ra khỏi chỗ này. Tôi sẽ trả thù ông ta bằng cách kì kèo về giá cả.
“Ông làm nghề gì vậy?” tôi hỏi.
“Chút này chút nọ. Chủ yếu là xây dựng.”
Còn tôi làm việc cho một hãng kiến trúc, đồ giẻ rách. Tôi là trợ lý giám đốc phòng nghiên cứu và tôi kiếm được mười triệu yen một năm. Tôi gầm gừ trong lòng. Tôi có thể cảm thấy cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt và đó chính là điều khiến tôi vẫn còn trụ lại được cho tới ngày hôm nay. Tôi thấy coi thường ông ta. Những khách hàng thụ động và thiếu lý trí thường dễ bắt nạt, ngay cả đối với gái điếm.
“Xin miễn cho tôi những chuyện linh tinh. Tôi phải trả tiền theo giờ.” Tanaka vừa nói vừa nhìn đồng hồ. Ông ta nhanh chóng hạ một chiếc giường futon có nệm mỏng xuống. Ông ta lôi ra một cái chăn trông rất bẩn, bông thòi hết cả ra ngoài. Để lấy lại tinh thần, tôi hỏi ông ta, “Thế ông rửa ráy ở đây à?”
“Ừ, ở kia kìa.”
Ông ta chỉ về phía bồn rửa mặt.
“Tôi vừa mới rửa ráy xong. Tôi rửa rất kỹ, cô có thể dùng miệng mút một lúc được không?”
“Tôi chỉ làm việc chính thôi, không có các công đoạn khác.” Tôi cộc cằn đáp và lôi ra một chiếc bao cao su đưa cho ông ta. “Này, đeo nó vào.”
“Nhưng chỉ như thế thì tôi không thể nào cương lên được.” Ông ta lầm bầm vẻ lúng túng.
“Ông có cương hay không thì vẫn phải trả tiền.”
“Cô đúng là một kẻ nhẫn tâm.”
Tôi cởi áo khoác ra và gấp lại gọn ghẽ. Vệt nước mưa vẫn còn ở vạt trước. Tôi nhấm nước bọt và di tay cho nó biến mất.
“Này, sao cô không đứng ra đây và cởi quần áo ra? Làm một màn thoát y xem sao?”
Tanaka lôi chiếc áo phông ra khỏi đầu và tụt chiếc quần kiểu bảo hộ lao động xuống. Đàn ông đúng là lũ lợn. Tôi nghĩ khi nhìn thấy dương vật của ông ta nhăn nhúm giữa đám lông bạc. Ơn trời, ông ta cũng nhỏ. Tôi không thích đàn ông to lớn vì sau đó tôi thường bị đau.
“Không. Tôi không làm những trò đó.” Tôi nhẹ nhàng nhắc lại. “Tôi tới đây chỉ để làm việc chính mà thôi.”
Tôi vội vàng cởi quần lót ra rồi nằm xuống chiếc đệm mỏng. Tanaka nhìn cơ thể trần truồng của tôi và bắt đầu lấy tay cọ xát dương vật của mình. Hai mươi phút đã trôi qua. Tôi nhìn sang cái đồng hồ đeo tay tôi để cạnh giường. Tôi được trả cho một tiếng mười phút. Nhưng tôi sẽ lừa để ông ta ra hết trong vòng năm mươi phút.
“Tôi xin lỗi nhưng cô có thể giang chân ra và nhìn tôi được không?”
Tôi chiều theo yêu cầu của ông ta một cách từ tốn. Ông ta cũng nhu nhược dễ bảo nên chiều ông ta một tí cũng không sao. Nếu quá lạnh lùng có khi lại phản tác dụng và khiến ông ta nổi giân. Điều đó rất nguy hiểm. Nhưng vì ông ta là người hoàn toàn xa lạ, một người mà tôi chưa bao giờ gặp nên không hiểu sao trong những trường hợp như thế này tôi vẫn thường cho phép mình hành động táo bạo hơn. Kể cũng lạ. Tôi có thể kể về trường hợp của một cô gái điễm đã giết chết ông khách lạ trong một khách sạn ở Ikebukuro. Không hẳn là để tự vệ và vụ ấy có gì đó uẩn khúc. Thế nhưng những chuyện đó thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Ông khách đó đã trói cô ta lại và quay phim. Ông ta giơ dao ra trước mặt cô ta và dọa giết. Tôi có thể hình dung ra cô ta đã sợ hãi như thế nào. Tôi vẫn chưa trải qua những chuyện như thế nhưng chẳng ai biết được khi nào mình sẽ gặp phải một khách hàng biến thái. Thật đáng sợ nhưng tôi gần như mong được trải qua chuyện tương tự như vậy, miễn là tôi không bị chết. Bị dọa sợ hết hồn sẽ giúp ta nhận ra rằng mình vẫn còn sống.
Cuối cùng thì Tanaka cũng cương lên được. Ông ta nhặt chiếc bao cao su lên và cố đeo nó vào, hai tay run lẩy bẩy. Mãi ông ta mới làm xong. Thường thì tôi vẫn giúp đỡ khách hàng trong những trường hợp tương tự nhưng vì Tanaka không có buồng tắm nên tôi không muốn sờ vào ông ta. Đeo bao cao su vào rồi ông ta lập tức đổ sập lên người tôi và bắt đầu quờ quạng bóp vú tôi một cách lóng ngóng.
“Đau quá!” Tôi càu nhàu.
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.” Ông ta cứ lặp đi lặp lại và cố đút dương vật vào người tôi. Tôi sợ nếu ông ta không cho vào được ngay thì dương vật ông ta sẽ lại xìu xuống. Tôi không muốn phải bắt đầu lại từ đầu nên tôi tóm lấy dương vật của ông và đút nó vào đúng chỗ. Cuối cùng thì đâu cũng vào đấy. Nhưng ông ta đã già rồi nên mãi mới xuất tinh được khiến tôi phát buồn nôn. Nhưng ngay khi xong chuyện, ông ta nằm xuống bên cạnh tôi và bắt đầu vuốt tóc tôi.
“Lâu lắm rồi tôi mới làm chuyện này.”
“Vậy sao, thấy sướng à?”
“Trời ơi, cứ làm tình là sướng!” Thế à, vậy thì đêm nào tôi cũng làm đấy, ông già khắm. Tôi không hề muốn nằm đó trò chuyện cợt nhả với Tanaka nên đứng dậy mặc quần áo. Tanaka bị bỏ lại một mình trên giường nhìn tôi vẻ thất vọng.
“Nằm cạnh tôi một lát nói chuyện bậy bạ đi. Không phải điều đó cũng nằm trong thỏa thuận sao? Những cô gái điếm ngày xưa vẫn luôn làm vậy mà.”
“Đó là từ thưở nào vậy?” Tôi vừa cười vừa lau chùi bằng khăn giấy trước khi mặc quần lót vào. “Ông bao nhiêu tuổi rồi?”
“Tôi vừa sang tuổi sáu mươi hai.”
Sống một cuộc đời khốn khổ như thế này ở tuổi đó! Tôi nhìn quanh căn hộ tuềnh toàng của ông ta. Một phòng rộng sáu chiếu Nhật. Chỉ độc có thế. Không buồng tắm. Ông ta sẽ phải đi xuống cuối hành lang sử dụng nhà vệ sinh chung. Tôi thừa biết ông ta cũng chẳng muốn sống hết đời như thế này. Nhưng mà nghĩ lại, nếu bố tôi còn sống thì cũng vào tầm tuổi này. Tôi nhìn ông ta kỹ hơn. Tóc ông ta lốm đốm sợi bạc. Cơ thể đã chảy sệ xuống. Khi còn đi học tôi ngờ rằng tôi có một mặc cảm thấp kém đối với cha mình nhưng chuyện đó đã xảy ra lâu lắm rồi. Giờ tôi đang đối diện với một người đàn ông bằng tuổi cha tôi nếu ông ấy còn sống.
Đột nhiên Tanaka nổi giận. “Đừng có cười tôi!” ông ta gào lên.
“Tôi đâu có cười ông! Ông nói gì vậy?”
“Cô đang cười tôi. Cô đứng đó và nhìn tôi như thể đang nghĩ tôi là một thằng ngốc hay cái gì đó. Tôi cũng là một khách hàng, nhớ ra chưa? Còn cô chả là cái thá gì ngoài một con điếm mạt hạng. Mà cũng chẳng phải trẻ trung gì, đứng đó trần truồng như thế - toàn da bọc xương. Người ngượm như thế sao bảo tôi không cương lên được. Chỉ thấy bực mình!”
“Tôi xin lỗi. Tôi đã nói là tôi không cười ông.” Tôi vội vàng mặc quần áo. Không thể biết Tanaka sẽ làm gì khi đang trong cơn nóng giận. Dù sao thì đây cũng là nhà của ông ta. Ông ta có thể dễ dàng rút ở đâu đó ra một con dao và ai biết được tôi sẽ phải làm gì để ông ta bình tĩnh trở lại. Nhưng quan trọng hơn cả tôi phải lấy được tiền công.
“Cô đã định chuồn rồi á? Cô đúng là đồ khốn.”
“Lần sau lại gọi tôi nữa nhé? Dạo này công việc làm ăn hơi chững. Tôi sẽ dành cho ông ưu đãi đặc biệt.”
“Ưu đãi? Cô muốn nói gì?”
“Tôi sẽ dùng miệng với ông.”
Tanaka lầu bầu mặc quần lót vào. Ông ta nhìn đồng hồ. Vẫn còn hai mươi phút nữa. Tôi chả quan tâm. Tôi phải đi khỏi chỗ này.
“Ông phải trả cho tôi hai mươi bảy nghìn yên.”
“Bảng giá là hai mươi lăm nghìn thôi mà.”
Tanaka rút tờ rơi quảng cáo kèm theo bảng giá ra kiểm tra lại. Ông ta hẳn phải đeo kính vì thấy mắt ông ta cứ nheo mãi mới đọc được.
“Thế gã môi giới không nói với ông sao. Không có buồng tắm thì đắt hơn.”
“Nhưng tôi đã rửa ráy trước đó rồi. Với lại tôi có thấy cô than phiền gì đâu.”
Giải thích cho ông ta thì hết ngày nên tôi chỉ lắc đầu ngán ngẩm. Chỉ một phút trước thôi trong người tôi có dương vật của một gã đàn ông. Tôi những muốn gột rửa cho sạch. Hiển nhiên là như thế? Nhưng bọn đàn ông chả bao giờ biết nghĩ gì khác ngoài bản thân mình.
“Đắt quá,” Tanaka than vãn.
“Thôi được rồi. Vì ông, tôi chấp nhận hạ xuống hai mươi sáu nghìn. Ông thấy sao?”
“Thôi được rồi. Mà đợi chút, vẫn còn thời gian cơ mà.”
“Ờ, thế ông cho rằng ông có thể cương cứng trở lại trước hai mươi phút không?”
Tanaka tặc lưỡi rút ví ra. Ông ta đưa tôi một tờ ba mươi nghìn và tôi trả lại ông ta bốn nghìn. Tôi nhanh chóng đi giày, chỉ muốn đi khỏi trước khi ông ta có thể thay đổi ý định. Tôi phóng ra cửa và vẫy một chiếc taxi. Ngồi trong xe nhìn chiếc taxi lướt đi dưới trời mưa tầm tã, tôi lại ngẫm nghĩ tới thân phận cay đắng của mình. Đau đớn vì bị đối xử như một đồ vật. Và cảm giác được biến nỗi đau ấy thành khoái lạc. Sẽ tốt hơn cả nếu tôi có thể nghĩ về bản thân mình như một thứ đồ vật. Nhưng sự tồn tại của tôi ở hãng lại gây trở ngại. Ở đó tôi là Kazue Sato chứ không phải là một vật nào đó. Tôi xuống taxi cách đại lý một quãng và đi bộ dưới mưa. Như thế sẽ tiết kiệm được hai trăm yen. Trong khi văn phòng vẫn sẽ trả tiền gấp đôi theo hóa đơn taxi lúc tôi tới nhà Tanaka.
Tôi nhìn thấy mụ phù thủy Marlboro ở đường Maruyama, đằng trước bức tượng Jizo, vị địa tạng bồ tát của đạo Phật, người bảo vệ những linh hồn bị đày đọa xuống địa ngục và những người lang thang giữa hai thế giới. Mụ phù thủy Marlboro có tên như thế là vì lúc nào mụ ta cũng mặc một chiếc áo khoác bằng vải xi giấy có hàng logo trắng của Marlboro ở sau lưng. Mụ ta rất nổi tiếng ở đại lý gái gọi vì gần sáu mươi tuổi rồi mà vẫn hành nghề. Có thể mụ ta là kẻ cô độc, thích hành động một mình, nhưng lúc nào mụ ta cũng đứng cạnh bức tượng thần Jizo và mời gọi những người đàn ông qua lại. Vì tối nay trời mưa nên chiếc áo khoác Marlboro rẻ tiền của mụ ta sũng nước để hở cả áo lót bên trong. Chả thấy ma nào xuất hiện nhưng mụ vẫn kiên trì đứng đó bên cạnh bức tượng giống như một oan hồn. Mụ ta hẳn sẽ đứng đó cho tới chết. Một khi bị sa thải bởi các đại lý gái gọi thì chả có cách nào khác là phải đứng đường tự kiếm khách. Nhìn mụ Phù thủy Marlboro tôi không khỏi kinh hoàng nghĩ tới số phận tương tự sẽ chờ đón mình trong tương lai không xa.
Khi tôi về tới đại lý thì đã gần mười hai giờ đêm. Phần lớn mọi người đã chán nản bỏ về. Trong phòng chỉ còn lại gã môi giới và mụ Bím Tóc. Tôi đưa mười nghìn yen cho gã môi giới và nhét một ngàn yen vào con mèo nhựa cho tiền trà nước, ăn vặt. Những ai có khách buổi tối đều phải làm thế. Nhờ có một nghìn yên kiếm thêm được của Tanaka mà phần đóng góp của tôi vào con mèo nhựa không ảnh hướng tới thu nhập chung của tôi tối nay. Tôi khoan khoái nghĩ thầm. Gã môi giới lườm tôi bảo, “Yuri! Tôi vừa nhận được điện thoại từ khách hàng của cô. Ông ta nói cô đã lấy thêm tiền của ông ta khiến ông ta rất phiền lòng. Có phải cô đã lừa ông ta trả thêm tiền vì ông ta không có buồng tắm?”
“Xin lỗi.”
Đúng là một tên chó má! Khuôn mặt xấu xí của Tanaka lại hiện lên trước mắt tôi. Một tên hèn hạ. Nhưng giờ đến lượt mụ Bím Tóc đang gườm nhìn tôi.
“Cô cầm ô của tôi lượn đấy à? Tôi phải ngồi đây để chờ cô trở về. Cô không thể cứ dùng đồ của người khác một cách bừa bãi thế được, cô biết chứ!”
“Ôi tôi xin lỗi, tôi chỉ mượn nó một chút thôi mà!”
“Xin lỗi? Không chỉ có thế thôi đâu. Cô làm thế để trả thù tôi đúng không?”
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. Tôi cứ nhại đi nhại lại mấy câu xin lỗi nhạt nhẽo của mình cho tới khi mụ Bím Tóc nhún vai bỏ cuộc. Mụ ta gào lên, “Thôi, tôi về đây!” và cuốn gói khỏi văn phòng. Tôi cũng nhanh chóng thu dọn tư trang vì sợ trễ mất chuyến tàu cuối.
Tại ga Shibuya tôi chọn tuyến Inokashira và lên tàu lúc 12 giờ 28 để tới Fujimigaoka. Tại ga Meidaimae tôi đổi tàu sang tuyến Keio và xuống tại Chitose - Karasuyama. Sau đó tôi phải đi bộ khoảng mười mấy phút nữa mới về được đến nhà. Trời mưa suốt cả ngày hôm nay khiến tôi cảm thấy tuyệt vọng. Mà tôi đang làm cái quái gì thế này? Tôi đột ngột dừng lại giữa trời mưa như xối. Tôi sẽ phải nói dối đã ở lại văn phòng làm thêm cả buổi tối mà chỉ có mười lăm nghìn yen để trưng ra. Tôi nói là tôi làm vậy vì muốn để dảnh hai trăm nghìn yen một tuần nhưng với tốc độ này thì tôi sẽ chả bao giờ đạt được mục tiêu của mình. Tôi cần phải kiếm được từ tám tới chín trăm nghìn yen một tháng, mười triệu yen một năm. Nếu có thể duy trì tốc độ đó thì tôi sẽ để dành được một trăm triệu yen trước sinh nhật lần thứ bốn mươi. Tôi thích thú nghĩ về số tiền tiết kiệm của mình, thấy chúng sinh sôi nảy nở trước mắt tôi. Tôi chỉ muốn đạt được mục tiêu của mình rồi sau đó có thể thỏa thích nhìn ngắm số tiền mà mình dành dụm được. Nói cách khác, với tôi để dành tiền bây giờ giống y như việc phải học hành chăm chỉ trước đây.