Phần 7. · 3
Tôi muốn là người thắng cuộc. Tôi muốn chiến thắng. Tôi muốn chiến thắng.
Tôi muốn trở thành số một. Tôi muốn được tôn trọng.
Tôi muốn mọi người nói, Kazue Sato đúng là một nhân viên cừ khôi! Thật vinh dự cho chúng ta khi có được cô ấy!
Nhưng ngay cả nếu tôi có là người xuất sắc nhất thì cũng chả ai biết đến. Đó không phải là một công việc có thể khiến người ta nổi tiếng. Một công việc không thể đem ra đo đếm được. Công việc của tôi là viết báo cáo, và điều đó khiến người khác rất khó nhìn ra sự xuất sắc của tôi. Tôi nghĩ mình sắp phát điên. Tôi sẽ phải làm gì để những người khác trong văn phòng để ý tới tôi và thừa nhận năng lực của tôi? Các nhân viên cũ đều cho rằng tôi vào được công ty là nhờ quan hệ gia đình. Tôi phải tìm cách chứng minh rằng họ đã sai và cũng để khẳng định bản thân mình.
Sau đó, khi biết Yamamoto đã vượt qua kỳ thi tiếng Anh quốc gia ở trình độ cao nhất tôi cũng bắt đầu học hành để ôn thi. Sau một năm miệt mài rèn luyện tôi đã đăng ký thi và cũng được trình độ cao nhất. Nhưng ở công ty tôi, đạt được những tín chỉ quốc gia ở trình độ cao cũng không phải là chuyện to tát cho lắm. Thế nên làm vậy thôi thì vẫn chưa đủ. Từ đó tôi bắt đầu ghi chép và viết biên bản hoàn toàn bằng tiếng Anh. Tôi viết tiếng Nhật với cấu trúc tiếng Anh. Kết quả là những người xung quanh bắt đầu nhìn tôi thán phục khiến tôi rất vui vì thành quả của mình.
Lần khác, tôi quyết định viết một bài đăng báo. Với kiến thức rộng rãi và khả năng sử dụng từ ngữ của tôi, tôi có thể viết bài về những vấn đề kinh tế trong nước cũng như thời sự quốc tế. Tôi gửi một bài viết ngắn có nhan đề “Những việc Gorbachev nên làm” tới mục dành cho bạn đọc của một trong những tờ báo hàng đầu của Nhật. Khi họ cho đăng nó ở số báo buổi sáng, tôi hăm hở đi tới chỗ làm. Hẳn tất cả mọi người sẽ tới khen ngợi tôi về bài báo. “Này, tôi có đọc báo sáng nay. Bài viết của cô thật xuất sắc!” Nhưng trái ngược với mong đợi của tôi, cả văn phòng dường như chả có ai mảy may biết gì. Họ đều bù lu bù loa lên về công việc của mình. Lạ ghê, chả lẽ ở đây không có ai đọc báo? Tôi thấy thật khó tin.
Trong giờ ăn trưa, giám đốc văn phòng vẫn thường hay đọc báo nên tôi nghĩ ông ta hẳn sẽ hỏi han tôi về chuyện đó. Thế nên tôi cứ quanh quẩn cạnh bàn của ông ta chả thiết ăn uống gì. Ông giám đốc ngẩng lên nhìn về phía tôi và bảo, “Có phải cô viết cái này không Sato?”
Ông ta chỉ lên tờ báo. Tôi sung sướng phập phồng.
“Gì cơ ạ, à vâng, là tôi viết ạ.”
“Cô đúng là thông minh nhỉ?”
Chỉ có vậy. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác thất vọng lúc ấy. Ở đây hẳn có cái gì không ổn. Tôi chỉ có thể nghĩ ra một lý do duy nhất cho sự bàng quang này, một lý do khiến tôi cảm thấy được an ủi phần nào. Đó là vì họ ganh tỵ với tôi.
Đã hai năm trôi qua kể từ khi tôi vào công ty. Một lần khi đang viết một báo cáo bằng tiếng Anh, tôi có cảm giác ai đó đang nhìn qua vai tôi.
“Cô viết cứ như người bản xứ ấy nhỉ? Cô có du học ở nước ngoài không vậy?”
Thỉnh thoảng người phụ trách bộ phận nghiên cứu có qua chỗ tôi để kiểm tra công việc. Lúc này ông ta đang đứng sau lưng tôi, xem tôi viết gì. Đó là Kabano, bốn mươi ba tuổi, tốt tính, tốt nghiệp một trường đại học xoàng xĩnh, là loại người hay bị người khác coi thường. Tôi phớt lờ ông ta. Tôi không nghĩ tại sao lại phải trả lời. Kabano nhìn tôi, một kẻ bị bỏ rơi trong văn phòng không có lấy một chỗ thân tín để dựa dẫm và mỉm cười đầy cảm thông.
“Tôi biết cha cô rất rõ. Ông ấy làm bên kế toán khi tôi mới vào công ty. Ông ấy đã giúp tôi rất nhiều.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Kabano. Rất nhiều người đã nhắc tới cha tôi nhưng phần lớn bọn họ đều là những người chỉ có một tí chức vụ. Kabano cũng vậy nhưng không hiểu sao tôi cứ có cảm giác ông ta muốn hạ thấp cha tôi vì một lý do nào đó.
“Thật là đáng tiếc cho cha của cô, ông ấy còn trẻ thế. Nhưng có một đứa con gái xuất chúng như cô hẳn ông ấy vô cùng hạnh phúc. Tôi chắc rằng ông ấy sẽ rất tự hào về cô.”
Tôi chả nói gì và quay trở lại làm việc tiếp. Sốc vì tôi không thèm trả lời lấy một câu, Kabano lập tức rời khỏi phòng. Tối đó, lúc tôi chuẩn bị ra về thì một đồng nghiệp nam có thâm niên hơn tôi năm năm, đi tới chỗ tôi. Đó chính là người đã buộc tội tôi vào công ty nhờ quan hệ trong bữa tiệc lần trước.
“Sato, đây thực sự không phải việc của tôi nhưng tôi muốn nói chuyện với cô một chút. Cô rảnh không?”
Ông ta nói khẽ, gần như thì thào, vừa nói vừa nhìn ra xung quanh vẻ lo lắng.
“Có chuyện gì?”
Tôi có thể cảm thấy lòng tự trọng của tôi đang dâng lên. Tôi vẫn chưa thể tha thứ cho ông ta.
“Đây là một chuyện rất khó nói nhưng tôi cảm thấy có nghĩa vụ phải nói ra. Tôi cho rằng thái độ lúc nãy của cô không được phù hợp cho lắm. Đúng hơn là tôi thấy cô hơi bị thô lỗ với ông Kabano.”
“Vậy sao? Thế còn thái độ của chính ông thì sao? Không phải ông là người lu loa lên với mọi người rằng tôi sử dụng quan hệ để vào được công ty hay sao? Thế thì không thô lỗ à?”
Tôi nghĩ là ông ta không hề chờ đợi tôi phản kích lại như vậy nên mặt ông ta trắng bệch ra.
“Nếu tôi có xúc phạm cô, xin cô hiểu cho rằng đó chỉ là rượu vào lời ra. Tôi xin lỗi nếu điều đó khiến cô bị tổn thương. Nhưng tôi không hề có ý đó. Tôi chỉ muốn cảnh báo những người khác rằng cô là một phần trong gia đình của công ty G và họ không nên vô lễ với cô. Đó cũng là điều mà ông Kabano muốn diễn đạt úc nãy. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ thái độ của cô có phần thô lỗ. Trong một đại gia đình như công ty chúng ta, tất cả mọi người đều hỗ trợ và động viên nhau. Đó là phương châm của chúng ta và cô hoàn toàn nhận thức được điều đó. Giận dỗi vì một sự công kích do mình tự tưởng tượng ra là rất phản tác dụng.”
“Ông muốn nghĩ thế nào thì tùy nhưng tôi vào công ty này nhờ năng lực của mình. Dĩ nhiên tôi cũng muốn theo gương cha tôi nhưng tôi có được vị trí này là nhờ vào chính tôi. Tất nhiên tôi rất lấy làm tự hào về cha tôi. Nhưng tôi đã phát ngán vì người ta cứ lải nhải mãi về ông ấy.”
“Cô cho rằng cô vào được đây thực sự là nhờ năng lực của mình sao?” ông ta khoanh tay trước ngực hỏi tôi.
Nghe vậy khiến tôi ức tới phát khóc. “Nếu ông không tin tôi thì tự kiểm tra lấy mà xem! Và đừng có suốt ngày lải nhải về các mối quan hệ nữa. Tôi phát ớn lên rồi.:”
“Không, ý tôi không phải vậy.” Ông ta tiếp tục.
“Tôi vào được đây cũng nhờ có quan hệ. Chú tôi làm việc ở đây. Ông ấy đã tới tuổi về hưu nên giờ không còn đi làm nữa. Tôi chả quan tâm tới việc người ta có nói tôi vào đây làm là nhờ quan hệ hay không. Nhiều khi tôi còn cảm thấy mình được bảo vệ nhờ có ông chú. Dĩ nhiên, cũng luôn có những người muốn gây rắc rối với tôi vì chuyện đó. Nhưng cuộc đời lúc nào chả đầy rẫy kẻ thù. Thế nên chẳng hại gì nếu tạo ra một liên minh vững chắc và biến những cái tiêu cực thành lợi thế của mình. Đó cũng chính là cách các công ty vận hành ở Nhật Bản.”
“Tôi cho thế là sai lầm.”
“Đó là bởi vì cô chả hiểu gì về một thế giới đàn ông sất!”
Ông ta nã một phát đạn cuối rồi quay người bỏ đi. Tôi giận tới mức muốn nổ tung. Một thế giới đàn ông! Đám đàn ông thở ra như vậy khi thấy cần cấu kết, hình thành một liên minh giữa họ và gạt đám đàn bà ra ngoài vì lợi ích của mình. Nếu Hãng Kiến trúc và Công trình G là một đại gia đình hạnh phúc thì phụ nữ hẳn cũng được nhận vào những liên minh đó. Tôi chắc rằng trong công ty hẳn có một liên minh giữa những người vốn là học sinh của hệ thống trường Q nhưng chả thấy ai nói gì với tôi cả. Xung quanh tôi chỉ toàn kẻ thù. Tôi thực sự đã bị ném ra rìa. Đột nhiên tôi nghe tiếng Yamamoto thì thào nói chuyện với ai đó.
“Được rồi! Em sẽ gặp anh ở trước rạp chiếu phim.”
Rồi cô ta vội vàng gác máy vì sợ bị phát hiện nói chuyện riêng trên điện thoại. Cô ta cẩn thận nhìn ra xung quanh. Trông mặt mũi cô ta rạng ngời hạnh phúc. Không nghi ngờ gì nữa, cô ta sẽ tới chỗ hẹn với một người đàn ông. “Quan trọng là phải tạo ra những liên minh vững chắc và biến tiêu cực thành lợi thế.” Đồng nghiệp có thâm niên ở công ty khuyên tôi thế. Nếu quả đúng như vậy thì liên minh tốt nhất mà phụ nữ có thể tạo ra là với đàn ông. Yamamoto không thể chịu đựng ở đây lâu hơn được nữa có thể là vì cô ta đã có một người đàn ông. Tôi chán nản trở về bàn của mình, ngồi phịch xuống ghế và gục đầu xuống bàn.
“Tôi đi đây.” Yamamoto nói và đi ra phía cửa. Cô ta vừa tô lại son môi màu đỏ tươi, cả người cứ hơn hớn tươi vui. Tôi đứng bật dậy và đi theo cô ta.
Người đàn ông đứng chờ Yamamoto trước rạp chiếu phim ăn mặc y như đám sinh viên nghiên cứu sinh, quần jean, áo nỉ chui cổ và áo khoác. Mặt mũi anh ta cũng chẳng có gì nổi bật, tóm lại là mọi thứ trông đều rất bình thường. Nhưng Yamamoto chào đón anh ta cứ như thể cô ta là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Sau đó cả hai người bọn họ biến vào trong rạp. Thế là thế quái nào? Tôi cứ tưởng bạn trai của Yamamoto phải đẹp trai ghê lắm nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược khiến tôi không khỏi cảm thấy thất vọng.
Tiếng chuông báo hiệu buổi chiếu đã vãn, chỉ còn lại mình tôi trên con phố đằng trước rạp chiếu bóng, tim đập thình thịch. Những con sâu màu đen bắt đầu tìm cách chui vào tim tôi. Đầu tiên là một con, rồi tới con thứ hai, thứ ba và cuối cùng là bốn con cả thảy. Tôi càng cố xua đuổi chúng đi thì chúng lại càng tới đông hơn. Chả bao lâu tôi cảm thấy tim mình chỉ còn là một đám dòi bọ đen sì lúc nhúc. Cảm giác thật bức bối, khó thở, khiến tôi những muốn chạy đi thật xa.
Yamamoto có một thứ mà tôi không bao giờ có thể sở hữu được. Mà không chỉ cô ta. Những nữ trợ lý hay chế nhạo sau lưng vì tôi không thể làm được những gì họ yêu cầu, những nam đồng nghiệp bằng vai phải lứa mà sự nhẫn tâm không biết tới giới hạn, những kẻ già cả ngoài lề như Kabano, tất cả bọn họ đều có khả năng tương tác với người khác: bạn bè, người yêu, với những người mà họ có thể mở lòng mình, những người mà họ có thể trò chuyện và những người mà họ háo hức gặp mặt sau giờ làm việc. Họ có những người bên ngoài công sở mang tới cho họ niềm vui.
Gió tháng Năm mát rượi và khoan khoái. Mặt trời lúc hoàng hôn nhuộm vàng những hàng cây trong công viên Hibiya. Nhưng tâm trạng đen tối siết chặt lấy tim tôi không chịu buông ra. Những con sâu màu đen bò lúc nhúc, ngọ ngoạy, sinh sôi nảy nở, bám lủng lẳng bên thành trái tim và cuối cùng tràn đi khắp nơi. Tại sao lại chỉ có mình tôi? Tại sao chỉ duy nhất mình tôi? Tôi tiếp tục tự hỏi khi đi ngược chiều gió về Ginza, lưng oằn xuống. Khi trở về căn nhà cô đơn tối tăm của mình, người duy nhất chờ đón tôi ở đó là mẹ tôi. Đó là tất cả những gì tôi có thể mong đợi. Nghĩ tới việc phải trở lại chỗ làm ngày hôm sau tôi thấy vô cùng u uất. Sự thất vọng, niềm tức tối trong lòng tôi chính là thức ăn cho lũ dòi bọ kia.
Cuộc sống hiện tại của tôi chả khác gì một người đàn ông trung niên. Tới chỗ làm rồi đi về nhà. Tôi tồn tại chỉ để mang tiền về nhà. Kiếm được đồng nào là chi tiêu cho gia đình hết. Đầu tiên mẹ tôi sẽ mang phiếu lương ra ngân hàng lĩnh tiền, sau đó mua thức ăn rẻ cho chúng tôi, trả tiền học phí cho em gái và tiền nhà. Thậm chí bà ấy còn làm luôn nhiệm vụ chia tiền tiêu vặt cho tôi. Nếu tôi bỏ đi đâu đó và không bao giờ trở lại thì mẹ tôi, người đã sử dụng phần lớn số tiền tiết kiệm của mình, sẽ không có gì để sống. Vì vậy tôi không thể nào chạy trốn. Tôi sẽ phải tiếp tục trông nom mẹ tôi cho tới khi bà mất. Không phải những trách nhiệm mà tôi đang gánh giống y hệt như của đám đàn ông hay sao? Tôi mới chỉ hai mươi lăm tuổi nhưng đã phải mang trên vai gánh nặng gia đình. Suốt đời tôi sẽ là một đứa trẻ với một phiếu nợ.
Nhưng đàn ông thì họ còn có những lạc thú riêng. Họ có thể đi nhậu với bạn bè, tán tỉnh phụ nữ và làm đủ thứ trò nhăng cuội. Còn tôi chả có gì khác ngoài công việc. Mà ngay cả đối với công việc tôi cũng không tìm thấy hứng thú vì tôi không được coi là người có tài năng nhất. Danh hiệu đó đã thuộc về Yamamoto. Tôi chả có người bạn nào ở chỗ làm. Và khi nghĩ lại hồi đi học, tôi cũng chẳng tìm ra người nào mà tôi có thể gọi là bạn. Không có lấy một người! Đám dòi bọ trong trái tim đen tối của tôi uốn éo vui mừng khi thốt ra những lời cay nghiệt ấy. Cô đơn và tuyệt vọng, tôi dừng lại giữa đường phố Ginza và bật khóc. Đám côn trùng càng được thể uốn éo vui mừng.
Xin ai đó hãy nói với tôi. Hãy gọi tên tôi và mang tôi ra khỏi đây. Xin các người, xin các người. Tôi xin các người hãy nói với tôi một lời tử tế.
Hãy nói với tôi rằng tôi dịu dàng, tôi đẹp.
Hãy mời tôi đi uống cà phê hay hơn thế nữa…
Hãy nói với tôi rằng bạn muốn ở bên cạnh tôi cả ngày, và chỉ mình tôi mà thôi.
Trong khi tiếp tục bước đi dọc theo những con đường ở Ginza, tôi cố nhìn vào mắt những người đàn ông mà tôi bắt gặp, âm thầm van vỉ họ. Nhưng tất cả bọn họ sau khi thấy tôi đều nhanh chóng nhìn sang chỗ khác vẻ khó chịu. Họ không tìm thấy gì ở tôi.
Tôi rẽ ra khỏi đại lộ chính và đi vào một con phố nhỏ. Những người phụ nữ trông như các tiếp viên làm việc ở hộp đêm vội vã bước qua tôi, mặt trang điểm dày cộp, nước hoa sực nức. Họ không thèm nhìn tôi, cho rằng tôi vô tình lạc vào lãnh địa của họ. Họ chỉ để mắt tới đám đàn ông, những khách hàng tiềm năng của mình. Nhưng đám đàn ông đặt chân tới đây chính là các viên chức làm việc ở một công ty nào đó, giống như công ty của tôi, giống như tôi. Bọn dòi bọ kia lại lên tiếng gièm pha, lần này nhắm vào đám phụ nữ. Một trong những người phụ nữ đứng trước một câu lạc bộ nhìn tôi rất lâu và rất khó coi. Cô ta chắc ngoài ba mươi, mặc một chiếc kimono màu bạc và thắt lưng thêu màu rượu vang đỏ. Mái tóc đen nhánh của cô ta chải ép ngược lên trên. Cô ta trợn mắt nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
Lũ sâu bọ lên tiếng: Cô ta đang nhìn gì thế?
Nghe vậy, người phụ nữ lập tức lên lớp chúng. Một kẻ nghiệp dư như cô ở đây đúng là cái gai trong mắt. Cô chả hiểu gì sất, đúng không, công chúa nhỏ đáng thương. Đây là những quán bar dành cho đám đàn ông làm việc ở các công ty. Những gì diễn ra ở đây liên quan trực tiếp tới những gì xảy ra ở chỗ làm. Cả hai nơi đều thuộc về thế giới đàn ông. Tất cả đều dành cho nam giới và chỉ cho nam giới mà thôi.
Tôi nhún vai.
Những người phụ nữ biết gọt giữa tài năng để túm được một gã đàn ông là những người khôn nhất. Người phụ nữ mặc kimono nhìn tôi từ đầu tới chân, rõ ràng không hề ấn tượng bởi vẻ ngoài thiếu hấp dẫn của tôi. Cô ta khịt mũi vẻ khinh bỉ. Nhưng theo tôi thì cô chả có hy vọng gì. Cô đã từ bỏ nữ tính của mình ở đâu rồi?
Tôi chả từ bỏ gì cả. Đúng là nếu so sánh với một phụ nữ như cô thì trông tôi xoàng xĩnh thật nhưng ngược lại tôi có một công việc thực sự. Nói cho cô biết, tôi đã tốt nghiệp đại học Q và hiện đang làm việc tại hãng G.
Vô ích thôi, tôi hình dung ra cô ta sẽ nói vậy. Vì trong vai một người đàn bà thì cô chưa được tới mức trung bình. Cô chẳng bao giờ có thể tìm được việc ở Ginz.
Kém cả mức trung bình nghĩa là dưới năm mươi phần trăm theo tiêu chuẩn đo lường. Sẽ chả ai muốn tôi cả. Nghĩ tới điều đó tôi gần như phát điên. Là một người dưới mức trung bình mới khủng khiếp làm sao.
Tôi muốn là người thắng cuộc. Tôi muốn chiến thắng. Tôi muốn là số một. Tôi muốn mọi người nói, đó là một người phụ nữ mới tuyệt vời làm sao, tôi thật vô cùng hân hạnh được biết cô ấy.
Lũ sâu bọ vẫn tiếp tục uốn éo.
Một chiếc xe limousine đang đi tới. Cửa kính mờ màu khói khiến tôi không nhìn được vào bên trong. Trong khi mọi người đang đi đều dừng lại để nhìn thì chiếc xe, vốn dĩ đã quá to để đi trong phố hẹp, quẹo qua góc đường và dừng lại trước một câu lạc bộ sang trọng. Người tài xế xuống xe và mở cửa sau. Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi trông dáng giống như một nhà doanh nghiệp trong một bộ vest hai hàng khuy bước ra cùng một phụ nữ trẻ. Các tiếp viên quan bar, phục vụ bàn và những người đi đường đều quay ra nhìn người phụ nữ đó, ngây ngất trước nhan sắc có một không hai của cô ta. Cô ta mặc một chiếc váy dự tiệc màu đen lấp lánh. Da cô ta trắng muốt, son môi đỏ tươi, tóc dài nâu nhạt và lượn sóng.
“Yuriko!”
Tôi buột miệng gọi tên cô ta không kịp suy nghĩ. Cô ta ở đó bằng xương bằng thịt, tình địch thời trung học của tôi, hiện thân của sự dâm loạn. Cô ta chả cần học hành hay làm việc chăm chỉ, cô ta vốn sinh ra chỉ để làm chuyện đó. Yuriko nghe thấy tôi gọi bèn quay lại. Nhưng cô ta chỉ liếc nhìn tôi rất nhanh rồi khoác tay người đàn ông đi tiếp, không thèm nói một lời nào. Tôi là Kazue Sato đây mà! Cô hẳn biết rất rõ. Sao cô lại giả vờ như không nhận ra? Tôi cắn môi giận dữ.
“Cô biết cô ấy à?” Người phụ nữ mặc kimono đột nhiên hỏi tôi. Từ nãy tới giờ tôi vẫn đối thoại một cách tưởng tượng với người phụ nữ này. Cô ta đột ngột lên tiếng khiến tôi sững sờ. Giọng của cô ta trẻ trung và tử tế một cách không ngờ.
“Chúng tôi học cùng ở trung học. Tôi là bạn thân của chị cô ấy.”
“Cô không nói giỡn đấy chứ? Chị cô ấy hẳn cũng là một mỹ nhân.”
Cô ta nói không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ. Tôi nhanh chóng trả lời. “Không, chị cô ta xấu như ma. Họ chả giống nhau tẹo nào.”
Tôi bỏ người phụ nữ mặc kimono đứng đó với vẻ mặt sửng sốt và nhanh chóng đi về nhà. Tôi cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Nhờ cảnh tượng vừa nhìn thấy xong. Tôi biết chị gái của Yuriko sẽ bẽ bàng thế nào nếu biết được em gái mình trở nên thế này. Phát hiện đó đã giải phóng tôi khỏi bi kịch của mình. Trên đời này còn có một người đáng thương hơn cả tôi. Về mặt trí tuệ, cô ta không được thông minh như tôi. Cô ta luôn sống trong cảnh túng quẫn và không bao giờ có thể tìm được việc làm ở một công ty lớn. Tôi vẫn còn hơn cô ta chán, tôi tự bảo, cố làm dịu đi nỗi tuyệt vọng lúc trước. Tất cả chỉ nhờ có một tình huống vớ vẩn như vậy. Tất cả đám sâu bọ đột nhiên biến mất không dấu vết. Đêm đó tôi được giải thoát khỏi một mối âu lo mà tôi tưởng sẽ đeo đuổi tôi suốt đời. Nhưng tôi vẫn lo sợ đám sâu bọ đó sẽ quay trở lại hành hạ tôi như một điềm gở khó tránh.
Tôi chả có chút ký ức tốt đẹp nào về tuổi thơ. Tôi đã cố quên chúng đi. Nhưng soi mình trong gương tôi không thể nào không nhớ lại những khắc khó khăn trong quá khứ. Giờ tôi đã ba mươi bảy tuổi. Tôi vẫn còn giữ được vẻ trẻ trung. Tôi ăn kiêng nên tôi vẫn gầy và luôn mặc được quần áo cỡ nhỏ nhất. Nhưng ba năm nữa, tôi sẽ bốn mươi, và điều đó khiến tôi khiếp đảm. Phụ nữ khi bước vào tuổi bốn mươi sẽ trở thành một mụ phù thủy già xấu xí. Khi ba mươi tôi có cảm giác như mình đang tuột dốc nhưng vẫn không là gì khi so sánh với tuổi bốn mươi. Ở tuổi ba mươi còn có hy vọng về tương lai. Như được giao cho một vị trí quan trọng ở nơi làm việc để đánh dấu sự thành công trong sự nghiệp, gặp được ý trung nhân hay những thứ viển vông tương tự. Giờ thì tôi chả còn mơ màng gì tới những thứ đó.
Tôi vẫn luôn khủng hoảng ở những điểm ngoặt quan trọng của tuổi tác như khi tôi ở giữa tuổi mười chín và hai mươi, hay giữa hai chín và ba mươi. Tôi bắt đầu hành nghề mãi dâm ở tuổi ba mươi. Lúc đầu tôi rất lo vì mình không có chút kinh nghiệm tình dục nào. Nhưng khi nói mình còn trinh thì tôi lập tức kiếm được một khách hàng vì ông ta cảm thấy tò mò. Tôi không muốn nhớ lại lần gặp gỡ đó. Nhưng ngay lúc ấy tôi đã hình dung ra rằng tôi sẽ không bao giờ muốn sống tới năm mươi tuổi. Thậm chí tới bốn mươi tuổi cũng không. Dù thé nào đi nữa thì cũng thà chết còn hơn là trở nên già và xấu. Đúng thế. Tôi thà chết còn hơn. Cuộc sống chả có ý nghĩa gì đối với một mụ già xấu xí.
“Cô có muốn dùng bia không?”
Tôi nghe tiếng người khách gọi tôi từ phòng bên cạnh. Tôi đang ở trong phòng tắm, dưới vòi sen, gột sạch mọi ngõ ngách, mọi thứ mồ hôi, nước miếng và tinh dịch bám trên cơ thể tôi, những thứ chất lỏng tiết ra từ một người đàn ông mà tôi không hề quen biết. Nhưng người khách đêm nay cũng không đến nỗi tệ. Ông ta khoảng năm mươi. Trang phục và cách cư xử của ông ta cho thấy ông ta hẳn làm việc cho một công ty lớn. Ông ta cũng nhẹ nhàng, tử tế. Lại còn mời tôi uống bia. Đây là lần đầu tiên tôi có khách hàng như vậy.
Trong mắt những người đàn ông năm mươi tuổi tôi hẳn được coi là trẻ, có lẽ chỉ như phụ nữ ba mươi. Nếu khách hàng ai cũng giống như ông ta thì tôi thật là sung sướng. Tôi có thể sẽ tiếp tục hành nghề ngay cả khi đã qua tuổi bốn mươi. Tôi quấn chiếc khăn tắm quanh mình và đi sang phòng bên cạnh. Ông khách hàng đã mặc quần lót và ngồi hút thuốc trong lúc chờ tôi.
“Đây, hãy dùng một ly bia. Chúng ta vẫn còn thời gian mà.”
Sự thoải mái của ông ta khiến tôi cảm thấy yên tâm. Nếu trẻ hơn hẳn ông ta sẽ muốn làm đi làm lại chuyện đó nhiều lần nữa.
“Cảm ơn ông.” Tôi nói và dùng cả hai tay đưa chiếc ly lên miệng và ông khách hàng khẽ nheo mắt cười.
“Cô cư xử rất phải phép. Cô hẳn được nuôi dạy để trở thành một người gia giáo. Hãy kể cho tôi biết tại sao cô lại làm nghề này?”
“Tôi tự hỏi…” Tôi cảm thấy hài lòng khi nghe ông ta bảo tôi biết cách cư xử nên tôi cười với ông ta một cách lịch thiệp. “Tôi đoán là chỉ vì tôi thấy chán nản với việc suốt ngày chỉ biết công việc, từ ngày này sang ngày khác. Phụ nữ đôi khi cũng muốn phiêu lưu. Một công việc như thế này chẳng hạn, ý tôi là, một phụ nữ như tôi thì đây là cơ hội để gặp gỡ những người mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội tiếp cận. Tôi nghĩ nó cũng giúp tôi hiểu thêm một chút về thế giới này.”
Tôi làm nghề này vì thích phiêu lưu? Thôi xin, nghe cứ xưa như trái đất. Nhưng vị khách hàng này là loại người thích những thứ tưởng tượng bay bổng. Ông ta muốn một người phụ nữ biết kể chuyện.
“Phiêu lưu?” Ông ta hẳn phải xiêu lòng vì lý do này.
“Bán cơ thể của mình đi chính là một cuộc phiêu lưu tới tận cùng. Tôi dám chắc một người đàn ông không thể làm được điều đó.”
Tôi mỉm cười ngọt ngào và chỉnh lại bộ tóc giả. Ngay cả khi đi tắm tôi cũng không để bị ướt mặt và không bao giờ bỏ tóc giả ra.
“Cô làm việc cho một hãng nào đó à?”
“Đúng vậy. Nhưng chuyện này bí mật nhé!”
“Tôi sẽ không nói đâu, cô có thể tiết lộ với tôi. Là hãng nào vậy?”
“Nếu ông nói cho tôi ông làm ở đâu thì tôi sẽ cho ông biết.”
Tôi cố hết sức để tạo ra sự hồi hộp, gay cấn. Nếu tôi xuất đúng chiêu, ông ta hẳn sẽ cho gọi tôi lần nữa. Ít nhất thì tôi cũng có thể trông chờ vào điều đó.
“Thỏa thuận thế đi. Nói ra thì hơi ngượng, nhưng tôi dạy ở một trường đại học. Tôi là giáo sư.”
Có thể thấy ông ta rất tự hào về nghề nghiệp và bản thân mình. Nếu có thể moi được thêm một chút thông tin nữa thì kể như tôi thắng lớn.
“Ông không nói đùa đấy chứ. Đại học nào vậy?”
“Tôi sẽ đưa cho cô danh thiếp của tôi. Nếu cô có danh thiếp tôi cũng muốn cô cho tôi một cái.”
Và thế là chúng tôi trao đổi danh thiếp, trong tình trạng không quần áo. Khách hàng của tôi tên là Yashizaki. Ông ta là giáo sư luật tại một trường đại học tư nhân hạng ba ở Chiba. Ông ta đeo kính vào và đọc danh thiếp của tôi một cách kính cẩn.
“Ôi, thật đúng là một cú sốc. Vậy ra cô là trợ lý giám đốc của văn phòng nghiên cứu Hãng Kiến trúc và Công trình G cơ đấy. Ái chà, đúng là một nhân vật quan trọng. Công việc của cô hẳn có nhiều trách nhiệm nặng nề.”
“Cũng không đến nỗi. Tôi chỉ làm nghiên cứu và viết báo cáo về những yếu tố kinh tế ảnh hướng tới thị trường của chúng tôi.”
“Vậy thì kể ra chúng ta cũng chung một dạng công việc. Thế cô có học sau đại học không?”
Ánh mắt của Yoshizaki vừa có vẻ kiêng nể vừa có vẻ hiếu kỳ. Tôi quyết định lợi dụng sự háo hức của ông ta.
“Ồ không, sau khi tốt nghiệp khoa kinh tế đại học Q tôi đã không học lên tiếp. Học thêm sau đại học nữa thì tôi không kham nổi.”
“Cô tốt nghiệp đại học Q mà lại đi làm gái gọi? Đúng là lần đầu tiên tôi chứng kiến chuyện này. Thật vô cùng ấn tượng.”
Yoshizaki lại rót đầy bia và ly của tôi, vẻ vô cùng phấn khích.
“Tôi hy vọng là cô sẽ đồng ý gặp tôi nữa. Hãy nâng ly cho cuộc hội ngộ sắp tới của chúng ta.”
Chúng tôi chạm ly. Tôi cũng hy vọng thế! Tôi ngắm nghía tấm danh thiếp của Yoshizaki và hỏi gạ ông ta. “Giáo sư, tôi có thể gọi tới văn phòng cho ông được không? Tôi muốn hẹn hò với ông mà không thông qua đại lý. Nếu phải qua đại lý họ sẽ lấy phần lớn tiền công. Nếu được, ông có thể cho tôi luôn số di động được không?”
“Ồ, tôi không có điện thoại cầm tay. Nhưng cô có thể gọi tới văn phòng. Nếu cô bảo họ cô là cô Sato ở đại học Q thì tôi sẽ biết ngay. Hay cô cũng có thể nói cô là cô Sato ở hãng G. Cũng không sao. Trợ lý của tôi hẳn sẽ không bao giờ nghi ngờ một cử nhân đại học Q lại đi làm gái gọi!”
Yoshizaki nói rồi tủm tỉm cười. Bác sĩ và giáo sư chính là những kẻ dâm đãng nhất. Với những gì tôi học được từ thế giới của họ thì phần lớn những người đàn ông một lòng quy phục cấp trên cũng như những người có quyền hành một chút đều là những thằng ngu. Nghĩ tới đoạn trước đây từng khao khát được đứng trên đỉnh thế giới đó thế nào, tôi phá lên cười một cách chua xót tới ê cả hàm.
Khi chúng tôi rời khỏi khách sạn, Yoshizaki đi tách ra khỏi tôi như không hề quen biết. Nhưng tôi chả quan tâm. Ngược lại, tim tôi đạp thình thịch vì phấn khởi. Yoshizaki thích một phụ nữ như tôi và đó là bằng chứng cho thấy ông ta sẽ trở thành một trong những khách hàng trung thành của tôi. Tôi có thể gặp ông ấy riêng rẽ, không phải qua đại lý, đúng là một cách lý tưởng để kiếm được nhiều tiền hơn trong nghề này. Phụ nữ dùng cơ thể của họ để kiếm tiền nên không có lý do gì mà chúng tôi không thể tự đứng đường đón khách. Thế nhưng đúng là không có gì nguy hiểm hơn việc tự bắt khách trên phố một mình. Nhưng Yoshizaki thì khác. Ông ta là một giáo sư đại học lịch sự, nhã nhặn, một người thực sự có hứng thú với tôi. Tôi cũng hy vọng ông ta trở thành một khách hàng quen thuộc.
Tôi vừa dạo bước với Yoshizaki vừa hát ngâm nga một cách sung sướng. Tôi chợt quên đi không khí nhạt nhẽo, thù địch đang chờ đón tôi tại văn phòng dịch vụ gái gọi, sự hiếu chiến của mụ Bím Tóc hay việc các đồng nghiệp ở chỗ làm luôn tìm cách hạ nhục tôi, cả những lời rầy la của mẹ hay thậm chí cả nỗi sợ hãi bị già và xấu đi. Lòng tôi dạt dào cảm xúc của một người thắng trận. Tương lai thật tươi sáng. Những điều tốt đẹp vẫn đang chờ đón tôi. Lâu rồi tôi không có được thứ cảm giác lạc quan này. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi tham gia dịch vụ gái gọi ở tuổi ba mươi, vị thế nghề nghiệp của tôi được đánh giá cao, và bản thân tôi được tán dương và được người khác theo đuổi.
Tôi tóm lấy tay Yoshizaki và luồn tay mình vào. Yoshizaki nhìn tôi cười toét miệng.
“Ái chà, không phải trông chúng ta giống như một cặp tình nhân rất gắn bó hay sao?”
“Thế nếu chúng ta trở thành tình nhân thật thì sao hả giáo sư?”
Một đôi nam nữ trẻ mà chúng tôi đi ngang qua lúc lên dốc quay sang nhìn chúng tôi chằm chằm rồi thì thào gì đó với nhau. Có vẻ như họ muốn nói: Không phải ông ta hơi quá già để làm chuyện đó hay sao? Tôi thì chả quan tâm tới họ nghĩ gì và cũng chả thèm để ý. Nhưng Yoshizaki khẽ đẩy tay tôi ra vẻ lúng túng.
“Trông không được hay ho cho lắm. Trông cô vẫn còn trẻ khiến người ta dễ tưởng nhầm là sinh viên của tôi mà một sai lầm như vậy có thể khiến tôi mất việc. Chúng ta hãy kín đáo hơn một chút được không?”
“Tôi vô cùng xin lỗi.”
Tôi lịch sự xin lỗi vì đã gây ra chuyện bất tiện cho ông ta khiến Yoshizaki vội vàng xua tay, vẻ ngượng ngùng. “Không, không, xin cô đừng hiểu nhầm. Tôi không có ý trách cô đâu.”
“Tôi biết.”
Dẫu vậy trông ông ta vẫn có vẻ bất an, cứ sốt ruột nhìn trước nhìn sau. Khi thấy một chiếc taxi tới gần thì ông ta vẫy ngay nó lại.
“Tôi sẽ đi taxi về,” ông ta nói và ngồi vào xe.
“Giáo sư, khi nào tôi có thể gặp lại ông?”
“Tuần sau. Gọi cho tôi nhé. Bảo là cô Sato ở đại học Q. Tôi sẽ bảo trợ lý nối máy cho.” Ông ta có vẻ gì đó hơi kiêu kỳ khi nói mấy câu này nhưng tôi chẳng để tâm. Tôi vẫn đang vui vì ông ta là người đã nhận ra tài năng và sự vượt trội của tôi. Tôi thật may phước gặp được một người như thế.
Khi lên hết con dốc ở đại lộ Dogenzaka, tôi quay lại nhìn về phía ga Shibuya. Con đường thoai thoải tạo thành một đường vòng cung mềm mại. Đã quá nửa đêm, một cơn gió ào tới, hơi có phần dữ dội vào tiết tháng Mười, thổi tung vạt chiếc áo khoác Burberry của tôi. Ban ngày bộ giáp sắt của tôi là một chiếc áo khoác bay phần phật theo gió, ban đêm nó trở thành chiếc áo choàng của siêu nhân. Ban ngày là phụ nữ có sự nghiệp, ban đêm là gái điếm. Bên trong chiếc áo choàng là cơ thể của một người đàn bà quyến rũ. Tôi có thể sử dụng cả đầu óc và thân xác để kiếm tiền. Ha ha!
Đèn hậu của một chiếc taxi nhấp nháy giữa những hàng cây dọc theo đại lộ trong khi nó chậm chạp leo dốc. Chỉ cần nhanh hơn một chút là tôi có thể bắt kịp chiếc taxi. Tối nay trông tôi rất đẹp, tràn trề sức sống. Tôi rẽ xuống một phố hẹp với những cửa hàng san sát. Rất có thể tôi sẽ gặp ai đó mà tôi quen biết. Đêm nay, hơn bao giờ hết, tôi muốn những người ở công ty nhìn thấy con người thứ hai của tôi.
“Có vẻ như cô đang rất phấn khởi?”
Một viên chức khoảng ngoài năm mươi gọi với theo tôi, mắt nheo lại như thế đang bị chói sáng. Ông ta vận một bộ vest màu xám, đôi giày bụi bặm đã mòn vẹt, méo mó. Ông ta không cài khuy áo vest, một bên tay áo trễ xuống vì quai chiếc túi đeo vai màu đen nặng trĩu. Trong túi thò ra một quyển tạp chí đàn ông. Tóc ông ta gần như đã bạc hết, da mặt xám ngoét, chả có chút khí sắc nào, cứ như một người mắc bệnh gan. Trông ông ta giống kiểu đàn ông sẵn sàng giở báo thể thao ra đọc giữa một toa tàu chen chúc bất chấp sự khó chịu của người khác, kiểu đàn ông lúc nào cũng ở trong tình trạng túng thiếu. Tuyệt đối không phải dạng người làm việc tại một hãng có tiếng tăm như tôi. Tôi mỉm cười ngọt ngào với ông ta. Rất ít đàn ông gọi tôi trên phố như vậy ngay cả khi tôi là người bắt chuyện trước.
“Cô đang ở trên đường về nhà đấy à?” ông ta rụt rè hỏi. Giọng ông ta hơi ngọng, rõ ràng là không phải người thành phố.
“Đúng thế,” tôi gật đầu.
“Vậy thì cô có muốn dừng lại đâu đó uống với tôi ly trà hay cái gì đó một chút không?”
Ông ta rõ ràng không muốn đi ăn hay uống rượu. Ý ông ta là sao, tôi tự hỏi. Ông ta đang định mời tôi đi khách? Phải chăng ông ta đã đoán ra tôi là gái điếm?
“Ý kiến rất hay!” tôi nói.
Tôi lại có thêm một vị khách nữa! Tim tôi nghẹn ngào vì sung sướng. Mà lại ngay sau khi chia tay với Yoshizaki. Tôi phải cẩn thận không để sổng mất ông ta, đêm nay đúng là đêm may mắn của tôi.
Ông ta bối rối cụp mắt xuống, rõ ràng vốn không quen tiếp xúc với phụ nữ. Ông ta hẳn đang lo không biết phải làm gì còn tôi cũng đột ngột thay đổi, trở về với tôi của ngày xưa. Khi mới bước chân vào nghề bán hoa, tôi cũng giống y như vậy. Tôi không hiểu đàn ông muốn gì, và điều đó khiến tôi bứt rứt. Nhưng giờ thì tôi biết. Không, không. Tôi vẫn chưa biết gì thì đúng hơn. Lúng túng, tôi khẽ chạm vào tay ông ta. Nhưng cử chỉ đó không tỏ ra hiệu quả như với Yoshizaki vì ông ta lập tức rụt tay lại theo bản năng. Người bán hàng rong trước cửa một hộp đêm nhìn tôi và cười. Có vẻ như cô em đang kiếm được miếng mồi ngon. Anh nghĩ vậy sao, tôi quay lại nhìn người bán hàng rong và cảm thấy tự tin tăng lên gấp bội. Tối nay thật đúng là tuyệt vời.
“Cô muốn đi đâu?” người đàn ông kia hỏi tôi.
“Tìm một khách sạn nhé?”
Ông ta có vẻ sửng sốt trước sự thẳng thừng của tôi. “Tôi không biết nữa. Tôi không có nhiều tiền đến thế. Tôi chỉ muốn ngồi xuống đâu đó và chuyện trò với một người phụ nữ, chỉ có vậy thôi. Và rồi tôi thấy cô đi ngang qua, tôi không biết là cô lại làm nghề đó.”
“Thôi được, thế ông có thể trả được bao nhiêu?”
Xấu hổ, ông ta trả lời lí nhí. “Nếu phải trả tiền khách sạn nữa thì chỉ còn lại khoảng mười lăm nghìn yen.”
“Chúng ta có thể tìm được một khách sạn rẻ tiền. Có chỗ người ta chỉ lấy ba nghìn yen tiền phòng thôi. Còn tôi sẽ lấy ông mười lăm nghìn yen.”
“Nếu vậy thì tôi nghĩ tôi có thể xoay xở được…”
Khi thấy ông ta gật đầu đồng ý, tôi liền rảo bước về phía một khách sạn mà tôi biết. Ông ta đi theo sau. Vai ông ta trĩu xuống vì chiếc túi nặng. Đúng là một kẻ quê mùa. Đàn ông như thế trông thật nhếch nhác. Nhưng tôi quý ông ta như vàng vì ông ta đã lên tiếng bắt chuyện với tôi trước. Tôi quay lại và hỏi ông ta, “Năm nay ông đã bao nhiêu tuổi rồi?”
“Năm mươi bảy.”
“Trông ông trẻ hơn so với tuổi của mình. Tôi cứ nghĩ ông chỉ khoảng năm mươi.”
Yoshizaki hẳn sẽ thích được tán dương như thế. Nhưng người đàn ông này chỉ cau mày lại. Chả bao lâu thì chúng tôi tới khách sạn. Đây là một khách sạn tình nhân ở gần ga Shinsen, ngay cạnh đường Maruyama. Khi tôi chỉ nó cho người đàn ông kia, ông ta không giấu nổi vẻ bứt rứt. Chắc đang hối hận vì quyết định của mình. Tôi nhìn ông ta lo lắng. Nếu ông ta muốn rút lui thì làm thế nào? Tôi cần phải nghĩ ra cách gì đó để giữ ông ta lại, tự thấy ngạc nhiên vì sự táo bạo của mình. Tôi vốn quen được đại lý dịch vụ gái gọi sắp đặt mọi chuyện.
Khi chúng tôi bước vào khách sạn, ông ta liền rút ví ra. Tôi liếc vào bên trong và nhìn thấy ông ta đúng thật chỉ có hai tờ mười nghìn yen.
“Không phải lo chuyện tiền bạc lúc này. Ông sẽ trả sau khi xong việc.”
“Thế à, tôi không biết.”
Ông ta chậm chạp nhét chiếc ví mỏng dính vào trong túi. Có vẻ như ông ta chưa từng tới một khách sạn tình nhân bao giờ. Tôi phải nghĩ ra phương kế nào đó để biến ông ta thành khách quen mới được. Ông ta không phải là loại khách hàng lý tưởng nhưng nếu có thể kiếm được những người đàn ông như ông ta và Yoshizaki làm khách hàng quen thì tôi sẽ chả cần phải nhờ tới đại lý gái gọi nữa. Đây có vẻ là cách duy nhất để tôi thoát khỏi con đường mòn hiện nay và là vũ khí duy nhất để chống lại lưỡi hái của tuổi già. Tôi chọn căn phòng bé nhất trên tầng ba và hai chúng tôi đứng chen chúc trong chiếc thang máy nhỏ xíu như thể chỉ để dành cho một người.
“Vào trong phòng thì chúng ta có thể nói chuyện một lát, ông có thể không nhận ra nhưng tôi cũng làm việc cho một công ty.”
Ông ta nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi có thể cảm thấy ông ta đang xấu hổ vì bị lôi kéo bởi một cô gái điếm. Mặt ông ta đỏ bừng.
“Tôi nói thật đấy. Vào phòng tôi sẽ cho ông xem danh thiếp của tôi và kể cho ông nghe về công việc của mình, được không?”
“Cảm ơn cô. Đúng là một ý hay.”
Căn phòng nhỏ xíu và bẩn thỉu. Chiếc giường đôi kê vừa khít giữa hai bức tường. Chiếc mành cuốn shoji che cửa sổ rách tan tành, thảm lót sàn thì đầy vết ố. Người đàn ông thả chiếc túi xuống sàn và thở dài. Ông ta cởi giày, tất ông ta bốc mùi.
“Ba nghìn yen chỗ này?”
“Tôi đã cố lắm rồi. Đây là chỗ rẻ nhất ở Maruyama.”
“Cám ơn cô đã cố gắng.”
“Ông có muốn dùng một ly bia không?”
Ông ta mỉm cười đồng ý. Tôi lôi một chai bia trong tủ lạnh ra rót vào hai cốc và chúng tôi cùng nâng ly. Ông khách nhấp từng ngụm nhỏ, cứ y như mèo liếm.
“Thế ông làm nghề gì ạ? Ông có thể cho tôi danh thiếp của ông được không?”
Ông ta do dự một lát rồi rút từ trong túi ra một chiếc danh thiếp nhàu nát. “Wakao Arai, phó giám đốc Công ty Vàng Hóa chất Chisen.” Công ty có trụ sở ở Meguro. Tôi chưa bao giờ nghe thấy tên. Arai thò một ngón tay xương xẩu ra chỉ vào tên của công ty và bảo, “Chúng tôi chuyên bán buôn các hóa chất. Trụ sở chính của hãng đóng tại tỉnh Toyama nên tôi chắc cô cũng nghe nói đến.”
Tôi đưa cho ông ta danh thiếp của mình với một vẻ trịnh trọng hơi phóng đại. Trông mặt ông ta vô cùng sửng sốt.
“Tôi hỏi khí không phải nhưng tại sao cô lại làm chuyện này khi có một công việc tốt như thế?”
“Sao ư, ông không hiểu phải không?” Tôi uống một ngụm bia và bảo, “vì ở chỗ làm việc chả ai chú ý tới tôi.”
Tôi thực sự hé mở lòng mình một chút. Tôi đã làm việc hăng hái, đầy nhiệt huyết cho tới năm ba mươi tuổi. Khi bước vào tuổi hai chín tôi được gửi tới một phòng nghiên cứu riêng. Địch thủ của tôi Yamamoto chỉ làm việc vỏn vẹn bốn năm rồi bỏ đi lấy chồng. Trong công ty chỉ còn lại bốn người phụ nữ vào làm cùng đợt với tôi ngày trước. Một người làm bên quảng cáo, một người bên phòng tổng hợp và hai người khác bên công trình, chịu trách nhiệm về kế hoạch kiến trúc. Ở tuổi ba mươi ba, họ bốc tôi trở lại làm việc ở phòng nghiên cứu. Nhưng ở đây chả còn nhân vật thú vị nào cả. Tất cả những người đàn ông vào công ty cùng thời gian với tôi đều đã được thăng chức vào những vị trí hành chính chủ chốt không bao giờ tới lượt phụ nữ. Các nữ trợ lý mới rõ ràng là không ưa tôi. Những người phụ nữ tốt nghiệp đại học vào công ty sau tôi làm việc thì ít hơn nhưng cũng tiến nhanh hơn tôi. Tóm lại tôi bị trượt ra khỏi đường ray thăng tiến. Chuyển từ nhóm những người thành công sang thất bại. Tại sao lại xảy ra chuyện đó? Chỉ vì tôi không còn trẻ nữa. Và tôi lại là phụ nữ. Tôi ở trong một quá trình lão hóa khủng khiếp và không còn thời gian để xây dựng một sự nghiệp vững chắc.
“Điều đó thực sự khiến tôi bị tổn thương. Tôi những muốn trả thù.”
“Trả thù? Nhưng trả thù ai cơ?” Arai nhìn lên trần nhà. “Tôi nghĩ đôi khi ai cũng có cảm giác đó. Tất cả chúng ta đều muốn trả thù. Tất cả chúng ta đều bị tổn thương theo cách này hay cách khác. Nhưng điều tốt nhất nên làm là phải tiếp tục sống như không hề có chuyện gì xảy ra.”
Tôi thì không chấp nhận thế. Tôi sẽ trả thù. Tôi sẽ làm bẽ mặt công ty mình, sẽ phỉ báng vào thói kiêu căng, tự phụ của mẹ tôi và phá hoại danh dự đứa em gái. Tôi thậm chí sẽ làm tổn thương chính mình. Vì sinh ra làm phụ nữ nhưng không thể trở thành một phụ nữ thành đạt, thành tựu lớn nhất trong đời tôi chỉ dừng lại ở việc vào được trường trung học nữ sinh Q. Từ sau đó trở đi thì chỉ toàn là trượt dốc. Đó là lý do tại sao mà tôi làm việc này, tại sao tôi trở thành gái điếm. Cuối cùng khi ngộ ra điều này, tôi không khỏi phá ra cười.
“Ông Arai này. Tôi rất muốn tiếp tục tâm sự với ông về chuyện này nên nếu chúng ta có thể gặp lại nhau nữa thì tốt biết mấy. Mười lăm nghìn yen thôi cũng được. Chúng ta có thể gặp nhau ở đây, uống bia và trò chuyện. Ông nghĩ sao? Tôi rất am hiểu về các vấn đề kinh tế, ông biết đấy và tôi sẽ tiết kiệm tiền bằng cách mang theo bia và đồ ăn nhẹ.”
Nghe tôi sốt sắng đề nghị, mắt Arai hơi ánh lên sự ham muốn. Đó là dấu hiệu đầu tiên tôi nhận được trong suốt buổi tối. Đàn ông thật kỳ lạ. Họ cứ phải nghĩ mình là người cầm cương thì mới chịu được.