Phần 7. · 4
NGÀY 4 THÁNG 10
SHINBUYA: E (?), 15.000 YEN
Hôm nay tôi ngủ trong phòng họp cả buổi sáng. Lưng đau ê ẩm vì nằm ngửa trên bàn nhưng tôi mặc kệ. Đêm qua tôi chết gí ở văn phòng dịch vụ hộ tống tới tận mười một giờ rưỡi đêm và là người duy nhất không được gọi đi khách tới một lần.
“Gì vậy? Cô chọn được một chỗ ngủ thật lý tưởng!” Một giọng đàn ông khiến tôi giật mình ngồi bật dậy và thu chân xuống. Đó là Kabano, người trước đây bảo tôi rằng cha tôi đã đối xử rất tốt với ông ta khi ông ta mới vào công ty. Kabano đã thăng tiến nhanh hơn tôi dự đoán. Ông ta đã được tiến cử từ giám đốc bộ phận tổng hợp lên giám đốc điều hành. Ở hãng, chúng tôi gần như chả bao giờ nhìn thấy các vị lãnh đạo. Họ cứ như là ở trên mây, văn phòng của họ đặt trên tầng cao nhất của tòa nhà. Thậm chí họ còn có thang máy riêng chỉ họ có quyền sử dụng và được đưa đón bằng xe của công ty.
Kabano chả phải là có tài năng gì đặc biệt nhưng vì ông ta lúc nào cũng lịch sự nhã nhặn, lại không có kẻ thù nào đáng kể nên dễ thăng tiến trên nấc thang thành công. Đây là một khía cạnh tổ chức công ty mà tôi không tài nào hiểu nổi.
“Tôi nghe thấy có tiếng ngáy nên bước vào và xem kìa, trước mắt tôi là một người phụ nữ đang say giấc nồng. Thế này thì thật tôi không hề nghĩ ra.”
“Tôi xin lỗi. Tôi đau đầu quá.”
Tôi chậm chạp leo xuống bàn và xỏ vào đôi giày để trên thảm. Tôi không tài nào nén được một cái ngáp khẽ. Kabano nhìn tôi vẻ khó chịu. Ông ta làm tôi phát cáu. Thế còn ông vào đây làm gì? Tôi những muốn quặc lại. Ông tưởng rằng ông là lãnh đạo cao cấp thì có thể vào đây và giáo huấn tôi sao? Lão già khốn. Ông cũng to gan đấy chứ, dám đánh thức tôi dậy!
“Nếu đau đầu, cô nên tới phòng y tế. Đó là lý do tồn tại của nó, cô biết đấy. Cô Sato, cô chắc là cô không sao chứ?”
“Ý ông là sao?”
Tôi lấy tay cào cào vào mái tóc dài của mình. Tóc tôi đang rối tung cả lên và không thể nào gỡ ra được nếu không có một cái lược tử tế. Nhưng ông ta đang nhìn cái quái gì vậy chứ? Cuối cùng thì Kabano cũng nhìn đi chỗ khác.
“Cô biết không? Cô gầy kinh khủng. Đúng là chỉ còn da bọc xương. Còn gầy hơn cả hồi xưa. Tôi gần như không nhận ra cô nữa.”
Ừ thì tôi gầy, chuyện đó thì có gì sai? Không phải đàn ông thường thích phụ nữ mảnh mai tóc dài hay sao, điều đó chả phải đã trở thành quy ước đấy thôi? Tôi cao một mét sáu mươi bảy và nặng bốn mươi ba cân. Phải nói là gần như hoàn hảo. Bữa sáng tôi ăn một viên thuốc dinh dưỡng Gymnema. Bữa trưa tôi tới nhà ăn của công ty ở tầng trệt mua một bữa trưa chuẩn bị sẵn, chủ yếu là salad tảo biển. Thỉnh thoảng tôi cũng bỏ ăn trưa. Tôi hầu như không bao giờ ăn cơm trắng, nhưng có thể ăn rau tẩm rột rán. Tóm lại hễ nhìn thấy một phụ nữ mỡ màng là tôi thấy gớm. Cô ta hẳn ngu mới để mình phát phì như vậy.
“Nếu tôi tăng cân thì sẽ khó mặc quần áo.”
“Lại là vấn đề áo quần phải không? Đó là mối quan tâm của một phụ nữ trẻ nhưng… cô Sato này, tôi thực sự nghĩ rằng cô nên tới gặp bác sĩ. Tôi cứ lo nhỡ cô có vấn đề gì nghiêm trọng về sức khỏe. Có phải cô lại làm việc quá sức không?”
Tôi có làm việc quá sức không? Có thể, vào ban đêm. Tôi khẽ mỉm cười.
“Tôi không làm nhiều tới mức ấy. Chỉ là đêm hôm qua có hơi khô một tí.”
“Cô đang nói gì vậy?” Kabano hỏi tôi, mặt đầy vẻ cảnh giác. Ôi trời, trong đầu tôi mọi thứ lẫn lộn hết cả. Lão già này dù sao cũng là sếp ở đây. Tôi cần phải quay trở lại với cái tôi ban ngày ngay lập tức. Hôm nay tôi không có tâm trí để chơi trò nước đôi.
“Ồ không, không có gì ạ. Tôi chỉ muốn nói là tôi cũng không có quá nhiều việc sót lại tới mức phải hoàn thành cấp tập vào buổi tối. Chỉ thế thôi ạ.”
“Ừ, tôi cũng biết công việc ở phòng nghiên cứu hẳn rất căng thẳng. Tôi nhớ trước đây có người bảo tôi là cô đã viết một báo cáo được đánh giá rất cao.”
“Từ lâu rồi ạ. Điều kiện hồi đó cũng khá hơn rất nhiều.”
Tôi viết báo cáo đó lúc hai mươi tám tuổi. Báo cáo có tên: “Đầu tư tài chính trong xây dựng và kinh doanh địa ốc: Tạo ra những huyền thoại mới” và đã giành được một giải thưởng của nhà xuất bản Tin tức Kinh tế. Đó là giai đoạn hạnh phúc nhất trong đời tôi. Nhật Bản vẫn đang bồng bềnh trong nền kinh tế bong bong, thị trường cho ngành xây dựng đầy hứa hẹn, đúng là thiên thời. Dẫu vậy, vẫn có một lão dở hơi lên tiếng chỉ trích bài viết của tôi, cho rằng nó thiếu những gợi ý chiến lược rõ ràng. Tôi không bao giờ quên được những nhận xét của lão ta đã khiến tôi cay cú thế nào.
“Không đúng. Cô vẫn còn rất nhiều tiềm năng.” Kabano đột nhiên nhìn tôi về chua xót. “Cô Sato này, mẹ cô hẳn lo cho cô lắm.”
“Mẹ tôi á? Ông định nói gì cơ?”
Tôi lấy ngón tay trỏ chống cằm và nghiêng đầu sang một bên. Kể từ khi giáo sư Yoshizaki tỏ vẻ ngưỡng mộ cái dáng điệu đặc biệt trẻ trung và nữ tính ấy, tôi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thực hành nó. Giáo sư Yoshizaki có vẻ thích phụ nữ cư xử kiểu con nhà gia giáo.
“Ý tôi là mẹ cô hẳn sẽ lo lắng nếu cô không khỏe mạnh, cô là tất cả những gì bà ấy có.”
Đúng, cái này thì ông nói đúng. Tôi là con bò sữa của bà ấy. Bà ấy không đời nào để sổng mất tôi. Nếu tôi ngừng kiếm tiền về nhà thì bà ấy sẽ chẳng biết làm gì cả. Và cả tôi nữa. Đột nhiên tim tôi thót lại vì sợ hãi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi già đi? Nếu bị đuổi khỏi công ty và không thể tiếp tục công việc ban đêm, tôi sẽ mất mọi nguồn thu thập. Nếu chuyện đó xảy ra, đảm bảo mẹ tôi sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà.
“Tôi hiểu. Tôi sẽ cố gắng nghiêm túc hơn.
Trước sự thay đổi thái độ đột ngột, biểu hiện nghiêm túc của tôi khi nghe lời khuyên của ông ta, Kabano gật gù vẻ hài lòng.
“Chuyện hôm nay giữa hai chúng ta sẽ không ai biết, vậy nên cô cũng đừng lo lắng. Tôi cũng mừng vì đã là người tìm thấy cô. Tôi cũng không hay ghé qua đây, cô biết đấy. Nhưng tôi phải nói điều này, tôi biết có thể hơi khó nghe nhưng cô thực sự thay đổi nhiều quá. Trông cô rất lạ.”
“Vẻ ngoài của tôi có gì không bình thường?”
Tôi lại nghiêng đầu sang một bên, thử tạo dáng lần nữa.
“Một là cô trang điểm dày quá. Không có ai nói với cô thế sao? Ý tôi là trang điểm một chút cũng được nhưng cô thì quá đà. Lời khuyên của tôi có vẻ không được xã giao cho lắm nhưng tôi thực sự nghĩ rằng cô nên đi tư vấn tâm lý.”
“Tư vấn?” tôi gần như hét lên vì sửng sốt trước đề nghị của ông ta.
Người ta đã yêu cầu tôi đi gặp bác sĩ tâm lý ở cuối năm học thứ hai trung học vì chứng rối loạn ăn uống của tôi. Họ bảo là tính mạng tôi bị đe dọa và đưa ra các kiểu dự đoán ngớ ngẩn khiến mẹ tôi khóc lóc rên rỉ còn cha tôi thì nổi giận đùng đùng. Thật đúng là lố bịch. Thế nhưng họ có chữa được đâu? Còn cái lần thứ hai khi tôi hai mươi chín tuổi nữa. Không phải là họ cũng lại nói y như vậy sao?
Cửa phòng họp bật mở và một cô thư ký thò đầu vào. Tôi đoán là cô ta nghe thấy tiếng hét của tôi hét. Cô tôi nhìn tôi vẻ sửng sốt.
“Ông Kabano, có phải ông ở trong đó không ạ? Đã quá giờ rồi ạ.”
“Thôi thế nhé, tôi phải đi thôi.”
Kabano vội vàng ra khỏi phòng họp. Cô thư ký nhìn tôi đầy nghi ngờ. Mày nhìn cái gì, con nhóc kia? Mày thì chả biết thế nào là chạy rông buổi đêm đúng không? Cược là chả có thằng đàn ông nào thèm để ý tới mày. Chà, tôi lại đã quay lại cái tôi làm điếm của mình.
Khi tôi trở về tới phòng nghiên cứu, ông giám đốc nhìn tôi chằm chằm. “Sato, tôi muốn gặp cô một lát.” Gì nữa đây, lại thuyết giáo nữa à? Ngán ngẩm, tôi đi về phía bàn ông ta. Ông ta ngước lên khỏi màn hình máy tính và quay ghế lại đối diện với tôi.
“Cô biết là rời bàn làm việc một lát không sao nhưng cẩn thận đừng đi lâu quá.”
“Tôi xin lỗi. Tôi lên cơn đau đầu ghê gớm.” Tôi liếc về phía Kamei. Cô ta vẫn trong bộ dạng lòe loẹt thường ngày. Hôm nay cô ta mặc áo phông màu đỏ và quần dài màu đen. Tóc cô ta buộc cao và cô ta đang vùi mặt vào đọc tài liệu, đúng là dáng điệu của một nữ viên chức thành đạt. Trời đất, tôi mới ghét cô ta làm sao. Cô ta đang hoàn thành vai diễn của mình một cách xuất sắc.
“Sato, cô đang nghe tôi nói đấy chứ?”
Giám đốc văn phòng lên giọng vẻ tức tối. Cả văn phòng quay sang nhìn tôi. Kamei nhìn về phía tôi, bắt gặp ánh mắt của tôi rồi thản nhiên quay đi chỗ khác.
“Tôi chỉ muốn nói là nếu chuyện đó xảy ra lần nữa thì nói với tôi một tiếng trước khi đi.”
“Tôi xin lỗi. Tôi hiểu rồi ạ.”
“Cô không phải là trẻ con, cô biết rồi đấy. Cô cần phải cư xử có trách nhiệm hơn. Cô đang vượt quá giới hạn rồi đấy. Hãy để tôi nói thẳng ra nhé, tôi không biết chúng tôi có thể giữ cô lại ở đây bao lâu nữa. Những ngày tươi đẹp đã qua rồi, không ai trong chúng ta là không thể thay thế được. Ban của chúng ta đã quá thừa nhân lực. Nghe nói cả ban nghiên cứu và kế hoạch sẽ tiến hành cải tổ lớn. Vậy nên tôi khuyên cô chú ý hơn tới hành vi của mình.”
Đồ bịp bợm. Tôi nhìn xuống sàn, sưng sỉa. Tôi là trợ lý điều hành, thật ngạc nhiên nếu họ có thể đuổi việc tôi? Thật không phải lẽ. Hay vì tôi là phụ nữ? Hay vì tôi đi làm gái vào buổi tối. Cả người tôi bừng lên cảm giác của kẻ đang ở thế thượng phong. Một người cừ khôi như tôi. Một siêu sao có thể đánh bại bất cứ kẻ nào trong cái công ty vớ vẩn này. Tôi đã giành được nhiều giải thưởng cho các báo cáo của mình trong thời gian làm việc tại công ty dưới chức danh trợ lý giám đốc phòng nghiên cứu, một trợ lý giám đốc đi bán thân. Ngực tôi căng lên vì tự hào.
“Cám ơn lời khuyên của ông. Tôi sẽ cẩn thận hơn.”
Sau khi bị khiển trách như vậy, tôi thấy cần phải làm gì đó để lấy lại bình tĩnh nên đi pha cho mình một tách cà phê. Khi tôi bước ra hành lang, các nhân viên đang đi tới lập tức dạt sang hai bên tránh đường. Thôi xin! Tôi có phải một kẻ quái dị đâu. Tôi cảm thấy máu đang bốc lên đầu nhưng khi nghĩ tới cuộc sống bí ẩn ban đêm của mình tôi lại hạ nhiệt. Tôi phải làm gì đó để trả đũa mụ Bím Tóc mới được. Thế là tôi xuống hành lang dưới tầng một và sử dụng chiếc máy điện thoại trả tiền gọi tới dịch vụ gái gọi.
“Xin chào, quý khách đang gọi tới Juicy Strawberry.”
Tôi nhận ra ngay giọng gã môi giới. Tôi có thể hình dung ra sự phấn khích và mong đợi của các cô gái ngồi nghẽn ra ở đó lúc ban ngày. Tôi lấy một chiếc mùi xoa bịt ống nghe lại để cải trang giọng của mình.
“Tôi muốn nói về cô gái có tên Kana mà ông gửi tới đêm hôm nọ. Khách hành có than phiền và muốn tôi chuyển lời tới ông.”
Kana là tên đi khách của mụ Bím Tóc.
“Có chuyện gì vậy?”
“Có vẻ như cái cô Kana đó lấy trộm tiền trong ví của khách. Cô ta là quân trộm cướp.”
Tôi nói rồi gác máy. Chúa ơi, cảm giác này thật dễ chịu. Tôi mới nóng lòng muốn tới văn phòng dịch vụ gái gọi làm sao.
Tôi làm ra vẻ bận rộn làm việc cả buổi chiều trước khi tan ca. Trên đường về tôi dừng lại ở một cửa hàng tạp hóa mua một suất oden(1) và một hộp cơm nắm. Thậm chí tôi còn mua cả một tút thuốc lá cho gã môi giới. Tôi hớn hở đi tới văn phòng, tinh thần phấn chấn cao độ. Tôi phải được chọn để đi khách tối nay, không hiểu sao tôi tự dưng thấy vô cùng nóng ruột. Mục tiêu để dành được một trăm triệu yen trước bốn mươi tuổi ngày càng trở nên kém khả thi nhưng tôi cũng đành phải chịu nếu như họ không muốn san sẻ khách hành cho tôi. Tôi biết cú điện thoại đó sẽ gây khó dễ cho mụ Bím Tóc nhưng tôi muốn được gửi khách trước mụ đêm nay. Tôi lao vào văn phòng.
1. Oden: một dạng lẩu cá viên.
“Chào cả nhà!”
Gã môi giới nhìn tôi rồi quay đi. Trong phòng đã có tới năm hay sáu cô gái đang ngồi chờ, người đọc tạp chí nhảm nhí, người xem vô tuyến hay nghe nhạc. Mụ Bím Tóc lờ tôi đi chẳng nói gì.
“Của anh này!” Tôi nói và đưa gã môi giới tút thuốc Casnor Mild. Tôi đã bỏ tiền túi ra để mua nó coi như chút quà hối lộ để anh ta gọi tôi đi khách.
“Cho tôi á?”
Tôi không hiểu anh ta ngạc nhiên hay khó chịu.
“Vâng, đúng thế. Tôi hy vọng sẽ có chút việc làm tối nay.”
Chắc là được thôi. Tôi tự tin đi về phía bàn trà và đặt túi thức ăn xuống. Tôi xì xụp húp canh và nhai cơm nắm. Điện thoại đổ chuông, ai nấy đều quay ra nghe ngóng. Hãy cử tôi đi, tôi nhìn gã môi giới với vẻ khẩn cầu. Nhưng gã lại chỉ vào mụ Bím Tóc.
“Kana-chan, ông ta hỏi cô ấy.”
“Được rồi.”
Mụ Bím Tóc miễn cưỡng rời mắt khỏi vô tuyến. Tôi cố nuốt trôi nốt bữa tối, trong lòng vô cùng bất mãn. Sao mụ Bím Tóc vẫn chưa bị xử trảm? Ngay sau khi mụ ta đi khỏi, gã môi giới gọi tôi lại. Không có khách gọi nên không biết gã ta có chuyện gì muốn nói với tôi. Tôi lại gần, cười rõ tươi.
“Gì cơ ạ?”
“Yuri này…”
Lại bị khiển trách gì đây. Tôi trân mình ra chuẩn bị chịu trận.
“Yuri này, chúng tôi không muốn cô sử dụng văn phòng này nữa. Cú điện thoại chơi khăm lúc nãy là của cô đúng không? Đừng bao giờ giở những trò đó như thế ra nữa. Kana là cô gái kiếm tiền giỏi nhất của chúng tôi.”
Tôi bị đuổi việc. Tôi thật không thể nào tin nổi. Tôi đứng đó, đầu gục xuống. Các cô gái ngồi xung quanh giả vờ như không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi biết thừa là họ nghe thấy hết.
“Vậy trả lại tôi cây thuốc lá,” tôi bảo tay môi giới.
Tôi vội vã đi xuống đường Dogenzaka, trong đầu đã lăm lăm một ý đồ mới. Tôi cần tìm một siêu thị để có thể sử dụng nhà vệ sinh, trang điểm lại một chút. Và rồi sẽ chen chân và chỗ làm ăn của mụ Phù Thủy Marlboro. Việc đứng loanh quanh ở một chỗ vài tiếng đồng hồ đối với tôi chả thành vấn đề. Tôi muốn tự kiếm khách hàng cho mình. Nhất là sau khi bị đuổi khỏi đại lý dịch vụ gái gọi thì đây đúng là thời điểm để bắt đầu. Hơn nữa, để quên đi tất cả những nỗi cay đắng mà tôi phải nếm trải trong ngày hôm nay thì chả có lúc nào tốt hơn lúc này.
Tôi thấy tòa nhà cao tầng 109 vươn lên như một ngọn đèn hiệu tráng lệ ở chạc giữa một giao điểm hình chữ Y. Một bên là đường Dogenzaka, một bên là con đường dẫn tới khu mua sắm có mái che của trung tâm thương mại Tokyu. Từng đoàn người nối đuôi nhau tỏa ra các con phố ở hai bên toàn nhà. Tôi lao qua những người đàn ông trẻ đang mải nhìn ngắm các cô gái, chen lấn đám phụ nữ văn phòng đang bận rộn mua sắm. Cuối cùng tôi cũng tới được nhà vệ sinh dưới tầng trệt. Phòng kín đặc phụ nữ nhưng tôi cũng tìm được một chỗ trước gương và bắt đầu trang điểm. Tôi vẽ mắt màu xanh và tô môi đỏ hơn thường lệ. Phụ trang sống của tôi dĩ nhiên là bộ tóc giả màu đen mà tôi cất trong túi xách. Sự biến đổi của tôi đã hoàn tất. Đứng trước gương giờ là Yuri, một gái điếm siêu hạng, sẵn sàng vào cuộc. Nhìn sự thay đổi của mình trong gương, tôi thấy tự tin hẳn lên. Tôi chả cần quái cái đại lý gái gọi bẩn thỉu kia. Tôi sẽ tự xử lý công việc làm ăn của mình.
Tôi cảm thấy sự hân hoan, viên mãn, y như lần được Yoshizaki khen ngợi. Giờ đây tôi đã sẵn sàng để công nhận giá trị của riêng tôi và định cho mình một cái giá. Đã tới lúc tôi phải cầm trịch. Không có công ty, đại lý hay môi giới gì cả. Tôi sẽ phải tự đứng trên đôi chân của mình, bắt đầu bằng việc đứng trước bức tượng thần Jizo đó để chờ khách. Ở đó tôi có thể là chính tôi, là người tự do. Tôi tự hỏi sao trước đây tôi lại thấy thương hại mụ Phù thủy Marlboro. Đó là một người phụ nữ đáng được tôn trọng thì đúng hơn, một người phụ nữ như tất cả chúng ta.
Tôi đi về phía Dogenzaka, mái tóc dài đong đưa theo mỗi bước chân. Tôi đi qua hai dãy khách sản tình nhân rồi tiến thẳng về phía tượng thần Jizo. Jizo, vị địa tạng bồ tát nhân từ đã nguyện che chở, cứu rỗi và rút ngắn hình phạt cho những sinh linh bị đày đọa dưới địa ngục. Trong thứ ánh sáng lờ mờ hắt từ trên cao xuống những đường phố tối om, tôi có thể nhìn thấy mụ Phụ thủy Marlboro đang đứng trước tượng thần Jizo để chờ khách. Bức tượng thần Jizo với vẻ dịu dàng, từ bi được đặt trên một khoảng đất hình tam giác đối diện với một nhà hàng Nhật Bản. Chỗ vỉa hè đằng trước bức tượng sáng lấp lánh do nước đọng lại sau khi mọi người tưới nước lên tượng để cầu an. Đó sẽ là nơi tôi cắm trụ.
“Tình hình thế nào?” tôi hỏi mụ Phù thủy già.
Khi mụ ta quay ra nhìn phía đằng sau, da cổ mụ ta nhăn lại như miếng vải nhiễu. Tối thế mà các nếp nhăn của mụ ta vẫn lộ ra. Mụ ta đội một mớ tóc giả màu hạt dẻ bóng mượt. Người mụ ta lùn tịt lại to bè bè, già nua tàn tạ tới tội nghiệp. Với tuổi trẻ và dáng vẻ mảnh mai của mình, tôi hẳn sẽ qua mặt mụ ta một cách dễ dàng. Trong lòng tôi lại tràn trề cảm giác của một kẻ ưu việt hơn. Mụ Phù thủy quay sang nhìn tôi từ đầu tới chân.
“Tôi nghĩ tôi nên thử một phen.”
“Hmmm!” Mụ ta khịt mũi và cười. Sau đó mụ ta quay lại nói với bức tượng, “Chỉ có thần Jizo mới biết cô sẽ thành công hay thất bại. Không phải vậy sao?”
Nhưng tôi quyết định sẽ tuyên bố thẳng thừng với mụ ta luôn. Tôi sẽ bảo với mụ ta là tôi sẽ đứng ở đây, bắt đầu từ tối hôm nay nên mụ ta muốn đi đâu thì đi.
“Tôi muốn bà nhường cho tôi chỗ này.”
Mụ ta giận dữ ném điếu thuốc xuống đất. Lần này khi mụ ta lên tiếng, nghe cứ như một người khác đang nói.
“Gì cơ, cô tưởng là tôi sẽ nhường chỗ cho cô á?”
“Thì ai rồi cũng sẽ có lúc bị thay thế thôi, đời là thế mà. Với lại bà cũng có làm ăn gì nữa đâu, đúng không? Đã đến lúc bà nên nghỉ hưu rồi, bà không nghĩ thế sao?”
“Hiểu rồi, còn cô thì nghĩ cô tới đây là để thông báo cho tôi đấy phỏng? Nhưng vẫn còn đầy khách quen tới chỗ này tìm tôi.”
Điêu. Dưới lớp áo khoác mỏng của bà ta người ta không chỉ nhìn thấy chiếc áo lót màu đen mà cả đám da ngực chảy sệ. Người có ngực thế này phải gần bảy mươi là ít.
“Tôi có thấy khách nào đâu,” tôi nói và chỉ ra con phố vắng tanh. Đã gần tám giờ tối rồi mà chả thấy ma nào lai vãng. Một người đàn ông trẻ mặc đồng phục bếp màu trắng bước ra khỏi quán sushi phía bên kia đường. Anh ta nhìn về phía chúng tôi vẻ chán ngấy và có vẻ muốn nói gì đó nhưng khi mụ Phù thủy Marlboro giơ tay ra vẫy thì anh ta chỉ nhăn mặt và bĩu môi. Anh ta mở vòi nước và bắt đầu tưới đám cây cối phía trước nhà hàng và vỉa hè.
“Cô thì biết quái gì. Khách hàng sắp tới rồi, chống mắt ra mà coi.”
Tôi rút cây thuốc lá Castor Mild ra khỏi túi và đưa cho bà ta. “Nhìn này, tôi sẽ cho bà cây thuốc này nếu bà bỏ đi chỗ khác và nhường chỗ này cho tôi.”
Mụ Phù thủy Marlboro giương đôi mắt trát đầy mascara lên nhìn cây thuốc lá rồi nổi cơn thịnh nộ. “Đừng có giở trò với tao, con nhóc kia. Mày không thể mua nổi tao với cái tút thuốc khốn của mày. Tao là hàng độc ở đây đấy, hiểu chưa? Tao có một cơ thể mà bọn đàn ông trả tiền để được xem. Tao có những thứ mà mày không hề có. Muốn xem không? Mà muốn hay không thì kệ mày, tao vẫn cứ giơ ra cho mày mục sở thị.”
Mụ Phù thủy Marlboro kéo tuột phéc mơ tuya áo khoác của mụ ta xuống để lộ ra chiếc áo lót màu đen và thứ da thịt nhễu nhão nặng mùi. Sau đó mụ ta túm lấy tay tôi và gí vào ngực mình. Tôi vùng ra nhưng mụ ta khỏe hơn tôi tưởng. Phải nói là quá khỏe, đến tôi cũng không địch lại được.
“Dừng lại!”
“Không. Không dừng đấy! Đây đã bảo cho xem thì cho xem cho trót. Đây, sờ đi!”
Mụ Phù thủy Marlboro ấn tay tôi vào bên áo ngực phải của mụ ta. Tôi nhìn vào mắt mụ ta kinh hãi. Thay vì một bên ngực sệ, tôi chỉ thấy một nắm giẻ rách. Mụ ta lại đẩy tay tôi sang bên ngực trái và ở đây tôi mới có cảm giác tìm thấy được sự mềm mại của da thịt phập phồng trượt dưới những ngón tay.
“Giờ thì hiểu rồi chứ? Tôi không còn ngực phải. Tôi đã mất nó cách đây mười năm vì bệnh ung thư. Từ đó tới giờ tôi ra đây đứng. Lúc đầu tôi cũng lo lắng, xấu hổ. Tôi nghĩ rằng mình không còn là một người đàn bà đầy đủ. Nhưng trong số khách hàng của tôi, có khá nhiều người lại tỏ ra hưng phấn vì chính sự thiếu sót đó. Cô nghĩ sao? Cô nghĩ chuyện này thật lạ đúng không? Giờ thì cô hiểu rồi chứ? Không, chắc là vẫn chưa hiểu đúng không? Làm sao mà cô có thể hiểu được điều đó cơ chứ? Nhưng bản chất cái nghề này là thế đấy. Vậy nên tôi sẽ không nhường cái chỗ này cho cô được. Đây là chỗ dành cho những người đàn ông thích đàn bà một vú. Mà họ đến đây tìm tôi thật. Trong khi cô thì quá gầy. Cô có thể trẻ hơn tôi thật, vẫn còn trẻ để được gọi là phụ nữ. Vẫn còn quá trẻ để đứng dưới tượng thần Jizo. Với lại, cô vẫn còn có quá nhiều thứ. Nếu nghĩ là có thể qua mặt tôi được thì cô phải cho tôi xem cái gì mà cô không có ấy!”
Mụ Phù thủy Marlboro phát biểu cứ như là mụ ta đã thắng hiệp này. Tôi bèn rút thẻ công ty của mình ra.
“Thôi được, vậy nhìn cái này xem.”
“Là cái gì vậy?”
“Thẻ viên chức của tôi.”
“Không có kính thì tôi chả đọc được.” Nói thế nhưng mụ Marlboro vẫn cần lấy chiếc thẻ và nheo mắt đọc. “Nó ghi gì vậy?”
“Nó ghi là: Kazue, Sato, Trợ lý giám đốc phòng nghiên cứu, Tổng công ty Kiến trúc và Công trình G. Chính là tôi.”
“Ừ, nghe quen quen. Đó là một công hạng nhất đúng không? Nhưng nếu đúng cô là một trong những cán bộ quản lý thì vì cái thá gì mà cô lại ra tranh chỗ của tôi? Với lại tôi đang bảo cô cho tôi xem cái gì mà cô không có cơ mà. Chứ cái này, tôi cược là cô lấy rất làm hãnh diện vì có nó phải không?”
“Tôi chả tự hào gì về nó cả. Tôi chỉ không biết phải lấy gì ra cho bà xem.”
Tôi không biết thật. Tôi không tài nào diễn giải được rằng những mục tiêu thời đi học, niềm tự hào ngày hôm nay và chỗ làm hiện tại của tôi - những thứ vốn dùng để xác định danh tính của tôi, đều có một cái gì đó giống với một bên ngực bị mất của bà ta. Có vẻ như những điều khiến chúng ta tự hào nhất và những điều khiến chúng ta hổ thẹn nhất chính là hai mặt của một đồng xu. Khiến chúng ta trong cùng một lúc vừa hồi hộp vừa lo lắng.
Mụ Phù thủy Marlboro châm một điếu thuốc. Một người đàn ông đi về phía chúng tôi. Ông ta mặc một bộ vest màu xám, sơ mi trắng, giày đen. Nhìn như một nhân viên công sở vừa ở quê ra. Ngay cả lông mày ông ta trông cũng rũ cả xuống.
“Cá đi. Ai dụ được người đàn ông kia thì sẽ lấy được chỗ này,” Tôi nói.
“Được thôi. Nhưng ông ta là một trong những khách quen của tôi đấy.”
Mụ Phù thủy Marlboro cười như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.
“Này,” người đàn ông gọi mụ ta. Chả mấy ai đi qua chỗ này bao giờ nên gái đứng ở đây rất dễ đi khách bằng bất cứ giá nào. Thật đúng là dại dột. Nhưng mà có vẻ như mụ Phù thủy Marlboro đúng là có nhiều khách quen thật. Thế nên tôi càng quyết tâm phải giành được đất của mụ ta.
“Ông Eguchi,” mụ ta lên tiếng gọi người đàn ông kia.
“Tối nay thế nào?” Người đàn ông có tên là Eguchi nhìn tôi chả nói chả cười. Nhất định không để bị thua cuộc, tôi tấn công ông ta.
“Ông muốn vui vẻ chút không?”
“Ai thế?”
“Một nhóc mới. Tôi không nỡ đuổi nó đi,” mụ Phù thủy Marlboro đáp, vừa nói vừa chỉnh lại mớ tóc giả.
“Ông Eguchi, ông nghĩ sao?” tôi tiếp tục.
Eguchi chau đôi mày rủ của ông ta lại vẻ suy nghĩ. Trông ông ta có vẻ gần sáu mươi. Mụ già Marlboro cho rằng cuộc đấu đã phân giải nên cười và bảo, “Con bé này thật là ngoan cố.”
“Tôi sẽ khuyến mại giá rẻ cho ông,” tôi buột miệng nói không kịp suy nghĩ.
Eguchi trả lời ngay lập tức. “Nếu thế thì tôi sẽ đi với cô.”
Mụ già Marlboro nhặt chiếc túi xách tay của mình lên, mặt cau có.
“Ông đúng là đồ khốn nhẫn tâm, Eguchi. Cô ta không có thứ mà tôi có, ông biết đấy.”
“Thì ai cũng phải thỉnh thoảng thay đổi một tí chứ.”
Tôi cảm thấy vô cùng hoan hỷ. Tôi đưa cây thuốc cho mụ Phù thủy Marlboro. Mụ ta cầm lấy cây thuốc với vẻ chấp nhận rồi nở một nụ cười khiến tôi thấy vô cùng bất an.
“Có gì đáng cười cơ chứ?”
“Ồ, không có gì. Nhưng sớm muộn rồi cô cũng sẽ thấy,” mụ ta lẩm bẩm một mình.
Bà nên biết rằng đã đến lúc phải về vườn, bà già khốn. Tôi thầm nghĩ. Tôi thắng rồi! Ha ha!
“Bà cứ đứng đây thoải mái cho tới khi tôi trở về,” tôi bảo bà ta giọng bề trên rồi khoác lấy tay Eguchi. Cánh tay ông ta cuồn cuộn, vẫn còn cường tráng so với tuổi của ông ta.
“Chỗ kia được đấy. Rất rẻ.”
Eguchi nói và chỉ tay về phía khách sạn tôi tới với Arai lần trước. Đó là khách sạn tình nhân rẻ nhất trong khu vực. Có vẻ như Eguchi rất thạo đường đi lối lại ở đây.
“Cô đứng ở đây từ khi nào vậy?”
“Bắt đầu từ đêm nay. Tôi tiếp quản mụ Phù thủy Marlboro nên hy vọng ông sẽ tiếp tục làm khách quen.”
“Cô làm việc nhanh nhẹn đấy. Thế tên cô là gì?”
“Yuri.”
Bước vào trong thang máy nhỏ xíu, chúng tôi vẫn tiếp tục tán chuyện. Eguchi nhìn tôi đầy vẻ hiếu kỳ. Eguchi, Yoshizaki, Arai, tất cả bọn họ đều giống nhau, đều là khách hàng quen thuộc của tôi. Tâm trạng tôi phấn chấn hẳn lên vì công việc làm ăn đang diễn ra khá suôn sẻ.
Chúng tôi vào đúng phòng tôi và Arai sử dụng lần trước. Chỉ mới mấy ngày trước thôi nhưng tôi vặn nước trong buồng tắm như thể chưa tới đây bao giờ và lấy ra hai cái ly. Sau đó tôi khui một chai bia trong tủ lạnh. Eguchi ngồi trên giường nhìn tôi vẻ khó chịu.
“Đừng để ý tới mấy chuyện đó. Giúp tôi cởi quần áo đã.”
“Vâng, ngay đây, thưa ông.”
Tôi ngạc nhiên nhìn Eguchi. Ông ta đang cáu kỉnh, mặt đỏ rần lên. Tôi tự hỏi không biết ông ta có phải là một khách hàng khó tính hay không. Hay là một kẻ nguy hiểm, đáng sợ? Tôi cố nhớ lại tên của các vị khách cần tránh trong danh sách của đại lý gái gọi.
“Nhanh lên!” Eguchi quát. Tôi giúp ông ta cởi áo vest vẫn còn trong cơn bàng hoàng. Tôi vốn không quen với việc này nên không được khéo cho lắm. Mùi dầu bôi tóc rẻ tiền của ông ta khiến tôi buồn nôn. Tôi xếp gọn chiếc áo sơ mi đã mòn xơ cả chỉ và quần dài của ông ta lại rồi treo lên mắc. Khi chỉ còn lại chiếc áo lót rộng thùng thình và chiếc quần cộc màu vàng, ông ta liền chỉ xuống chân và bảo, “Này, cô vẫn còn quên chưa cởi tất.”
“Ôi tôi xin lỗi.”
Khi tôi cởi xong tất cho ông ta, Eguchi đứng dậy, trên mình còn độc cái quần lót, hai tay khoanh trước ngực, chân giạng ra như thể ông ta là một vị lãnh chúa…
“Nào, hành động thôi!”
Khi tôi ngước lên nhìn ông ta xem ông ta muốn gì, ông ta liền vả mạnh vào mặt tôi.
“Đứng có bạo lực quá thế!” tôi hét lên tự vệ theo bản năng.
“Câm mồm lại con đĩ kia và cởi quần áo ra. Tao muốn mày trần truồng đứng trên giường.”
Thì ra là một tên ác dâm. Không hiểu lão ta có định giở trò bệnh hoạn gì không? May mắn gì mà lại vớ phải một tên biến thái thế này. Tôi vừa cởi quần áo vừa run bần bật. Trần như nhộng, tôi trèo lên giường và đứng đó, hãi hùng. Khi Eguchi sủa ra yêu cầu tiếp theo, tôi gần như không tin vào tai mình nữa.
“Hãy ỉa cho tao xem nào!”