Phần 1. · 3
Xem nào. Năm nay tôi ba mươi chín tuổi, nghĩa là chuyện đó đã xảy ra hai mươi bảy năm trước trong kỳ nghỉ tết của gia đình tôi ở Gunma. Có lẽ tôi nên gọi cái cabin trên núi của gia đình tôi là nhà nghỉ vì nó chỉ là một ngôi nhà bình thường giống như những ngôi nhà nông thôn khác ở xung quanh, nhưng ba mẹ tôi thì cứ thích gọi là cabin nên tôi cũng gọi thế luôn.
Khi còn nhỏ tôi rất háo hức chờ đến cuối tuần để được tới đây. Nhưng khi bước chân vào cấp hai, tôi bắt đầu cảm thấy phiền nhiễu. Tôi ghét cái cách mọi người ở đó cứ thích làm lớn chuyện, cứ ầm ĩ hết cả lên trước sự hiện diện của em gái tôi, của tôi và gia đình, rồi ngầm so sánh hai chị em tôi với nhau. Phần lớn bọn họ là nông dân địa phương. Thế nhưng năm đó tôi vẫn chưa đủ lớn để ở lại Tokyo một mình vào dịp năm mới nên phải miễn cưỡng đi cùng gia đình tới Gunma trên chiếc ô tô ba tôi tự lái. Khi đó tôi vừa bước vào lớp bảy còn Yuriko đang học lớp sáu.
Căn nhà của chúng tôi nằm trong một khu đất nhỏ cùng với khoảng hai mươi ngôi nhà nghỉ khác với đủ mọi kích thước và kiểu dáng, rải rác dưới chân núi Asama. Ngoại trừ trường hợp ngoại lệ là một gia đình Nhật Bản đã tới đây từ ba thế hệ thì gần như tất cả nhà nghỉ ở đây đều thuộc về các doanh nhân người nước ngoài lấy vợ Nhật đến để nghỉ ngơi thư giãn, thoát khỏi những ngày làm việc căng thẳng tại công ty. Hẳn phải có vài đứa trẻ lai giống như tôi và em gái tôi nhưng hoặc là chúng đã lớn hoặc là chúng không sống ở Nhật vì chúng tôi hiếm khi nhìn thấy các bạn bè cùng trang lứa. Tết năm ấy cũng vậy, chúng tôi là những đứa trẻ duy nhất tới đây.
Hôm giao thừa, gia đình tôi đi trượt tuyết ở một ngọn núi gần đó. Trên đường về chúng tôi dừng lại ở một suối nước nóng có bể bơi ngoài trời. Như mọi khi, đó là ý tưởng của cha tôi. Ông có vẻ thích làm mọi người bất ngờ với sự hiện diện của một ông tây như mình.
Bể bơi ngoài trời được xây dọc theo một con suối với một hồ bơi lớn ở giữa dành cho cả hai giới và hoặc một loạt hồ nhỏ nằm ở hai bên dành riêng cho nam hoặc nữ. Hồ tắm dành cho nữ giới thì được quây lại bằng một hàng rào tre để bên ngoài không nhìn vào được. Ngay ở chỗ thay quần áo, tôi đã bắt đầu nghe thấy những lời thì thào.
“Hãy nhìn cô bé kia kìa.”
“Con bé xinh quá, cứ như là búp bê.”
Trong phòng thay quần áo, trên đường ra tới hồ bơi hay giữa làn hơi nước mịt mùng trong hồ, đám phụ nữ không ngừng thì thào bàn tán với nhau. Những người phụ nữ lớn tuổi thì không ngần ngại nhìn Yuriko chòng chọc còn các phụ nữ trẻ thì cố gắng che giấu vẻ sửng sốt trên gương mặt và dùng khuỷu tay đưa đẩy, ra hiệu cho nhau. Bọn trẻ con cũng vậy, chúng tiến lại gần và há hốc miệng ra nhìn cơ thể trần truồng của Yuriko. Chuyện như thế này vẫn xảy ra luôn.
Từ khi còn bé, Yuriko đã quen với việc người ta liếc nhìn mình. Con bé trút bỏ quần áo không chút ngại ngần. Cơ thể của con bé vẫn chưa phát triển, nó vẫn là một đứa trẻ con chưa có ngực gì cả nhưng với khuôn mặt nhỏ nhắn và làn da trắng trẻo, trông nó giống hệt như một con búp bê Barbie. Còn tôi thì thấy như thể nó đeo một cái mặt nạ.
Tôi toan cởi quần áo ra, gấp lại rồi đi dọc theo con đường nhỏ dẫn ra bể bơi nơi hết thảy mọi người đều đang mải nhìn Yuriko.
“Con gái của cô đấy à?” Một người phụ nữ trung niên đang ngồi nghỉ trên ghế dài lên tiếng hỏi mẹ tôi. Bà ta chắc hẳn đã ở dưới nước khá lâu vì bà ta trông có vẻ vẫn còn nóng. Da bà ta hồng rực, vừa nói bà ta vừa phe phẩy chiếc khăn tắm ẩm cho đỡ nực.
Mẹ tôi đang cởi quần áo bỗng khựng lại.
“Chồng cô là người ngoại quốc à?” Người phụ nữ lại hỏi và nhìn về phía tôi. Tôi nhìn xuống dưới đất, không nói gì. Đột nhiên tôi không muốn cởi nốt quần áo lót ra nữa. Tôi không phải là Yuriko. Tôi phát bệnh và cảm thấy mệt mỏi khi trở thành một vật để đám đông hiếu kỳ soi mói. Nếu chỉ có một mình thì tôi hẳn không gây nhiều sự chú ý tới vậy. Chỉ vì đi cùng với con yêu quái Yuriko mà tôi muốn trốn cũng không được.
Người phụ nữ kia vẫn chưa tha cho mẹ tôi.
“Thế thì hẳn chồng cô không phải người Nhật đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Biết ngay mà, thế chứ. Tôi chưa bao giờ thấy đứa bé gái nào xinh thế.”
“Cám ơn bà.” Mặt mẹ tôi ánh lên vẻ tự hào.
“Nhưng có một đứa con chẳng giống mình tí nào kể cũng lạ.”
Người phụ nữ lẩm nhẩm một cách vô tình như thể bà ta đang tự nói với mình. Mặt mẹ tôi tối sầm lại. “Nhanh lên nào,” bà nói và khẽ thúc vào lưng tôi. Nhìn khuôn mặt đang đanh lại của mẹ, tôi biết rằng những lời người phụ nữ kia vừa nói đã đâm trúng tim đen của bà.
Bên ngoài, trời tối dần, các vì sao bắt đầu nhô ra. Không khí trở nên lạnh hơn. Một đám hơi nước màu trắng dày đặc tụ lại trên mặt hồ. Tôi không nhìn thấy đáy hồ bơi, chỉ thấy nó có vẻ gì đó kỳ quái, giống như một cái hố đen, ở giữa màu trắng và sáng lấp lánh ở xung quanh.
Yuriko đang bơi ngửa giữa làn hơi nước mịt mờ, mắt nhìn lên trời. Phụ nữ và trẻ em đứng xung quanh con bé, nhìn nó không thốt nên lời, nước ngập tới vai họ. Tôi nhìn vào khuôn mặt của Yuriko và đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Tôi chưa bao giờ thấy nó đẹp hơn thế. Trông như một nữ thần. Đó là lần đầu tiên tôi có cảm giác này. Trông con bé giống một tượng sáp hơn là người thật, quá hoàn mỹ không thể là một tạo vật của thế giới này.
Mẹ tôi gọi to: “Yuriko, con ơi?”
“Mẹ à?”
Giọng Yuriko vang vọng trên mặt nước và những con mắt đang theo dõi nó đột ngột chuyển hướng sang tôi và mẹ tôi. Rồi chúng lại quay về phía Yuriko trước khi chuyển hẳn trọng tâm sang tôi, những đôi mắt đang bận rộn so sánh hai chị em, những đôi mắt tràn ngập sự hiếu kỳ. Tôi biết chúng sẽ không mất nhiều thời gian để quyết định ai trong hai chúng tôi là người có ưu thế hơn. Yuriko luôn muốn tất cả mọi người xung quanh con bé thấy rằng nó không có gì giống mẹ và chị nó, chính vì vậy mà nó đã trả lời rất to khi nghe tiếng mẹ tôi gọi. Em gái tôi luôn như vậy. Và đúng, bạn có lí do khi nói rằng tôi chưa bao giờ có cảm tình với Yuriko. Và mẹ tôi cũng vậy, hẳn bà luôn phải đấu tranh với cái cảm giác lạ lùng khi rằng Yuriko không hề giống bà như người phụ nữ hồng hào lúc nãy đã nói.
Tôi nhìn vào mặt Yuriko. Những cọng tóc màu nâu bám lấy vầng trán trắng mịn của con bé. Con bé có đôi lông mày hình vòng cung, đôi mắt to hơi xiên xuống. Dù còn bé nhưng sống mũi của nó đã thẳng tắp và gọn ghẽ. Hông nó nở nang tròn trĩnh, giống y như một con búp bê. Thậm chí giữa đám trẻ con lai, cũng khó tìm thấy một khuôn mặt tuyệt đối cân xứng như của Yuriko.
Về phần mình, tôi có đôi mắt hơi xếch lên và chiếc mũi khoằm của ba. Thêm vào đó, tôi có cái dáng thấp mập, béo lùn của mẹ. Tại sao chúng tôi lại khác nhau tới vậy? Tôi không hiểu nổi bằng cách nào mà Yuriko lại có được một khuôn mặt đẹp vượt xa bố mẹ đẻ của mình. Tôi ráo riết truy tìm những dấu vết của họ trên khuôn mặt của con bé nhưng vô ích, tôi chỉ có thể kết luận rằng con bé là một trường hợp đột biến gen.
Yuriko quay sang nhìn tôi. Thật kỳ lạ, cái vẻ đẹp thần thánh tới khó tin vài phút trước của con bé đột nhiên biến mất. Tôi chợt hét toáng lên, không kìm lại được.
Giật mình, mẹ tôi quay sang nhìn tôi hỏi: “Chuyện gì vậy con?”
“Mẹ ơi, khuôn mặt của Yuriko trông thật rùng rợn.”
Tôi đột nhiên nhận ra đôi mắt của Yuriko không có chút ánh sáng nào. Thậm chí mắt của búp bê cũng được vẽ một chấm trắng ở giữa thể hiện ánh sáng. Chính vì vậy mà một khuôn mặt búp bê thường trông rất ngọt ngào và dễ thương nhưng đôi mắt của Yuriko chỉ là hai hố nước tối om. Cái lí do con bé trở nên xinh đẹp khi bơi trong hồ nước là vì ánh sáng từ những vì sao phản chiếu lấp lánh trong đôi mắt của nó.
“Con không được nói về em gái mình như thế chứ!”
Mẹ tôi khẽ cấu vào tay tôi dưới nước. Bị đau nên tôi lại hét toáng lên lần nữa, thậm chí còn lớn giọng hơn.
“Nếu đúng là con nghĩ vậy thì chính con mới là đứa đáng sợ!” mẹ tôi nói, không thèm giấu vẻ khó chịu. Mẹ hẳn là đang giận. Từ lâu bà đã trở thành nô lệ của Yuriko. Ý tôi nói là bà trở nên tôn thờ sắc đẹp của con bé. Bà hẳn sợ hãi khi đối diện với thực tế là chính định mệnh chứ không phải ai khác đã trao cho bà một đứa trẻ tuyệt mỹ đến vậy. Nên nếu mẹ tôi có thừa nhận rằng trông Yuriko thật đáng sợ thì tôi cũng không biết là có nên tin bà hay không. Nhưng vẻ ngoài của mẹ khác hẳn cơ mà. Tôi không có lấy một đồng minh nào trong gia đình. Tôi nhận ra điều đó khi bắt đầu vào cấp hai.
Tối hôm đó gia đình Johnson tổ chức một bữa tiệc giao thừa rất lớn. Thường chúng tôi không được phép dự những bữa tiệc của người lớn nhưng vì tối hôm ấy cả khu nhà nghỉ chỉ có hai đứa trẻ con chúng tôi nên đành phải phá lệ. Yuriko, ba mẹ và tôi cuốc bộ trên con đường mòn tối tăm dẫn sang nhà người hàng xóm. Tuyết bắt đầu rơi lất phất. Phải đi mất nhiều phút mới tới nơi. Yuriko vốn thích những dịp lễ hội, vừa đi vừa nhảy chân sáo và đạp tuyết với vẻ háo hức.
Johnson là một doanh nhân người Mỹ mới mua ngôi nhà nghỉ này chưa được bao lâu. Chú ấy có một khuôn mặt đẹp, mái tóc màu nâu vàng. Đó là kiểu đàn ông trông hấp dẫn ngay cả khi chỉ mặc đồ jean giống như diễn viên Jude Law. Nhưng nghe nói tính khí của chú ấy rất thất thường.
Chẳng hạn như việc chú ấy lấy rìu đốn sạch đám cây non trước cửa sổ phòng ngủ vì cho rằng chúng che mất cảnh đẹp núi Asama. Sau đó chú nhổ mấy cây trúc rồi cắm đại vào chỗ đó khiến những người làm vườn chuyên nghiệp trong vùng rất bức bối. Nhưng Johnson thì rất hài lòng với bụi tre của mình. Tôi nhớ ba tôi có giễu một câu : “Đúng là chỉ có người Mỹ mới thỏa mãn với một biện pháp ngắn hạn như vậy.”
Vợ của Johnson là một phụ nữ Nhật Bản có tên là Masami. Hình như họ gặp nhau trên một chuyến bay mà cô ấy là tiếp viên hàng không. Cô ấy là một người xinh đẹp, vô cùng hoạt bát nhưng vẫn dành thời gian để quan tâm tới Yuriko và tôi. Cô ấy luôn đeo một chiếc nhẫn kim cương to sụ và trang điểm kỹ lưỡng, ngay cả khi leo núi. Cô coi chúng như một thứ áo giáp, một điều mà tôi thấy rất lạ lùng.
Khi chúng tôi tới nơi thì các bà vợ Nhật đã rời phòng khách để đứng túm tụm chen chúc trong góc bếp, một thói quen kỳ quặc. Rồi ai nấy bắt đầu khoe khoang về tài nấu bếp của mình cứ như thể họ sắp cãi nhau tới nơi. Đôi khi cũng có những phụ nữ nước ngoài tới chơi với các gia đình ở khu nghỉ dưỡng này. Lúc ấy, họ sẽ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, trò chuyện với dáng vẻ thanh nhã, còn đàn ông thì đứng quanh lò sưởi uống rượu whiskey và nói với nhau bằng tiếng Anh. Thật kỳ cục khi chứng kiến các nhóm tạo ra cho mình một địa phận riêng tách bạch hoàn toàn khỏi nhau như vậy. Chỉ có một người phụ nữ Nhật Bản duy nhất có thể hòa nhập vào đám đàn ông đang cười nói rổn rảng kia, đó chính là Masami. Cô ấy đang đứng cạnh Johnson và thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy giọng cười hơi chói tai của cô ấy vang lên một cách giả tạo giữa tiếng chuyện trò của đám đàn ông.
Đến nơi, mẹ tôi lao ngay vào bếp như để giữ chỗ. Đám đàn ông gọi ba tôi tới bên lò sưởi và đưa cho ông một ly rượu. Không biết phải làm gì, tôi đành đi theo mẹ, len lỏi giữa đám phụ nữ đông đúc ở đây.
Yuriko thì bám ngay lấy Johnson lúc này đang ngồi vắt vẻo phía trước lò sưởi. Con bé dựa vào chân Johnson và làm mọi cách để thu hút sự chú ý của chú ấy. Chiếc nhẫn kim cương của Masami lấp lánh trong ánh lửa, hắt lên má Yuriko những đốm sáng li ti. Và rồi tôi có một cảm giác rất kỳ lạ. Nếu như Yuriko không phải là em gái tôi? Nếu như nó là con của Johnson và Masami? Hai người họ đều có vẻ ngoài ưa nhìn. Tôi không biết phải giải thích như thế nào nhưng nếu đó là sự thật thì có lẽ tôi sẽ dễ dàng chấp nhận con bé hơn. Thậm chí cái vẻ đẹp liêu trai của nó sẽ có gì đó thực hơn, giống người hơn. Tại sao lại giống người hơn? Câu hỏi đến là hay ho. Như thể tôi đang cố gắng diễn giải rằng điều đó sẽ giúp con bé trở thành một người bình thường chứ không phải là một con vật gian giảo đội lốt người, như một con chuột chũi chẳng hạn.
Nhưng thật bất hạnh, Yuriko chính là đứa con mà ba mẹ tầm thường của tôi sinh ra. Không phải đó chính là lí do khiến con bé trở thành một con yêu quái vì sở hữu một sắc đẹp quá vẹn toàn hay sao? Yuriko liếc về phía tôi đầy tự mãn. Đừng có nhìn sang đây, đồ quái dị! Tôi thầm nghĩ, cảm thấy phát ốm. Khi tôi cúi đầu thở dài, mẹ ném cho tôi một cái nhìn sắc như dao. Tôi có thể hình dung ra mẹ đang muốn gào lên, từ trong sâu thẳm cõi lòng rằng sao mày lại không giống Yuriko được một tẹo nào thế hả con!
Tự dưng tôi phá lên cười sằng sặc. Đám phụ nữ trong bếp quay sang nhìn tôi với vẻ sửng sốt. Không phải là con không giống Yuriko tẹo nào mà là nó chả có nét nào giống con thì đúng hơn! Đó hẳn là một câu trả lời thích đáng dành cho mẹ, tôi dám chắc. Sự tồn tại của Yuriko đã biến mẹ con tôi thành thù địch. Tôi đã cười khi nhận ra điều đó. (Tôi không biết liệu tiếng cười của tôi hồi học cấp hai có giống cái tiếng cười âm điệu thấp mà ông Nonaka ở Ban Cải thiện Điều kiện Vệ sinh miêu tả hay không.)
Ngay sau khi đồng hồ báo hiệu nửa đêm, mọi người nâng cốc chúc mừng năm mới. Ba bảo tôi và Yuriko phải tự đi về nhà. Mẹ tôi vẫn ở trong bếp và có vẻ như không muốn nhúc nhích. Bà ngồi đần ra một chỗ như thể nếu có bị ghim vào đó bà cũng sẽ chấp nhận sống vậy suốt đời. Điều đó khiến tôi nhớ đến một con rùa mà chúng tôi nuôi trong lớp hồi tiểu học. Nó thường thò cẳng chân cong queo của mình ra khỏi mai, ngọ nguậy dưới lớp nước đục ngầu trong bể kính rồi nhấc đầu lên hít lấy thứ không khí bụi bặm trong lớp học với một vẻ mặt đần độn, hai lỗ mũi to rung rung.
Khi tôi đang sục sạo tìm kiếm đôi ủng đầy bùn của mình giữa đám giày dép vứt lỏng chỏng ngoài hành lang thì trên vô tuyến bắt đầu phát bộ phim truyền hình dài tập tẻ ngắt Year out/Year in. Tuyết tan, những con đường dẫn lên núi chảy nhoét thành bùn nhão nên người nước ngoài cũng bắt chước người Nhật thói quen cởi giày trước khi bước vào nhà. Đôi ủng cao su màu đỏ cũ rích của tôi lạnh như đá khi xỏ chân vào. Yuriko bắt đầu cằn nhằn.
“Không thể gọi chỗ của chúng ta là cabin được. Nó chỉ là một cái nhà cũ, tầm thường, chả ra gì. Giá như chúng ta có một cái lò sưởi như của nhà Johnson thì tốt biết mấy!”
“Sao cơ?”
“Masami hỏi liệu sang năm có thể tổ chức tiệc tất niên ở nhà chúng ta được không?”
“Ối giời, còn lâu. Ba kì lắm.”
“Johnson quả thật rất ngạc nhiên trước chuyện đó. Chú ấy không tin là chúng mình lại đi học ở một trường Nhật? Sao hai chị em mình phải sống như người Nhật trong khi trông chúng mình khác hẳn họ? Mà chú ấy nói đúng. Em suốt ngày bị người khác trêu chọc và gọi là tây con, thậm chí họ còn hỏi em có biết nói tiếng Nhật không nữa, đại loại thế.”
“Thì sao, kể với tao thì có ích gì?”
Tôi xô mạnh cửa bước ra ngoài trời tối mà không thèm đợi Yuriko. Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại giận dữ như vậy. Giá lạnh như chích vào má tôi tê buốt. Tuyết đã ngừng rơi, trời tối om như mực. Những ngọn núi sừng sững, quây chặt xung quanh chúng tôi, nhưng hoàn toàn vô hình trong bóng đêm dày đặc. Nếu không còn chút ánh sáng nào ngoài chiếc đèn pin cầm tay này thì đôi mắt của Yuriko lại biến thành hai hố nước đen mất thôi, tôi thầm nghĩ. Tôi không đủ can đảm quay sang nhìn con bé. Đột nhiên tôi thấy khiếp sợ khi nghĩ rằng tôi đang đi một mình trong bóng đêm với một con yêu quái. Tôi nắm chặt lấy chiếc đèn pin và bắt đầu bỏ chạy.
“Chờ em với!” Yuriko hét lên. “Đừng bỏ em!”
Rồi Yuriko không gào thét nữa nhưng tôi vẫn sợ không dám quay lại nhìn. Tôi có cảm giác mình đang đi giật lùi về phía một cái hồ ma quái và có cái gì đó đang bò lên khỏi mặt nước đuổi theo tôi. Tức tối vì bị bỏ lại phía sau, Yuriko chạy đuổi theo tôi. Cuối cùng thì tôi cũng lấy đủ can đảm để quay đầu lại và nhìn thấy con bé ngay trước mặt. Tôi từ từ quan sát những đường nét như tạc tượng trên khuôn mặt trắng muốt của con bé đang được chiếu rọi bởi ánh sáng hắt lên từ tuyết. Chỉ duy nhất có đôi mắt của nó là tôi không thể nhìn thấy được. Tôi lại càng sợ.
“Mày là ai?” Tôi buột miệng. “Mày là loại yêu ma gì vậy?”
“Chị muốn nói gì?”
“Mày hẳn là một con yêu quái đội lốt người.”
Đến đây thì Yuriko bắt đầu nổi giận. “Còn chị là đồ chó.”
“Tao chỉ mong mày chết quách đi.”
Nói xong câu này tôi bỏ đi. Yuriko chộp lấy chiếc mũ áo khoác của tôi và kéo thật mạnh khiến đầu tôi bật ngửa ra sau. Nhưng tôi vẫn xoay xở để đẩy bật con bé ra. Vì nó nhỏ hơn nên tôi dễ dàng làm cho nó mất thăng bằng. Con bé đành phải bỏ tay ra khỏi mũ tôi và loạng choạng ngã ra đằng sau, hai tay đập vào một ụ tuyết bên vệ đường.
Tôi cắm đầu chạy về nhà không một lần ngoái lại và khi đã vào được bên trong thì lập tức khóa cửa lại. Vài phút sau tôi nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp giống như trong một cảnh trong phim hoạt hình cổ tích. Tôi giả vờ như không nghe thấy.
“Xin chị hãy mở cửa ra! Ngoài này lạnh lắm.” Yuriko khóc lóc. “Mở cửa ra đi! Xin chị đấy! Em sợ lắm!”
“Mày mới là đứa đáng sợ ý. Cho mày đáng đời.” Tôi chạy về phòng mình và trèo lên giường. Tôi có thể nghe thấy tiếng Yuriko gõ như muốn vỡ cả cửa nhưng tôi kéo chăn lên trùm kín tai. Cứ để cho nó chết cóng ở ngoài đấy. Tôi nghĩ. Đúng vậy. Đúng là trong lòng tôi muốn thế thật.
Không bao lâu sau thì tôi ngủ thiếp đi và chỉ bị đánh thức dậy bởi một mùi hôi rượu rất khó chịu. Mấy giờ rồi nhỉ? Tôi tự hỏi. Ba mẹ tôi đang cãi nhau trước cửa buồng tôi. Ba tôi thì đang say. Vì đèn ở sau lưng họ nên tôi không quan sát được vẻ mặt họ lúc này. Ba muốn lôi tôi ra khỏi giường cho một trận nhưng mẹ đang cố ngăn lại.
“Nó muốn để em nó chết cóng,” ba càu nhàu.
“Không phải thế. Vả lại, cũng có chuyện gì xảy ra đâu.”
“Thì tôi cũng chỉ muốn biết tại sao nó lại có thể làm một chuyện như thế được.”
“Nó cảm thấy thua kém em mình, chỉ có vậy thôi.” Mẹ tôi nói khẽ.
Nghe bà nói vậy tôi tự hỏi sao mình lại sinh ra trong cái gia đình này và không thể ngăn được nước mắt tuôn rơi.
Tại sao tôi lại không phản bác lời mẹ? Có lẽ vì tôi cũng có cảm giác thua kém đó thật. Tôi thực sự không biết lúc đó mình nghĩ gì. Hay chỉ vì tôi không muốn thú nhận rằng tôi thực sự ghét cay ghét đắng Yuriko. Nó là em gái của tôi, theo lẽ thường thì tôi phải yêu thương nó chứ? Từ lâu tôi đã bị trói chặt trong cái vòng nghĩa vụ vớ vẩn này, lý trí mách bảo tôi rằng tôi có trách nhiệm phải thương yêu nó.
Nhưng rồi cái cảnh tượng mà tôi chứng kiến ở hồ tắm và bữa tiệc tất niên đêm ấy đã giải phóng tôi khỏi cái sức ép đó. Tôi không thể tiếp tục ràng buộc mình như vậy. Tôi phải nói ra những suy nghĩ của mình.
Sáng hôm sau tôi không thấy Yuriko đâu cả. Mẹ thì đang ở dưới nhà đổ dầu vào bếp, mặt cau có. Ba thì đang ngồi ở bàn ăn, nhưng khi nhìn thấy tôi thì ông đứng bật dậy lao ra chỗ tôi, hơi thở nồng nặc mùi cà phê.
“Có phải mày đã nói với em gái mày rằng ‘Tao chỉ muốn mày chết quách đi’?”
Tôi chưa kịp trả lời thì ông đã dang tay tát mạnh vào mặt tôi. Cái tát mạnh đến mức mà tôi muốn nổ đom đóm mắt. Má tôi đau nhừ. Tôi lấy hai tay che mặt tránh những cú đánh tiếp theo, biết trước rằng chuyện này là không tránh khỏi. Ông đã đánh tôi từ khi tôi còn bé. Đầu tiên là đánh đòn, sau đó là chửi rủa. Ông dữ đòn tới mức mà tôi thường xuyên phải đi bác sĩ sau đó.
“Hãy sám hối những tội lỗi của mày!” Ông ta nói.
Mỗi khi trừng phạt ai, mẹ tôi, Yuriko hay tôi, ông luôn bắt chúng tôi sám hối tội lỗi của mình. Ông không tin vào những lời xin lỗi suông.
Ở nhà trẻ tôi học được rằng mỗi khi làm gì sai chỉ cần nói xin lỗi và rồi người kia sẽ trả lời, được rồi, không sao. Nhưng ở nhà thì điều đó không bao giờ xảy ra. Những từ đó thậm chí không tồn tại trong nhà này, và vì vậy sự trừng phạt luôn diễn ra theo chiều hướng leo thang đầy kịch tính. Sao tôi phải là đứa sám hối trong khi Yuriko mới là đứa đáng sợ? Chắc vẻ căm phẫn hiện rõ trên mặt tôi nên ba tôi lại dùng hết sức lực giáng cho tôi một cái tát nữa. Trước khi ngã xuống sàn tôi vẫn kịp liếc nhìn dáng vẻ bất động của mẹ tôi. Bà chẳng tìm cách bênh vực tôi. Thay vào đó bà tiếp tục giả vờ tập trung vào việc đổ dầu vào bếp để không giọt nào sánh ra ngoài. Tôi lồm cồm bò dậy, chạy lên gác và khóa trái cửa lại trong đó.
Chiều hôm ấy, một sự im lặng chết chóc bao trùm căn nhà. Hình như ba tôi đã đi ra ngoài nên tôi rón rén ra khỏi phòng. Tôi cũng không thấy mẹ ở đâu cả. Lợi dụng giây phút đó, tôi lẻn vào bếp mở hộp cơm nguội còn thừa bốc ăn. Tôi lấy chai nước cam ra khỏi tủ lạnh và uống cạn. Nhìn thấy cái nồi bigos còn sót lại từ bữa trưa hôm qua, mỡ đóng lại thành từng mảng trắng trên bề mặt, tôi liền nhổ vào đó một bãi nước bọt. Đám dãi dính màu vàng của nước cam bám vào những cuộng bắm cải nấu cháy cạnh. Tôi thấy hoan hỷ. Ba tôi đặc biệt thích món bigos với bắp cải cháy cạnh.
Tôi ngẩng đầu lên khi nghe tiếng ai đó mở cửa trước. Thì ra là Yuriko mới về. Con bé vẫn mặc cái áo khoác từ đêm hôm trước, đầu đội một chiếc mũ len trắng tôi chưa trông thấy bao giờ, hẳn là của Masami. Chiếc mũ hơi lớn nên tụt xuống trán con bé gần che mất mắt của nó. Mùi nước hoa nồng nặc của Masami bay khắp phòng. Tôi lại quan sát đôi mắt của Yuriko để xác nhận lại phát hiện ngày hôm trước của mình. Cái con bé xinh đẹp với đôi mắt rùng rợn đó. Yuriko đi lên gác, không có chút biểu hiện nào muốn nói chuyện với tôi. Tôi bật vô tuyến và ngồi xuống sofa. Lúc tôi đang xem một chương trình trò chơi nhân dịp năm mới trên truyền hình thì Yuriko xuất hiện với một chiếc balo và con chó bông Snoopy ưa thích của nó.
“Em sẽ tới ở nhà Johnson. Em kể cho họ chuyện chị đã đối xử với em như thế nào và họ bảo em nên ở với họ vì ở đây quá nguy hiểm cho em.”
“Tốt quá. Thế thì mày khỏi bao giờ phải quay về nhà nữa.”
Tôi thấy nhẹ cả người. Yuriko cuối cùng đã ở với gia đình Johnson suốt cả kỳ nghỉ Tết năm ấy. Một lần tôi vô tình chạm trán Johnson và Masami trên đường. Cả hai vẫy tay với tôi và nói “Xin chào,” mặt mũi rạng rỡ. Tôi cũng chào đáp lại, miệng cười rõ tươi. Nhưng trong lòng tôi thầm nghĩ, Johnson, ông là một thằng ngốc. Còn Masami, cô đúng là một con bò cái ngu xuẩn.
Tôi cũng chẳng quan tâm nếu Yuriko đi hẳn. Nó mà thành con gái của cái nhà Johnson đần độn ấy thì càng hay.