Phần 2. · 1
BẢN TIN BUỔI SÁNG, NHẬT BÁO TOKYO
Tokyo, 20/4/2000 - Thi thể một phụ nữ vừa được phát hiện ở căn hộ số 103, chung cư Green Villa, đường Maruyama, quận Shibuya ngay sau sáu giờ chiều ngày 19 tháng Tư. Người quản lý tòa nhà đã lập tức gọi điện cho cảnh sát sau khi phát hiện ra thi thể này.
Phòng Điều tra của Cảnh sát Thành phố đang phối hợp với cảnh sát quận Shibuya tiến hành làm rõ vụ việc và xác nhận nạn nhân là Kazue Sato, 39 tuổi, thường trú tại Kira-Toriyama, quận Setagaya, nhân viên của Công ty Xây dựng và Kiến trúc G.
Dựa vào những dấu vết để lại trên cổ nạn nhân, Cảnh sát Điều tra đã đưa ra kết luận đây là một vụ án mạng, nạn nhân chết do bị bóp cổ. Một cuộc điều tra đang được tiến hành.
Theo các báo cáo ban đầu, nạn nhân được nhìn thấy lần cuối cùng khi rời khỏi nhà vào khoảng bốn giờ chiều ngày 8 tháng Tư, không rõ là đi đâu.
Thi thể của nạn nhân được phát hiện trong một căn phòng nhỏ bỏ trống từ tháng Tám năm ngoái. Cửa ra vào không khóa, xác nạn nhân nằm ngửa trên sàn nhà. Túi xách của nạn nhân được tìm thấy tại hiện trường, trong ví không có tiền. Được biết nạn nhân có mang theo trong người khoảng 40 nghìn yen khi rời khỏi nhà. Trên người nạn nhân vẫn mặc bộ quần áo hôm mất tích.
Cô Sato vào làm ở Công ty Xây dựng và Kiến trúc G sau khi tốt nghiệp đại học Q năm 1984. Cô làm việc tại Phòng Nghiên cứu Chung với cương vị trợ lý điều hành. Độc thân, cô sống với mẹ và em gái.
Khi đọc mẩu tin này trên tờ Nhật báo Tokyo, tôi biết ngay đó chính là Kazue Sato bạn học cũ của tôi. Tất nhiên cái tên Kazue Sato không phải là hiếm và rất có thể tôi đã nhận nhầm. Nhưng không hiểu sao tôi tin là mình đúng. Không thể sai được. Tại sao tôi lại có thể chắc chắn như vậy? Là vì gần hai năm trước đó, không bao lâu sau khi Yuriko chết, Kazue đã gọi điện cho tôi. Đó là cú điện thoại cuối cùng mà tôi nhận được từ cô ta.
“Tớ đây,” cô ta nói. “Kazue Sato. Này, tớ nghe tin Yuriko bị sát hại.”
Đây cũng là lần đầu tiên cô ta nói chuyện lại với tôi kể từ khi ra trường.
“Thật là một cú sốc lớn!”
Tôi cũng thấy sốc nhưng không phải vì cái chết của Yuriko hay việc Kazue tự dưng gọi điện cho tôi. Mà đúng hơn là do tôi nghe thấy tiếng Kazue đang cười ở đầu dây bên kia, điều đó khiến tôi bất an. Tiếng cười trầm, lào xào, nghe như tiếng ong kêu vo ve. Có lẽ cô ta làm thế để trấn an tôi nhưng tôi cảm thấy tiếng cười kỳ quái của cô ta như đang ngấm vào tay tôi qua ống nghe điện thoại. Hình như tôi từng nói rằng cái chết của Yuriko không làm tôi ngạc nhiên cho lắm. Nhưng không hiểu sao vào lúc đó, chỉ giây phút đó mà thôi, tôi đột ngột cảm thấy lạnh sống lưng.
“Có gì mà cười ghê thế?” Tôi hỏi.
“Chả có gì.” Cô ta thản nhiên trả lời. “Chắc bạn rất buồn đúng không?”
“Không hẳn.”
“À, ừ.” Giọng của Kazue cho thấy cô ta vẫn luôn nhận biết được thái độ của tôi. “Tớ nhớ rằng bạn và Yuriko không gần gũi nhau lắm, cứ như chả có quan hệ máu mủ gì. Người khác có khi chả nhận ra hai người là chị em ruột nhưng tớ nhìn cái là biết.”
“Thế bạn gọi tôi có chuyện gì?”
“Đoán xem.”
“Nghe nói sau khi ra trường, bạn kiếm được việc làm ở một công ty xây dựng.”
“Bạn có ngạc nhiên không nếu tớ nói cho bạn biết rằng tớ cũng làm công việc giống như của Yuriko?”
Vẻ đắc thắng trong giọng nói của Kazue khiến tôi không biết trả lời thế nào. Thật khó hình dung mối liên hệ giữa cuộc sống hiện nay của Kazue và những từ như đàn ông, mãi dâm hay tình dục. Nghe nói cô ta làm việc cho một công ty có tiếng và là một người phụ nữ có sự nghiệp, công danh. Khi thấy tôi chần chừ chưa trả lời, cô ta bồi cho tôi thêm một nhát nữa trước khi gác máy: “Nhưng tớ thì tớ sẽ thận trọng hơn.”
Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn chằm chằm vào chiếc ống nghe tự hỏi không biết có phải cái người vừa nói chuyện đúng là Kazue. Có thể là ai đó mạo danh cô ta? Kazue mà tôi biết không khó hiểu như vậy. Cô ta luôn có kiểu nói chắc như đinh đóng cột rất ngạo đời nhưng đồng thời luôn lo lắng theo dõi phản ứng của người nghe vì sợ bị bắt lỗi. Cô ta vô cùng phách lối khi nói về những vấn đề mang tính học thuật. Nhưng nếu cuộc nói chuyện chuyển sang các đề tài khác như xu hướng thời trang mới nhất, quán ăn hay bạn trai thì cô ta lập tức tắt ngấm, từ bỏ thế thượng phong và trở nên mờ nhạt. Đó mới chính là Kazue mà tôi biết. Quá tự tin đồng thời quá tự ti, tôi gần như cảm thấy thương hại cho cô ta. Nếu Kazue thay đổi, nghĩa là cô ta đã tìm được cho mình một thứ vũ khí mới để chống chọi với thế giới.
Đây mới chính là chuyện các bạn muốn nghe, đúng không? Dĩ nhiên là tôi vẫn có ý định nhân lúc thích hợp sẽ quay trở lại với nội dung chính của câu chuyện xoay quanh Yuriko và Kazue nhưng rồi lại cứ tiếp tục lạc đề. Tôi xin lỗi. Tất cả những chuyện ngoài lề về bản thân tôi đều không có gì dính dáng tới câu chuyện tôi định kể. Hẳn tôi đã làm các bạn ngán tới tận cổ và chắc các bạn sẽ thích thú hơn nếu được nghe kể về Yuriko và Kazue.
Nhưng có điều gì ở hai người đó khiến bạn quan tâm chứ, tôi xin mạn phép hỏi? Tôi biết là tôi từng đặt ra câu hỏi ấy chỉ vì tôi vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao mọi người lại phát sốt lên vì hai người đó. Không biết có phải là vì người đàn ông bị buộc tội đã sát hại hai người đó, tên hắn ta là Zhang thì phải, quốc tịch Trung Quốc đã nhập cư vào Nhật một cách bất hợp pháp? Hay là vì những lời đồn cho rằng Zhang đã bị buộc tội oan?
Hay bạn có thể cho rằng Kazue, Yuriko và người đàn ông đó đều bị lôi kéo bởi những dục vọng đen tối của riêng họ? Tôi thì không nghĩ vậy. Tôi dám chắc rằng Kazue và Yuriko hẳn thích thú với những gì họ đã làm, và cả Zhang cũng thế. Không, không, thậm chí tôi cũng không biết anh ta có đúng là kẻ sát nhân hay không - và tôi cũng chả muốn biết làm gì.
Nhưng việc anh ta có quan hệ với cả Yuriko và Kazue thì có thể là thật. Không phải là anh ta nói đã mua họ rất rẻ hay sao? Chỉ có hai hay ba nghìn yen. Nếu quả thật như vậy thì anh ta chắc phải có cái gì đó mà họ muốn, Yuriko và Kazue làm vậy hẳn phải có lý do. Điều đó cũng lý giải việc tại sao tôi lại cho rằng họ hẳn thích thú quan hệ với anh ta. Nếu không thì tại sao họ lại bán thân rẻ mạt đến như vậy? Hay đó chính là cái vũ khí mà họ dùng để gây chiến với cả thế giới? Cái thứ vũ khí mà tôi đã từng nhắc tới khi nói về Kazue ở trang trước. Nếu đúng là vậy thì phương thức của họ thực sự đã vượt xa khả năng của tôi.
Trong suốt ba năm tôi học cùng Kazue Sato ở trường trung học và bốn năm đại học, gia đình tôi đã trải qua những thay đổi ghê gớm. Nguyên do lớn là việc mẹ tôi tự sát ở Thụy Sĩ ngay trước kỳ nghỉ hè năm thứ nhất của tôi ở trường trung học. (Tôi tin rằng tôi đã cho các bạn xem lá thư cuối cùng của mẹ tôi, có đúng vậy không? Tôi sẽ kể cho các bạn nghe thêm về mẹ tôi vào lúc thích hợp.)
Kazue cũng trải qua những biến cố tương tự. Bố cô ta đột ngột qua đời khi cô ta đang học đại học. Thời điểm đó thì tôi và cô ta không còn hay gặp nhau nữa nên tôi cũng không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra nhưng hình như ông ấy bị xuất huyết não và quỵ trong buồng tắm. Vì lý do này mà hoàn cảnh gia đình cũng như chỗ đứng của Kazue ở trường cũng không khác tôi là mấy.
Tôi đang nói tới chỗ đứng của chúng tôi ở trường, và tôi nghĩ là đúng khi nói trong trường chỉ cô ta và tôi từng trải qua những trải nghiệm rất khác với bất kỳ ai khác. Thành thử có vẻ như sẽ là hoàn toàn tự nhiên khi hai chúng tôi bị cuốn hút vào nhau.
Kazue và tôi đều vào được hệ thống trường Q nhờ vượt qua kỳ thi đầu vào ở bậc trung học. Chắc các bạn cũng biết trường trung học nữ sinh Q là một ngôi trường cạnh tranh khốc liệt và chỉ nhận những học sinh đỗ đầu. Kazue hẳn đã học hành rất chăm chỉ từ khi còn ở trường cấp hai nên đã thi đỗ. Còn tôi thì không hiểu là do may mắn hay do số phận mà cũng vượt qua được kỳ thi tuyển sinh. Tất nhiên động cơ khiến tôi bằng mọi cách phải thi đỗ là để tránh xa Yuriko chứ không phải vì cá nhân tôi đặc biệt ưa thích trường trung học nữ sinh Q. Nhưng Kazue thì khác. Thậm chí ngay từ hồi tiểu học, Kazue đã đưa trường Q vào tầm ngấm, có lần cô ta nói với tôi rằng việc cô ta dành toàn tâm toàn ý vào học hành chính là để đạt được mục tiêu đó. Và đây chính là điểm khác biệt giữa tôi và Kazue, một điểm khác biệt rất lớn.
Hệ thống trường Q bắt đầu từ cấp tiểu học lên tới đại học, nghĩa là những ai vào được trường ngay từ đầu, tức là từ bậc tiểu học, hầu như đều dễ dàng thẳng tiến tới đại học mà không cần phải vượt qua những kỳ thi đầu vào áp lực khủng khiếp nữa. Cơ chế trường học đặc biệt kiểu này được ví như một kiểu “thang cuốn”. Ở bậc tiểu học người ta tuyển sinh cả nam và nữ, giới hạn đầu vào ở con số 80 học sinh. Ở bậc phổ thông cơ sở con số này tăng lên gấp đôi và ở bậc trung học cũng vậy, số lớp học lại nhân lên thêm hai lần nữa. Nhưng ở bậc trung học, người ta bắt đầu chia nam nữ ra học riêng. Như vậy khi một niên khóa mới bắt đầu, trong số 160 nữ sinh của trường trung học Q bao giờ cũng có một nửa là mới vào học ở bậc trung học, còn lại là đã học ở đây từ trước, từ bậc tiểu học hay trung học cơ sở.
Bậc đại học thì khác, trường đại học Q nhận sinh viên từ khắp nơi ở Nhật và số lượng những người nổi tiếng tự nhận từng học ở trường thì lớn không đếm nổi. Trường đại học Q nổi tiếng tới mức chỉ nghe nhắc tới tên thôi, tất cả những người bạn lớn tuổi của ông ngoại đều há miệng ra vì thán phục. Đó là vì không phải ai cũng được nhận vào trường đại học này. Chính vì vậy mà những ai ghi danh vào hệ thống trường này để cuối cùng có thể leo lên học tại đại học Q danh tiếng đều cảm thấy vinh dự. Học sinh gia nhập hệ thống này càng sớm thì càng có ý thức mạnh mẽ hơn về sự ưu việt của mình.
Cũng chính vì hệ thống thang cuốn này mà các phụ huynh có nhiều tiền đều tìm mọi cách để cho con cái của họ ghi danh vào trường này từ bậc tiểu học. Nghe nói việc chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào ở bậc phổ thông căng thẳng tới mức có thể làm cho người ta phát điên. Tất nhiên tôi không có con cũng như có liên hệ gì với chuyện này nên không thể nói thực hư ra sao.
Khi tạo ra những đứa con trong tưởng tượng, liệu có lúc nào tôi nghĩ tới việc cho chúng vào học ở trường Q từ bậc tiểu học? Hẳn các bạn sẽ hỏi thế phải không? Không hề. Sẽ không bao giờ có chuyện đó. Những đứa con của tôi sẽ chỉ suốt ngày bơi trong một đại dương tưởng tượng. Nước biển có một màu xanh tuyệt mỹ giống như những bức tranh minh họa giả thiết những di chỉ hóa thạch kỷ Cambrian. Ở đó, dưới thềm cát của đại dương mênh mông, giữa những vách đá lởm chởm mọi sinh vật chỉ làm một việc duy nhất là đấu tranh để sinh tồn và sinh đẻ. Đó là một thế giới vô cùng giản đơn.
Khi mới chuyển tới nhà ông ngoại, tôi đã mơ mộng rất nhiều về cuộc sống của tôi với tư cách là học sinh của trường trung học nữ Q tiếng tăm. Trí tưởng tượng của tôi cứ bay bổng từ cảnh tượng này sang cảnh tượng khác. Tôi đắm mình trong những hình ảnh tưởng tượng đó, chúng khiến tôi vô cùng thích thú. Tôi sẽ tham gia sinh hoạt tại các câu lạc bộ, kết bạn và sống một cuộc sống bình thường như những người khác. Nhưng thực tế đã xé tan những giấc mơ ấy ra từng mảnh. Trên thực tế, đó chính là những điều mà tôi đã không làm. Bạn thấy đấy, người ta không thể kết bạn với bất cứ ai. Thậm chí các hoạt động câu lạc bộ cũng phân chia thứ hạng, cấp bậc rất rõ ràng, có câu lạc bộ ai cũng thèm muốn được gia nhập và những câu lạc bộ bị gạt ra ngoài lề. Dĩ nhiên ý thức về sự ưu việt chính là yếu tố quyết định sự phân cấp này.
Giờ đây nghĩ lại mới thấy điều đó thật rõ ràng. Có những đêm tôi nằm trằn trọc trên giường và vì một lý do nào đó nhớ tới những chuyện Kazue đã làm trước đây và đột ngột hiểu ra tại sao cô ta lại có những hành động như vậy. Đây là những phát hiện rất bất ngờ, giống như trong giai thoại “eureka”. Tôi lại bắt đầu lan man mất rồi nhưng tôi thấy cần phải kể cho các bạn thêm về những trải nghiệm của tôi ở trường trung học.
Hãy bắt đầu với lễ khai giảng. Tôi vẫn còn nhớ cái vẻ sững sờ câm lặng của đám học sinh mới đứng im không dám nhúc nhích trong hội trường. Học sinh năm thứ nhất chia làm hai nhóm rõ ràng, nhóm học sinh cũ từ trường phổ thông cơ sở Q chuyển lên và nhóm học sinh mới từ bên ngoài chuyển vào. Chỉ liếc qua cũng có thể phân biệt được ngay nhóm nào với nhóm nào. Sự khác biệt giữa chúng tôi chính là độ dài của chiếc váy đồng phục.
Chúng tôi, những học sinh bắt đầu năm đầu tiên ở đây do vừa thi đỗ đầu vào đều mặc những chiếc váy dài tới giữa khoeo chân theo đúng nội quy của trường. Nhưng học sinh cũ đã ở đây từ bậc tiểu học hay phổ thông cơ sở đều mặc váy ngắn ngang đùi. Tất nhiên là không giống những chiếc váy ngắn cũn cỡn như cởi truồng của đám con gái ngày nay. Mà đó là những chiếc váy ngắn vừa phải, cân xứng một cách hoàn hảo với tất chân dài màu xanh hải quân loại đắt tiền. Chân của họ dài và thon thả, tóc đều nhuộm màu hạt dẻ, tai đeo khuyên vàng lấp lánh. Cặp tóc, túi xách hay khăn quàng cổ của họ trông rất bắt mắt, tất cả đều là hàng hiệu mà tôi chưa từng bao giờ được nhìn tận mắt như thế này. Sự tinh tế lịch lãm của họ khiến đám học sinh mới tới hoàn toàn bị choáng ngợp.
Sự khác biệt đó thật không dễ dàng phai nhạt với thời gian. Chỉ có thể giải thích rằng đám con gái mới đến không có được những thứ mà tụi con gái kia đã sở hữu từ lúc lọt lòng, đó là nhan sắc và quyền lực. Chúng tôi, những đứa con gái mới đến, đều lập tức bị phơi bày bởi vẻ ngoài của mình, những chiếc váy quá dài và những mái tóc cắt ngắn, đen đúa, tẻ nhạt. Rất nhiều người trong số chúng tôi đeo kính cận dày cộp. Nói tóm lại, đám học sinh mới trông rất nhà quê.
Không gì có thể cứu vãn được một đứa con gái bị dán nhãn nhà quê cho dù nó có học giỏi hay chơi thể thao xuất sắc tới đâu đi nữa. Với một đứa như tôi thì ngay từ đầu, nhà quê hay sành điệu chả có gì quan trọng. Nhưng có một số học sinh lại phát sốt lên vì điều đó. Có thể nói hơn một nửa số học sinh mới tự nhận thấy nguy cơ bị xếp vào dạng nhà quê. Thế nên mỗi người trong bọn họ đều cố gắng hết sức để tránh bị liệt vào đó và tìm mọi cách để hòa nhập với đám học sinh cũ.
Lễ khai giảng bắt đầu. Chúng tôi, những kẻ mới đến, đón lấy từng lời phát biểu một cách trang trọng. Trong khi đó, những học sinh cũ chỉ giả vờ lắng nghe. Họ nhai kẹo cao su, thì thầm tán dóc và hành xử như thể mọi chuyện đang xảy ra chả có gì liên quan tới họ. Họ không tỏ ra nghiêm túc chút nào, vui vẻ đùa giỡn như mèo con, đài các không chịu nổi. Thậm chí họ không thèm liếc về phía chúng tôi lấy một lần.
Ngược lại những kẻ mới đến nhìn thái độ đó mà càng thêm lo lắng. Họ bắt đầu nghĩ tới những khó khăn đang trải ra trước mắt. Những khuôn mặt thất thần, càng lúc càng tối sầm lại. Hoảng loạn, họ bắt đầu tỏ ra nghi ngờ tính hiệu lực của những quy luật mà họ vẫn tuân thủ bấy lâu. Ở đây họ sẽ phải học lại mọi thứ.
Có lẽ bạn cho rằng tôi đang phóng đại. Nếu vậy thì bạn thật lầm lẫn. Đối với một cô gái, dáng vẻ bên ngoài thật có sức trấn áp mạnh mẽ. Một cô gái dù thông minh đến đâu, có nhiều tài năng thế nào, người ngoài khó mà nhìn thấy ngay được. Tài năng và trí tuệ sẽ không bao giờ đấu nổi một nhan sắc lồ lộ.
Tôi biết là tôi thông minh hơn Yuriko gấp nhiều lần và điều đó khiến tôi day dứt mãi vì tôi chẳng thể gây ấn tượng với người khác bằng đầu óc của mình. Trái lại, Yuriko đã luôn gây ấn tượng mạnh mẽ đối với bất cứ ai gặp nó chỉ vì một khuôn mặt đẹp mê hồn mặc dù đầu rỗng tuếch. Cũng nhờ Yuriko mà tôi có được một tài năng thiên bẩm. Đó là nuôi dưỡng trong lòng một sự thù ghét không biên giới. Nhưng dù tài năng đó của tôi có vượt xa người khác thì nó cũng chỉ gây ấn tượng với mỗi tôi mà thôi. Tôi nâng niu nó, siêng năng rèn giũa nó mỗi ngày. Và vì sống cùng ông ngoại và thỉnh thoảng có dịp giúp đỡ ông làm những việc vặt vãnh kiếm tiền nên tôi hẳn khác với các học sinh xuất thân từ những gia đình có hoàn cảnh êm ấm. Cũng chính vì lý do này mà tôi có thể thích thú diễn vai một khán giả bên lề, quan sát những chuyện tàn nhẫn xảy ra trong lớp học.