Phần 2. · 2
Những ngày tiếp sau hôm khai giảng, ngày càng nhiều nữ sinh mới mặc váy ngắn tới trường.
Kazue là một trong những người đầu tiên. Nhưng giày và cặp sách của cô ta hoàn toàn không tương xứng với độ ngắn của chiếc váy khiến cô ta càng có vẻ của một kẻ ngoài cuộc. Những học sinh cũ, như bạn thấy đấy, không đeo những cặp sách bình thường. Họ tới trường vai khoác những chiếc túi nylon nhẹ hay những chiếc túi xách du lịch sang trọng vốn còn là của hiếm thời bấy giờ. Người thì đeo ba lô sản xuất tại Mỹ, người thì khoác những chiếc túi lớn. Chả biết có phải là túi Louis Vuitton hay không nữa? Tóm lại, trông họ giống hệt như sinh viên trên giảng đường chứ không phải nữ sinh trung học. Sành điệu hơn nữa, họ đều đi giày bệt màu nâu và tất dài màu xanh hải quân hiệu Ralph Lauren. Có những người đổi đồng hồ đeo tay mỗi ngày. Người khác thì để lộ những cái lắc bằng bạc - hẳn do bạn trai tặng - dưới cổ tay áo đồng phục. Rồi cả những cô gái dùng kẹp tóc nạm đá quý hay đeo nhẫn kim cương to như hạt thủy tinh. Mặc dù học sinh trung học thời đó không được phép dùng đồ trang sức một cách thoải mái như bây giờ, các cô gái đó vẫn tìm mọi cách để ganh đua với nhau xem ai là người sành điệu nhất.
Thế nhưng Kazue lúc nào cũng đeo một chiếc cặp sách màu đen và đi giày lười màu đen. Đôi tất dài quá gối màu xanh hải quân của cô ta cũng là loại tầm thường. Cái ví đựng thẻ màu đỏ của cô ta thì rõ là trẻ con cộng thêm những chiếc kẹp tóc đen sì, cô ta - nói cho gọn - đúng là đồ quê mùa. Cô ta len lỏi, đi lại như con thoi giữa đám đông trong hành lang nhằm che giấu đôi chân khẳng khiu chẳng lấy gì làm hấp dẫn của mình, trên vai đeo chiếc cặp sách tầm tầm.
Vẻ ngoài của cô ta hết sức bình thường. Tóc cô ta đen, rậm, che kín trán, giống như một cái mũ giáp, hai bên và đằng sau lại cắt quá ngắn để hở cả tai. Tóc gáy của cô ta dựng ngược lên y như lông gà mới nở. Trông cô ta cũng không hẳn xấu. Cô ta có vầng trán rộng, khuôn mặt thông minh, sáng sủa, mắt cô ta có cái vẻ tự tin của một học sinh giỏi xuất thân từ một gia đình có truyền thống. Thế nên tôi tự hỏi không hiểu cô ta bắt đầu có thói quen nhìn ngó mọi thứ xung quanh với vẻ rụt rè từ khi nào.
Sau khi Kazue bị giết, tôi có nhìn thấy một bức ảnh chụp cô ta trên một tuần san. Đó là bức ảnh chụp cô ta và một người đàn ông ở khách sạn. Một bức ảnh nói lên nhiều điều. Thân thể trần truồng gầy nhom của Kazue phơi ra trước con mắt hiếu kỳ của độc giả, miệng cô ta ngoác ra cười. Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh cố tìm dấu vết của một Kazue mà tôi từng biết nhưng tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là một hình ảnh đồi trụy, một sự đồi trụy không phải do ăn chơi phóng túng hay do ham muốn tình dục. Đó là sự đồi trụy của một con quỷ cái.
Khi mới vào học ở trường trung học nữ sinh Q, tôi không biết tên của Kazue và cũng chẳng muốn biết. Lúc đó tất cả học sinh mới đứng túm tụm với nhau, trông ai cũng giống ai, mệt mỏi nhếch nhác. Đối với những người ra sức học hành để thi vào được trường nữ sinh Q với hy vọng tài năng của mình được thừa nhận thì đây hẳn là một cú sốc lớn. Giờ đây tôi mới cảm thấy mình có thể hiểu được tâm trạng của Kazue lúc đó. Cô ta đã phải trải qua thời niên thiếu ở trường học trong sự bẽ bàng, tủi nhục. Cô ta hẳn đã rất khủng hoảng.
Các bạn muốn biết tôi đã gặp Kazue như thế nào phải không? Được thôi. Tôi biết Kazue nhờ một chuyện tình cờ. Đó là một ngày tháng Năm trời mưa. Lúc đó chúng tôi đang ở trong phòng tập thể dục. Đáng lẽ đó là buổi tập tennis nhưng vì trời mưa nên chúng tôi ở lại trong phòng và tập múa. Khi mọi người đang thay quần áo trong phòng để đồ thì một nữ sinh giơ một chiếc tất lên cao và nói to: “Chiếc tất này là của ai ấy nhỉ? Có ai bị mất một chiếc tất không?”
Đó là một chiếc tất màu xanh hải quân giống như mọi người thường mang. Chỉ có điều chiếc tất này còn có một cái logo Ralph Lauren màu đỏ ở trên cùng.
Mọi người đều tỏ ra dửng dưng. Chả ai tỏ vẻ quan tâm vì không giống như tôi, tất cả bọn họ đều có thể ra ngoài và mua ngay một đôi tất mới. Thế nên tôi mới lấy làm ngạc nhiên không hiểu tại sao cô gái kia lại làm ầm lên chỉ vì một chiếc tất bị thất lạc. Cô ta đưa nó cho mấy người bạn xem.
“Này, hãy nhìn nó mà xem. Nhìn đi.”
Tức thì tiếng cười vang lên khắp phòng. Các học sinh khác cũng lại gần để xem tạo thành một vòng tròn xung quanh người cầm chiếc tất.
“Hẳn là thêu tay nhá!”
“Đúng là tuyệt tác!”
Chủ nhân của chiếc tất hẳn đã lấy một chiếc tất màu xanh hải quân bình thường rồi thêu chỉ đỏ vào mép trên để trông giống như logo của nhãn hiệu Ralph Lauren.
Cô gái tìm thấy chiếc tất không tìm kiếm chủ nhân của nó vì mục đích tốt đẹp là trả lại chiếc tất. Cô ta chỉ muốn biết ai là chủ nhân của nó. Đó là lý do tại sao cô ta kêu ầm ầm lên như thế. Không ai tiến đến nhận lấy chiếc tất. Tất cả học sinh mới thay quần áo trong im lặng, những học sinh cũ cũng không nói gì. Thế nhưng trên khuôn mặt họ lộ rõ vẻ háo hức trông chờ màn kịch sẽ cởi nút trong tiết học tiếp theo.
Sau giờ thể dục là tiết học tiếng Anh. Phần lớn học sinh nhanh chóng thay đồ rồi chạy vội vào lớp, tâm trạng phấn khích. Lúc đó, ranh giới giữa học sinh cũ và mới không còn nữa. Khi muốn bắt nạt người khác, tất cả đều hùa về một phe.
Chỉ còn ba người ở lại trong phòng thay đồ, một học sinh cũ, Kazue và tôi. Kazue vẫn đang lần lữa, thậm chí còn có vẻ chậm chạp hơn mọi ngày. Và thế là tôi chợt nhận ra cô ta chính là chủ nhân của chiếc tất thêu logo rởm. Thế rồi cô gái thứ ba ở trong phòng đưa cho Kazue một đôi tất và nói: “Này, cầm lấy, bạn sẽ cần đến chúng.” Đó là một đôi tất màu xanh hải quân mới tinh. Kazue cắn môi, mặt đầy vẻ lo lắng. Tôi cho rằng cô ta không còn cách nào khác.
“Cám ơn.” Cô ta nói lí nhí.
Khi ba chúng tôi bước vào lớp, các bạn học hành xử như không hề có chuyện gì xảy ra. Sự thật về chủ nhân của chiếc tất thêu có lẽ sẽ không bao giờ được tiết lộ. Nhưng ai nấy đều cảm thấy khoái trá. Và những chuyện như thế còn tiếp tục xảy ra. Chuyện bé xé ra to, có những chuyện chẳng có gì nhưng do ác ý lan ra khắp trường, đôi khi trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Thoát khỏi tai họa, Kazue tạo ra cho mình một vẻ mặt hết sức lãnh đạm. Cũng trong ngày hôm ấy, như thường lệ, cô ta lại giơ tay lên phát biểu và được gọi lên đọc một đoạn trong sách giáo khoa. Mặc dù trong lớp có những học sinh đã sống nhiều năm ở nước ngoài và nhiều người giỏi tiếng Anh, Kazue vẫn không hề nhụt chí. Không chần chừ, cô ta giơ tay xin phát biểu ý kiến đầy vẻ tự tin. Tôi nhìn sang cô gái vừa cho cô ta mượn tất lúc này đang tay chống cằm, nhìn quyển sách giáo khoa với vẻ buồn ngủ. Tôi không biết tên cô ấy nhưng đó là một cô gái xinh xắn mặc dù hàm răng hơi bị hô. Tại sao cô ta lại giúp Kazue ? Chuyện này làm tôi chưng hửng. Không phải vì tôi tán thành việc bắt nạt và các trò độc ác trong trường học. Cũng không phải vì tôi ghét Kazue. Tôi chỉ thấy Kazue thật khó chịu. Cô ta vừa làm một chuyện ngu ngốc đáng xấu hổ mà cứ giả như không có chuyện gì xảy ra. Hành động của cô ta thật là trơ trẽn. Còn cô gái kia, cô ấy muốn tỏ ra cao tay hơn, hay muốn tỏ ra mình là kẻ đồng lõa? Tôi cũng không biết nữa.
Sau tiết học trong lúc tôi đang lấy sách giáo khoa môn văn ra thì Kazue đi tới chỗ tôi.
“Về chuyện xảy ra lúc nãy.”
“Bạn định nói gì?”
Khi tôi làm ra vẻ không hiểu ý cô ta nói gì, mặt Kazue thoáng đỏ lên vì giận dữ. Cậu biết rõ là tớ định nói gì, cô ta hẳn đang nghĩ vậy.
“Chắc cậu cho là gia đình tớ đang gặp khó khăn.”
“Thực tình tớ chả quan tâm tới chuyện đó.”
“Tớ cũng nghĩ thế. Chỉ vì tớ chán tới tận cổ việc cứ phải nghe những điều nhảm nhỉ xung quanh việc có hay không có cái logo màu đỏ ngu xuẩn ấy.”
Tôi hiểu rằng Kazue thêu tất của mình không phải vì gia đình cô quá nghèo không đủ tiền mua tất mà chỉ vì sự duy lý của cô ta. Nhưng cái kiểu duy lý của Kazue, bằng mọi cách để thích ứng với tầng lớp giàu sang ở trong trường, thật là nực cười. Cô ta chả có chút cá tính nào của riêng mình. Vì thế mà trong trường chả ai ưa cô ta.
“Mọi chuyện chỉ có vậy thôi.”
Kazue nói rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình. Tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy là đôi tất mới tinh mà cô ta đang đi. Đó chính là dấu hiệu của sự giàu sang, là biểu tượng của trường trung học nữ sinh Q: đó là cái logo màu đỏ. Tôi tự hỏi không hiểu Kazue sẽ lại âm mưu chuyện gì nữa. Cô gái cho cô ta mượn tất đang cười đùa vui vẻ với các bạn nhưng khi bắt gặp ánh mắt của tôi thì cô ấy vội quay đi mặt cúi gằm xuống như thể bị bắt quả tang làm một việc gì đó đáng hổ thẹn.
Sau đó tôi thỉnh thoảng có nói chuyện với cô ấy. Cô ấy tên là Mitsuru và cô ấy vào trường Q hồi cấp hai.
Và năm học đầu tiên đã bắt đầu như thế, không có thỏa hiệp nào về sự khác biệt và khoảng cách giữa học sinh mới và học sinh cũ. Các học sinh cũ luôn túm lụm lại với nhau trong lớp học, đánh móng tay và cười đùa ầm ĩ. Tới giờ ăn trưa họ cũng ra ngoài ăn quán, tự do tự tại. Tan học, các cậu con trai bên trường nam sinh đến chờ họ trước cổng. Những cô gái có bạn trai lớn tuổi hơn là sinh viên đại học sẽ được rước đi bởi những chiếc xe BMW, Porsche và các loại xe nước ngoài đắt tiền khác. Những cậu trai đó cũng có một kiểu cách giống hệt những cô gái mà họ hẹn hò. Bọn họ hết thảy đều sành điệu, đầy vẻ tự tin do xuất thân giàu có. Một lũ đàng điếm.
Một tháng sau ngày nhập học, chúng tôi phải trải qua bài kiểm tra đầu tiên. Các học sinh mới quyết tâm không để bị qua mặt trong lĩnh vực sách vở. Họ đã chịu đựng quá nhiều áp lực từ những học sinh cũ. Một nhóm trong số họ học tập điên cuồng nhằm vượt qua những học sinh cũ với quyết tâm sắt đá. Nhưng không chỉ có họ, hầu như tất cả học sinh mới đều tỏ ra cực kỳ nghiêm túc trong việc chuẩn bị. Cuộc ganh đua càng trở nên quyết liệt vì chúng tôi nghe nói tên của mười người cao điểm nhất sẽ được niêm yết. Các học sinh mới coi đây là một cơ hội để lấy lại danh dự. Họ có thể sẽ tìm được một chỗ giữa những người giỏi giang nhất.
Riêng tôi ngay từ đầu đã xác định bài kiểm tra này chẳng có gì quan trọng. Vẫn còn đang ngây ngất sung sướng vì thoát khỏi Yuriko nên những chuyện ở trường không khiến tôi lo nghĩ nhiều. Chừng nào tôi chưa phải là đứa đội sổ thì kết quả thi cử đối với tôi thế nào cũng được, và vì vậy mà tôi chả thèm ôn luyện gì. Mà thậm chí cho dù tôi có đứng hạng bét đi nữa nhưng vẫn được ở lại trường thì cũng chẳng sao. Thế nên tôi cứ tà tà như trước, giống hệt như những học sinh cũ, chả quan tâm gì tới bài kiểm tra.
Ngày Chủ nhật trước hôm kiểm tra nghe nói tất cả học sinh cũ tụ tập tại ngôi nhà nghỉ mát của một người để trao đổi bài vở. Một lần nữa sự khác biệt giữa hai khối học sinh trong lớp học lại được thể hiện rõ rệt.
Một tuần sau đó, kết quả bài kiểm tra được công bố và niêm yết cho tất cả mọi người cùng xem. Phần lớn học sinh trong top mười đúng như các học sinh mới hình dung là người của bọn họ. Nhưng đáng ngạc nhiên nhất là trong ba người đứng đầu có một nữ sinh chỉ mới vào trường Q ở cấp hai. Đứng thứ năm là một nữ sinh học ở đây từ bậc tiểu học. Người có số điểm cao nhất chính là Mitsuru. Kết quả này đã gây ấn tượng sâu sắc đối với các học sinh mới. Mặc dù nhìn chung có kết quả tốt hơn những học sinh vào trường từ bậc tiểu học, họ lại thua kém những người vào đây hồi cấp hai. Nhóm học sinh giàu có, thanh lịch và nhiều sức hút nhất là nhóm học sinh vào trường từ bậc tiểu học. Nhóm học sinh có khả năng hòa nhập và học giỏi nhất là những người vào trường ở cấp hai. Nhóm học sinh vụng về thua kém nhất chính là những người mới vào học ở cấp ba. Kết quả này đã khiến cho những học sinh mới vào hoàn toàn vỡ mộng, một kinh nghiệm đau thương.
“Bạn không chơi tennis à?”
Mitsuru hỏi tôi trong giờ thể dục tiếp theo. Từ khi vào học, các học sinh cũ cũng thỉnh thoảng nói chuyện với tôi. Vào giờ tennis, những người trong đội tennis của lớp thường đứng ở giữa sân như thể sân tập là của họ. Những người không thích tennis hay những người không muốn bị cháy nắng sẽ ngồi buôn chuyện trên các ghế băng. Còn những học sinh không muốn ngồi ỳ ra một đống ở ghế băng như tôi thì đứng xung quanh hàng rào xích quanh sân bóng như thể chờ tới lượt mình. Còn Kazue thì sao, hẳn bạn sẽ hỏi thế đúng không? Cô ta đang đánh bóng ở sân bên cạnh với các học sinh mới. Cô ta rất ghét bị thua nên cô ta sẽ đuổi theo quả bóng với quyết tâm của một con chó săn với những tiếng gầm gừ, nạt nộ rất kỳ quặc. Những học sinh ngồi tán gẫu trên ghế băng thích thú với việc quan sát cô ta và tung ra những lời nhận xét đầy vẻ giễu cợt.
“Ừ, cái môn này tớ rất vụng,” tôi trả lời.
“Tớ cũng thế,” Mitsuru nói. Cô ấy có dáng người mảnh mai nhưng hai bầu má rất bầu bĩnh, cộng với hai chiếc răng thỏ nên khuôn mặt của cô ấy có vẻ gì đó giống với loài gặm nhấm. Mái tóc màu nâu của cô ấy xõa thành từng lọn nhỏ trên vai. Khuôn mặt lấm tấm tàn nhang của cô ấy trông rất đáng yêu. Mitsuru có rất nhiều bạn.
“Thế bạn giỏi môn gì?”
“Tớ chả giỏi môn gì cả,” tôi đáp.
“Thế lại giống tớ rồi,” Mitsuru vừa nói vừa lướt nhẹ những ngón tay mảnh mai trên tấm lưới của chiếc vợt tennis.
“Nhưng bạn học rất giỏi còn gì. Điểm của bạn cao nhất lớp, không phải vậy sao?”
“Có gì đâu,” Mitsuru nói, vẻ lãnh đạm. “Chỉ là một trò tiêu khiển ấy mà. Mục tiêu của tớ là trở thành bác sĩ cơ.” Cô nói rồi quay sang nhìn về phía Kazue lúc này đang mặc quần soóc với tất dài màu xanh hải quân.
“Tại sao bạn lại cho cô ta mượn tất?” tôi hỏi.
“Tớ cũng đang tự hỏi,” Mitsuru khẽ nghiêng đầu sang một bên. “Tớ không thích cái trò bắt nạt người khác.”
“Đấy gọi là bắt nạt ư?” Tôi nhớ lại cái vẻ thản nhiên của Kazue khi bước vào lớp học sau giờ thể dục lần trước. Tôi ngờ là cô ta cũng chẳng ý thức được việc Mitsuru cho mượn tất là để cứu cô ta khỏi bị bắt nạt. Còn lâu cô ta mới nghĩ được thế. Thậm chí nếu có ai phát hiện ra đó là tất của cô ta thì cô ta hẳn sẽ nhìn họ trừng trừng, mặt vênh lên đầy thách thức. Thì sao, chỉ là đôi tất thôi mà!
Mái tóc mềm mại của Mitsuru khẽ bay lên trong gió, tỏa ra một thứ hương thơm ngọt ngào. “Dĩ nhiên rồi, đó chính là một trò bắt nạt. Lấy sự nghèo khó của người ta ra để cười cợt,” cô nói.
“Nhưng bạn cũng phải thừa nhận rằng thêu logo rởm vào tất đúng là một hành động ngu ngốc,” tôi nói vẻ khó chịu để xem Mitsuru phản ứng thế nào.
“Đúng là thế. Nhưng bạn không thể hiểu cảm giác của cô ấy sao? Không ai muốn trở thành trò cười của thiên hạ như thế cả.”
Rồi không biết tiếp tục đối đáp thế nào với tôi, Mitsuru bối rối di di mũi chân xuống đất. Nữ sinh xuất sắc nhất năm thứ nhất trường trung học Q có vẻ sững sờ trước những gì tôi nói. Lòng tôi khẽ rung rinh vui sướng. Và tôi cảm thấy yêu mến Mitsuru.
“Tất nhiên là bạn nói đúng,” tôi nói. “Nhưng chắc gì cô ta đã nghĩ thế. Bên cạnh đó, cái mọi người cười là cái hành động thêu tất ngu ngốc chứ không phải họ có ý xấu gì.”
“Khi một nhóm người đoàn kết lại bằng một thỏa thuận ngầm và thống nhất hành động thì đó là hành vi đàn áp, bắt nạt.”
“Thế thì việc những học sinh vào trường từ trước âm mưu chống lại những học sinh mới thì sao? Sao không thấy ai nói gì, tất cả đều lờ đi? Mà bạn cũng là một người trong số họ đấy thôi?”
“Ừ, cái này thì cậu đúng,” Mitsuru khẽ thở dài. “Tớ cũng tự hỏi tại sao tất cả mọi người cứ cố tình lờ chuyện này đi,” cô nói, mấy ngón tay gõ gõ lên hai chiếc răng cửa vẻ suy ngẫm. Sau này tôi mới phát hiện ra rằng mỗi khi Mitsuru làm vậy là cô ấy đang suy tính nên giữ kín hay nói ra một chuyện quan trọng.
“Nhưng cũng không hẳn vậy, bạn cũng thấy đấy. Vì mọi người có điều kiện sống khác nhau. Xuất thân, hoàn cảnh khác nhau nên việc nhìn nhận giá trị sự vật của họ cũng khác nhau.”
“Hẳn rồi. Điều đó thì rõ như ban ngày,” tôi vừa nói vừa nhìn những cô gái trong đội tennis đang hớn hở giao những quả bóng màu vàng tươi qua lưới. Giày, vớ, quần áo và vợt của họ đều là đồ tậu riêng, khác xa với đồng phục của nhà trường. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những thứ đắt tiền như thế trước đây.
“Ở đây chúng ta có cả một xã hội phân tầng thu nhỏ với tất cả những hào quang gớm ghiếc của nó,” Mitsuru nói tiếp. “Không có nơi nào ở Nhật mà sự phân tầng lại thể hiện rõ rệt và kinh khủng như ở đây. Vẻ ngoài điều khiển tất cả. Đó là lý do tại sao những người nội kỳ và những người ở quỹ đạo quay xung quanh nó không bao giờ hòa làm một.”
“Nội kỳ là cái gì vậy?”
“Đó là những người học ở đây từ bậc tiểu học, những cô công chúa đích thực, con gái của các ông trùm tư bản công nghiệp. Cả đời họ sẽ không phải làm việc một ngày nào. Thực tế đối với họ phải đi làm là một điều nhục nhã.”
“Quan niệm đó không phải hơi cổ lỗ hay sao?” tôi nói vẻ khinh bỉ nhưng Mitsuru vẫn hào hứng giải thích.
“Dĩ nhiên là tớ đồng ý với bạn, đúng vậy. Nhưng đó là quan điểm về giá trị của những người nội kỳ. Nó có thể hơi lạc hậu nhưng vì họ cương quyết bảo vệ chúng nên những người khác không có cách nào khác là phải tuân theo.”
“Thế những người ở quỹ đạo xung quanh là ai?”
“Đó là con của những người làm viên chức,” Mitsuru nói, giọng buồn buồn. “Con gái của một người làm việc để có tiền lương sẽ không bao giờ trở thành người nội kỳ. Cô ta có thể thông minh hay có tài năng nổi bật đến đâu, thì điều đó cũng không giúp gì được. Người ta thậm chí còn chả thèm để ý đến. Nếu cứ tìm mọi cách luồn lách vào giữa bọn họ, cô ta sẽ bị họ chế giễu không ra gì. Hơn nữa, cho dù cô ta có thông minh nhưng không xinh đẹp mà lại quê mùa thì họ sẽ chỉ coi cô ta như rác rưởi mà thôi.”
Rác rưởi? Cái từ gì mà hay ho vậy? Tôi rõ ràng không phải người thuộc tầng lớp trên mà Mitsuru vừa nói. Tôi thậm chí còn không phải là con của một viên chức với một vị thế xã hội ổn định. Rõ ràng tôi không thuộc nhóm nội kỳ, cũng chẳng phải thành viên của nhóm quỹ đạo. Tôi thậm chí không biết liệu mình có được xếp vào cùng với các học sinh mới nữa hay không. Vậy thì tôi thậm chí còn thua cả rác rưởi? Hay số phận của tôi là đứng bên bờ của thiên đường và ngắm nhìn những sinh vật tiên cảnh quay cuồng trong ánh hào quang lấp lánh phía bên kia? Tôi cảm thấy như vừa phát hiện ra một niềm vui thú bí mật. Nghĩ mà xem, có lẽ đó chính là định mệnh của tôi.
“Chỉ có một cách để gia nhập nội kỳ, chỉ có mỗi cách đó thôi.” Mitsuru vừa nói vừa gõ ngón tay vào hai chiếc răng cửa.
“Là cách gì vậy?”
“Nếu như bạn sở hữu một sắc đẹp khuynh thành, họ có thể sẽ tạo ra ngoại lệ.”
Bạn có thể hình dung ra lúc đó tôi nghĩ gì chứ? Dĩ nhiên rồi. Tôi nghĩ ngay tới Yuriko. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Yuriko tới đây học? Làm gì có ai sánh được với sắc đẹp liêu trai của nó?
Tôi đang nghĩ về Yuriko thì Mitsuru ghé tai tôi nói thầm. “Tớ nghe nói bạn sống ở quận P. Có đúng vậy không?”
“Đúng thế. Tớ bắt tàu ở ga K.”
“Ở trường này không có một học sinh nào khác ở quận P. Mặc dù tớ có nghe nói vài năm trước cũng có một học sinh đến từ khu vực quanh đó.”
Nơi tôi sống trước kia vốn là biển. Đó là một nơi tuyệt đẹp với những khu phố được xếp đặt rất gọn gàng, chủ yếu dành cho người lớn tuổi. Nhưng nó không được thuận tiện lắm, nhất là cho một học sinh hằng ngày phải bắt tàu tới học ở một trường danh tiếng như trường Q.
“Tớ sống với ông ngoại trong một căn hộ do chính phủ bao cấp,” tôi nói với Mitsuru, chủ yếu là để khiêu khích. “Ông ngoại tớ đã nghỉ hưu rồi, bạn thấy đấy, nên ông phải giúp việc vặt cho hàng xóm để kiếm thêm tiền.” Nói xong tôi nhận thấy hiệu quả tức thì mặc dù tôi còn chưa nhắc tới chuyện ông ngoại vẫn đang trong thời gian quản thúc.
Mitsuru cúi xuống kéo tất lên và thì thào vẻ bán tính bán nghi, “Tớ không nghĩ là ở đây lại có học sinh như thế đâu.”
“Thậm chí trong số những học sinh mới?”
“Học sinh mới? Ối giời, bạn giống như một người ngoài hành tinh ấy, bạn có biết không? Chả ai dám cười hay tìm cách làm phiền bạn. Bạn cứ việc mình mình làm chả ai quan tâm gì tới xung quanh cả.”
“Nghe bạn nói thế tớ thấy nhẹ cả người.”
Mitsuru cười toét miệng ra với tôi, hở cả mấy chiếc răng thỏ. “Được rồi. Tớ sẽ nói cho bạn biết sự thực, nhưng chỉ mình bạn thôi đấy. Sự thực là nhà tớ cũng ở quận P. Mẹ tớ dặn không được cho ai biết và bà thuê một căn hộ ở quận Minato chỉ để cho tớ ở. Dĩ nhiên giả vờ đó là nhà riêng của tớ. Hằng ngày mẹ tớ đến dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ cho tớ.”
“Sao bạn phải làm thế?”
“Vì nếu không tớ sẽ bị bắt nạt.”
“Thế này thì bạn có khác gì họ, cuốn mình trong giả dối.”
Mitsuru trông có vẻ xấu hổ. “Bạn nói đúng. Tớ rất ghét điều đó. Tớ tự ghét bản thân mình chấp nhận làm việc đó. Tớ cũng ghét cả mẹ tớ nữa. Nhưng nếu không thỏa hiệp thì ở một cái trường như thế này bạn sẽ gây chú ý, bạn không còn sự lựa chọn nào khác.”
Tôi cho là Mitsuru đã nhầm. Cô ấy không nhầm ở chỗ chấp nhận thỏa hiệp, nếu cô ấy muốn làm thế thì ai có thể nói không. Không, ý tôi nói là cô ấy đã nhầm khi nhận xét về Kazue trước đó. Tôi không biết giải thích thế nào nhưng đây rõ ràng là vấn đề dầu và nước. Kazue sẽ không bao giờ nhập bọn được với những người nội kỳ nhưng cô ta không nhận thức được điều đó. Các học sinh khác chế giễu cô ta là chế giễu xuất thân, cách sống hay các nhìn nhận giá trị sự vật của cô ta. Hành vi đó không thể gọi là bắt nạt. Hay tôi sai?
Mitsuru cũng từng bị bắt nạt nên cô ấy rất sợ chuyện đó. Vì cô ấy thuê một căn hộ ở quận nhà giàu Minato và giấu nhẹm chuyện gia đình mình sống ở quận P nên cô ấy trở thành đồng lõa với đám học sinh cũ. Và trong số những học sinh cũ, cô ấy là người gần gũi nhất với những người thuộc nhóm nội kỳ.
“Thế còn việc bạn học rất giỏi thì sao?”
“Thì…” Mitsuru cau mày lại như thể đang mang một gánh nặng trên vai. “Lúc đầu thì đúng là do tớ quyết tâm không để người khác vượt mặt. Nhưng rồi dần dần tớ bắt đầu thích thú với việc học hành. Và tớ cũng chả muốn làm gì khác. Tớ không quan tâm tới thời trang hay mốt như những người khác. Tớ cũng chả để ý tới bọn con trai. Tớ không tham gia câu lạc bộ nào. Và tớ cũng không nghĩ là tớ muốn trở thành bác sĩ. Nhưng tớ nghe nói những học sinh xuất sắc nhất đều tham gia câu lạc bộ dự bị cho trường y nên tớ gia nhập câu lạc bộ này. Tớ nghĩ nếu quả đúng như vậy thì đây chính là chỗ tớ có thể tìm cách thỏa mãn ham muốn của mình.”
Mitsuru thành thực tâm sự. Tôi chưa bao giờ gặp ai thành thực như thế.
“Cái ham muốn đó, chính xác là gì vậy?” tôi hỏi.
Mitsuru nhăn mặt và nhìn tôi chăm chú. Mắt cô ấy tối sẫm lại, chỉ có hai con ngươi lấp lánh như mắt của một con thú nhỏ không nơi nương tựa.
“Có lẽ là cái gì đó ở bên trong tớ, giống như một con quỷ xấu xa.”
Một con quỷ? Tôi nghĩ bên trong mỗi người đều ẩn náu một con quỷ dữ. Nếu mọi thứ đều công bằng, tôi có thể lặng lẽ sống một cuộc đời yên bình mà không cần đánh thức con quỷ đó. Nhưng bị nuôi dạy bên cạnh Yuriko đã khiến cho con quỷ bên trong tôi trở nên vô cùng dữ dằn. Tôi biết tại sao con quỷ đó ẩn náu trong lòng tôi. Nhưng tại sao chuyện đó cũng có thể xảy ra với Mitsuru được chứ?
“Ý bạn nói là bạn có những động cơ xấu hay chỉ vì bạn không thích thua cuộc?”
Mitsuru có vẻ sửng sốt vì câu hỏi của tôi. “Thì… tớ cũng tự hỏi…” Mitsuru ngước mắt nhìn lên trời bối rối không biết nói tiếp thế nào.
“Bạn là người có ý chí mạnh mẽ nhất mà tớ biết,” tôi nói với cô ấy.
“Thật vậy sao?” mặt Mitsuru ửng đỏ. Cô ấy đang xấu hổ. Tôi cố tình lái câu chuyện sang hướng khác làm cho không khí bớt nặng nề bằng cách hỏi Mitsuru, “Thế bố bạn là một viên chức à? Và vì thế bạn cũng là một trong những người ở ngoài quỹ đạo?”
“Đúng thế,” Mitsuru gật đầu. “Ông ấy làm trong ngành địa ốc.”
“Hẳn là kiếm được nhiều tiền.”
“Ông ấy nhận được một khoản tiền lớn khi người ta mua lại công việc kinh doanh đánh bắt cá của ông và bắt đầu một nghề mới. Nghe nói, trước đó ông ấy là thuyền trưởng tàu đánh cá. Nhưng ông ấy mất khi tớ còn nhỏ.”
Mặc dù xuất thân từ biển cả, Mitsuru đã học được cách bò trên cạn như một con cá phổi, một loài cá biết hít thở không khí. Tôi lập tức hình dung ra Mitsuru với cơ thể trắng ngần của cô ấy đang trườn qua một bãi lầy phù sa nhớp nhúa. Đột nhiên tôi muốn trở thành bạn tốt của cô gái này. Tôi quyết định mời cô ấy tới nhà.
“Sao bạn không thỉnh thoảng tới nhà mình chơi?”
“Hẳn rồi!” Mitsuru chấp nhận tức thì. “Chủ nhật có được không? Vì chiều nào tớ cũng phải tới sinh hoạt ở câu lạc bộ dự bị trường y. Nói thật với cậu nhé, tớ đang cố để thi vào trường y của Đại học Tổng hợp Tokyo đấy.”
Đại học Tổng hợp Tokyo! Vừa mới bò được trên đất cô ấy đã nhắm ngay tới việc leo núi rồi! Và thế là trong lòng tôi trỗi dậy một ham muốn được biến Mitsuru thành đối tượng nghiên cứu của mình. Mitsuru là một sinh vật lạ lùng ở cái trường này, một sinh vật khác với chúng tôi ở lòng tốt và sự tử tế. Thế nhưng sâu thẳm trong trái tim cô ấy lại ẩn náu một con quỷ xấu xa hơn tất cả những người khác.
“Tớ chắc là cậu sẽ vào được.”
“Tớ không biết nữa. Nhưng nếu vào được rồi thì sao chứ? Lại càng có nhiều thử thách hơn nữa phải vượt qua.”
Mitsuru định nói thêm thì một cô gái trong đội tennis quay ra gọi: “Mitsuru? Cậu muốn thế chỗ tớ không? Tớ mệt quá!”
Tôi nhìn theo Mitsuru tiến vào sân tennis. Cô ấy có dáng người nhỏ nhắn, hông cao trông rất cân đối. Cô ấy nắm chặt cái vợt tennis như thể nó quá nặng và trao đổi gì đó với cô bạn. Chân tay của cô ấy trắng nõn và mảnh mai như thể chưa bao giờ nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Thế nhưng cú ra bóng của cô ấy sang sân đối phương thật hoàn hảo. Quả bóng tạo ra một tiếng rung khô khốc dễ chịu khi được vụt trở lại. Mặc dù không có chuyên môn để đánh giá nhưng tôi cho rằng Mitsuru là một tay chơi cừ khôi. Cô ấy di chuyển vô cùng linh hoạt và tận dụng sân chơi rất khôn khéo. Và dĩ nhiên khi hiệp đấu kết thúc cô ấy sẽ xấu hổ vì đã chơi quên mình, vô tình để lộ tài năng thực của mình. Mitsuru không phải là một cây bonsai. Vẻ đẹp của cô ấy không giống vẻ đẹp của một cây bonsai vốn có được là nhờ giữ vững ý chí bất chấp mọi sự bó buộc nhằm uốn nắn và hạn chế nó. Tôi thầm nghĩ, không hiểu ông ngoại sẽ dùng từ gì để miêu tả vẻ đẹp của Mitsuru?
Giống một con sóc. Đột nhiên tôi nghĩ tới một con sóc thông minh lanh lẹ đi tìm hạt trên cây rồi chôn xuống đất để dành thức ăn cho mùa đông lạnh giá. Tôi thì ngược lại. Tôi là một cái cây thì đúng hơn. Một cây thân gỗ, mang những hạt giống trần, những hạt giống không sinh sản được, hay nói ngắn gọn là một cây hạt trần. Tôi sẽ là một cây thông, có thể lắm, hay một cây tuyết tùng. Là cây gì thì cũng không phải là loại cây cho hoa khiến chim chóc và côn trùng tới tụ hội. Tôi là một loại cây tồn tại vì chính bản thân mình, một loại cây đơn độc. Tôi là một cây cổ thụ cứng cáp, vững chãi và gió khi thổi qua những tán cây sẽ tự lấy phấn hoa đi gieo hạt. Thật là một sự so sánh hợp lý. Điều đó khiến tôi mỉm cười.
“Có gì đáng cười thế?”
Tôi nghe thấy một giọng giận dữ vang lên sau lưng. Kazue đang đứng cạnh vòi nước máy nhìn tôi chằm chằm. Hẳn cô ta đã quan sát tôi từ trước, điều đó khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Nhắc tới Kazue là tôi không thể không nghĩ tới một cái cây dị dạng.
“Chả có gì liên quan tới bạn cả. Tớ chỉ vừa nhớ lại một chuyện hay hay thôi.”
Kazue lấy tay quệt mồ hôi trán rồi nói với vẻ cau có. “Bạn ngồi đấy nói chuyện gì với con bé Mitsuru mà cả hai cứ nhìn về phía tớ rồi cười suốt.”
“Điều đó không có nghĩa là chúng tớ cười bạn.”
“Ừ mà có thế thật thì tớ cũng chả quan tâm. Tớ chỉ thấy bực mình khi nghĩ tới việc bị lấy ra làm trò cười bởi một người như bạn.”
Kazue xổ toẹt những từ này ra một cách đầy ác ý. Nhận ra rằng cô ta đang tìm cách chế nhạo tôi, tôi liền trả lời cô ta với vẻ thành khẩn trong khi khéo léo che giấu cảm xúc thật của mình: “Tớ không hiểu bạn nói gì. Bọn tớ không chế nhạo bạn hay làm bất cứ điều gì tương tự.”
“Ôi thật là bực mình! Thật là độc ác và trẻ con!”
“Thế có ai làm gì bạn à?”
“Nếu họ thực sự làm gì thì đã tốt.”
Kazue nói và đập chiếc vợt tennis xuống đất với một sức mạnh không ngờ khiến bụi đất tung tóe bám cả vào giày cô ta. Các học sinh đang ngồi tán gẫu trên ghế băng quay sang nhìn cô ta nhưng rất nhanh chóng hướng sự chú ý của họ quay trở về phía sân bóng. Phần lớn bọn họ không quan tâm tới cuộc trò chuyện giữa hai đứa vô danh tiểu tốt, hai cái cây hạt trần (Kazue cũng là một cây thông hay một cây tuyết tùng tối tăm không có khả năng ra hoa). Sau khi liếc xéo về phía những học sinh đang ngồi tán gẫu trên ghế bằng vẻ đầy thù địch, cô ta quay sang hỏi tôi: “Thế bạn có định tham gia câu lạc bộ nào không? Bạn đã quyết định chưa?”
Tôi lắc đầu không nói gì. Trước đây tôi từng mơ tới việc tham gia các hoạt động câu lạc bộ nhưng ngay khi nhìn thấy thực trạng những gì xảy ra trong trường thì tôi đã nghĩ lại. Không phải vì những đòi hỏi vớ vẩn mà những thành viên cũ thường áp đặt với thành viên mới, câu lạc bộ nào mà chẳng thế. Vấn đề là ở chỗ những câu lạc bộ trong trường học này có một sự phân chia thứ hạng rất khắt khe theo một cấu trúc nội bộ rất phức tạp từ trên xuống dưới. Có câu lạc bộ cho những người nội kỳ, câu lạc bộ cho những người thuộc vòng quỹ đạo và câu lạc bộ cho tất cả mọi người.
“Không, tớ sống với ông ngoại nên tớ không cần tham gia câu lạc bộ nào.” Những lời này bật ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp cân nhắc! Ông ngoại và những người bạn của ông bỗng dưng vào vai những người thượng lưu và chạy việc vặt cho ông chính là hoạt động ngoại khóa của tôi.
“Ý của bạn là gì? Nói rõ ra xem nào?” Kazue nói.
“Tớ chả có ý gì. Với lại chuyện đó chả có gì liên quan tới bạn.”
“Ý bạn là tớ đang kiếm cớ để chảnh chọe, tốn thời gian vì chuyện không đâu à?” Kazue giận dữ nói.
Tôi nhún vai không nói gì. Tôi đã chán Kazue và những trò khủng bố tinh thần của cô ta. Mà nếu cô ta đã đoán ra được rồi thì còn mất công hỏi lại làm gì.
“Tớ muốn nói là tại sao trường học này lại bất công đến thế? Thật là hèn hạ. Họ chọn người thắng cuộc từ trước khi trận đấu bắt đầu.”
“Bạn đang nói gì vậy?” giờ thì đến lượt tôi đưa ra câu hỏi.
“Bạn thấy đấy, tớ muốn tham gia đội hoạt náo viên. Tớ nộp đơn rồi nhưng họ từ chối, thậm chí còn chả thèm đọc đơn, thế đấy. Bạn không thấy có vấn đề sao?”
Tôi chỉ còn biết ngẩn ra nhìn Kazue. Cô ta rõ là đần độn mỗi khi nhắc tới chuyện trường học hay bản thân cô ta. Cô ta đứng khoanh tay trước ngực vẻ sưng sỉa và nhìn chằm chằm vào vòi nước máy. Nước vẫn đang chảy ra.
“Vòi nước vẫn đang chảy kìa!” cô ta giận dữ hét lên, mặc dù chính cô ta là người quên vặn nước lại.
Tôi cố không phá lên cười vào mặt cô ta. Vì chưa đủ lớn nên chúng tôi tìm cách tự bảo vệ mình trước nguy cơ bị tổn thương bằng cách giành ưu thế trước đối phương và chủ động tấn công trước. Nhưng sẽ rất mệt mỏi nếu phải là đối tượng bị công kích thường xuyên, ai bị thương nhiều hẳn sẽ không sống được lâu. Thế nên tôi đối phó bằng cách rèn luyện sự nhẫn tâm còn Mitsuru thì bằng trí thông minh của mình. Yuriko dù thế nào đi nữa cũng còn có vẻ đẹp chết người của nó. Nhưng Kazue… Kazue thì không có gì để nuôi dưỡng. Tôi hoàn toàn không có chút thương hại nào dành cho cô ta. Nói thế nào nhỉ? Nói trắng ra là Kazue quá ngờ nghệch, không tinh ý, chưa được chuẩn bị kỹ càng và hoàn toàn kém cỏi trước thực tế cay nghiệt mà cô ta đang đối mặt. Thế quái nào mà cô ta lại không nhận ra điều đó?
Tôi chắc rằng các bạn lại một lần nữa choáng váng trước những nhận xét có phần phũ phàng của tôi, nhưng đó là sự thực. Thậm chí ngay cả khi bạn chấp nhận thực tế là lúc ấy cô ta còn trẻ con thì cũng không thể phủ nhận được việc cô ta là một đứa cực kỳ thiếu nhạy cảm. Cô ta không có được sự ân cần của Mitsuru hay sự nhẫn tâm của tôi. Phân tích đến cùng thì cô ta về cơ bản là một đứa yếu đuối. Kazue không có con quỷ nào ở bên trong, về điểm này thì cô ta tương đồng với Yuriko. Cả hai bọn họ đều nhắm mắt phụ thuộc vào những gì sẽ xảy đến với họ, những điều mà tôi hoàn toàn có thể dự đoán. Tôi không mong muốn gì hơn là có thể nuôi cấy trong lòng họ một con quỷ dữ.
“Sau bạn không khiếu nại?” tôi nói với Kazue. “Sao bạn không nhắc tới chuyện đó trong giờ sinh hoạt?” Giáo viên phụ trách giờ sinh hoạt chẳng bao giờ làm gì khác ngoài việc ghi danh và rà lại thời khóa biểu trong ngày. Giờ sinh hoạt lớp gần như là vô ích. Và sẽ thật vô duyên nếu học sinh nào đó tranh thủ lúc này để phát động tranh luận về một đề tài nào đó nhằm đạt được một sự đồng thuận. Thế nhưng Kazue nhảy cẫng lên vì hài lòng với góp ý đó của tôi.
“Đúng thế! Thật là một ý kiến hay. Tớ nợ bạn lần này.” Vừa lúc đó tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên. Kazue bỏ đi chỗ khác, thậm chí quên cả chào tạm biệt.
Tôi thấy nhẹ cả người khi Kazue bỏ đi và thấy may mắn có thể tán gẫu suốt giờ thể dục mà không phải tập tành gì cả. Môn thể dục cũng như một số môn kinh tế ở trường Q khá là thoải mái. Các giáo viên chỉ để ý tới những ai thực sự muốn học.
Đó cũng là phương châm sư phạm của các thầy cô giáo ở trường trung học nữ sinh Q: Độc lập, tự chủ và tự tôn. Các học sinh được khuyến khích làm gì họ muốn vì chỉ họ tự chịu trách nhiệm về sự trưởng thành của bản thân mình. Nội quy ở trường khá lơi lỏng, để cho học sinh tự quyết là chính. Phần lớn giáo viên là học sinh cũ ở trường. Lớn lên tại môi trường này, thấm nhuần cái triết lý nguyên sơ này nên phương châm sư phạm của họ rất trừu tượng. Họ chăm chút dung nạp vào đầu óc chúng tôi quan niệm rằng mọi thứ đều có thể đạt được. Một bài học tuyệt vời, bạn không nghĩ vậy sao? Cả Mitsuru và tôi đều âm thầm bám lấy học thuyết đó. Tôi với sự nhẫn tâm của mình và Mitsuru với sự thông minh của cô ấy. Thế mạnh của chúng tôi ngày càng phát triển, chúng tôi nuôi dưỡng chúng và tranh đấu để tự đứng vững trong thế giới xấu xa và đầy tội lỗi này.